Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày - Chương 5: Ăn Ngon Mặc Đẹp, Rèn Luyện Thân Thể
Cập nhật lúc: 06/03/2026 06:01
Diệp Sơ Đường đã thu thập rất nhiều hạt giống, còn kiếm được một ít cây ăn quả chưa bị biến dị, dành ra hai trăm mét vuông để trồng rau và cây trái. Phần diện tích còn lại dùng để xếp các thùng container, phân loại và tích trữ vật tư, v.ũ k.h.í nàng kiếm được, cơ bản đã chật kín.
Muốn nâng cấp không gian lần nữa cần tới 1 triệu điểm công đức. Diệp Sơ Đường trước đó tuy đã tích đủ, nhưng mạt thế biến số quá nhiều, sử dụng dị năng hệ Thổ cũng tiêu hao công đức, nên nàng chưa kịp nâng cấp.
Vốn tưởng dựa vào không gian và dị năng có thể sống sót dễ dàng ở mạt thế, ai ngờ... Một quả cầu lửa khổng lồ từ trên trời giáng xuống, nàng đang ngủ không kịp phản ứng, bị thiêu rụi cùng căn cứ, không còn một mảnh xương.
Mở mắt ra lần nữa, nàng đã thành đích trưởng nữ của Hộ Bộ Thượng thư Diệp Tĩnh Xuyên.
Diệp Sơ Đường đang cảm thán sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên thì hết giờ, bị đẩy ra khỏi không gian. Nàng gối hai tay sau đầu, nhìn màn giường màu xám xịt, khóe miệng nhếch lên.
“Cổ đại tốt hơn mạt thế nhiều, chuyến xuyên không này không lỗ.”
Vừa dứt lời, nàng cảm thấy n.g.ự.c hơi tức. Trong đầu hiện lên câu nói tuyệt vọng của nguyên chủ trước khi đ.â.m đầu vào tường: “Sau khi c.h.ế.t, ta sẽ hóa thành lệ quỷ, g.i.ế.c hết các người!”
Diệp Sơ Đường biết người nguyên chủ muốn g.i.ế.c không chỉ là ba kẻ trực tiếp hại c.h.ế.t nàng ta, mà còn cả người cha cặn bã và mẹ kế đã gián tiếp đẩy nàng ta vào chỗ c.h.ế.t.
Nàng ôm n.g.ự.c, hứa hẹn: “Ngươi yên tâm, đã dùng thân xác của ngươi, ta sẽ thay ngươi hoàn thành di nguyện. Đừng làm lệ quỷ, bọn chúng không xứng, an tâm đầu t.h.a.i đi.”
Đúng vậy, nàng quyết định sẽ quay về Thượng Thư phủ, thay nguyên chủ dạy dỗ lại đám tra nam tiện nữ kia!
Ngày hôm sau.
Trời vừa sáng, Diệp Sơ Đường đã bị đ.á.n.h thức. Dân làng không phải ra đồng tự giác đến thôn trang giúp dọn dẹp tàn tích vụ cháy.
Ba người nhà họ Lưu bị thiêu rụi, chỉ còn lại một đống tro tàn. Dân làng định thu gom tro cốt lập mộ chôn cất, nhưng không biết từ đâu thổi tới một trận gió quái lạ, cuốn tro cốt và tro gỗ trộn lẫn vào nhau.
“Chuyện này... làm sao bây giờ?”
Diệp Sơ Đường từ trong phòng bước ra, phán một câu xanh rờn: “Đừng động vào, đây là ông trời đang nghiền xương thành tro bọn họ đấy.”
Lời này vừa thốt ra, dân làng đồng loạt rùng mình.
Vương thẩm xoa xoa cánh tay nổi da gà: “Vậy thì thuận theo ý trời, mặc kệ đi.”
Nói xong, bà xách cái giỏ trên đất đưa cho Diệp Sơ Đường: “Diệp cô nương, ta nghĩ cô chắc chưa ăn sáng, có mang chút cháo loãng và dưa muối, đừng chê nhé.”
Diệp Sơ Đường nhận lấy cái giỏ: “Cảm ơn Vương thẩm.”
“Diệp cô nương ăn trước đi, chúng ta dọn dẹp chỗ cháy một chút.”
“Được, ăn xong ta sẽ ra giúp.”
“Không cần đâu, bẩn lắm, nhà cháy hết rồi cũng chẳng có gì nhiều để dọn, chúng ta làm loáng cái là xong.”
Diệp Sơ Đường không ép nữa, đi đến ghế đá dưới gốc cây hải đường ngồi xuống.
Trong giỏ có một bát cháo đặc sệt, màu vàng ố, nhìn là biết nấu từ gạo xấu. Còn có hai cái bánh rau, một phần dưa muối và một quả trứng luộc. Bữa sáng này với nàng chẳng khác nào ăn cám, nhưng nàng biết với nông dân nghèo thời cổ đại, đây đã là bữa tiệc thịnh soạn cả năm mới có vài lần.
Diệp Sơ Đường chỉ ăn một cái bánh rau khô khốc, uống chút nước linh tuyền.
Hơn nửa canh giờ sau.
Gỗ cháy dở và tro bụi đã được dân làng dọn sạch sẽ, chỉ còn lại hai mảng đất cháy đen. Bát đĩa không bị cháy hỏng cũng được rửa sạch.
Vương thẩm nhìn mặt trời đã lên cao, lau mồ hôi trên mặt: “Diệp cô nương, thôn trưởng đã nhờ người gửi tin cho Thượng Thư phủ, chậm nhất là ngày mai sẽ có người tới.”
Thôn trang cách kinh thành gần hai trăm dặm, phi ngựa nhanh một ngày có thể đi về.
Diệp Sơ Đường lấy nước linh tuyền giả làm nước giếng chia cho mọi người uống.
“Đã biết, cảm ơn mọi người giúp đỡ, uống miếng nước giải khát đi.”
Vương thẩm uống một ngụm, mắt sáng rực: “Nước giếng hôm nay ngọt quá, Diệp cô nương có bỏ đường không?”
Diệp Sơ Đường mặt không đổi sắc gật đầu: “Ta tìm thấy một gói đường ở đông sương phòng nên bỏ vào thùng nước.”
Một người dân chưa từng được ăn đường cảm thán: “Thảo nào đường ở cửa tiệm bán đắt thế, ta mới uống một ngụm đã thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.”
“Đúng thế, ta vừa rồi còn đau lưng, uống ngụm nước đường vào là hết ngay.”
Mọi người khen ngợi “nước đường” hết lời, luyến tiếc không dám uống tiếp, muốn mang về cho người già trẻ nhỏ ở nhà nếm thử. Diệp Sơ Đường không có ý kiến: “Mọi người cứ tự nhiên.”
“Cảm tạ Diệp cô nương.”
Vương thẩm nghĩ bếp bị cháy không nấu nướng được, liền đề nghị: “Diệp cô nương, trước khi người nhà họ Diệp đến, ta sẽ đưa cơm ngày ba bữa cho cô.”
Diệp Sơ Đường biết Vương thẩm tốt bụng, nhưng nàng không muốn ngược đãi dạ dày mình, bèn từ chối: “Không cần đâu, dưới hầm còn đồ ăn thức uống, ta kê vài cục đá làm bếp tạm là nấu được rồi.”
Thấy nàng kiên quyết, Vương thẩm cũng không khuyên nữa.
Sau khi dân làng rời đi, Diệp Sơ Đường lấy từ không gian ra một bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo nóng hổi và quẩy giòn tan, ăn ngon lành. Lúc rảnh rỗi nàng thường nấu sẵn đồ ăn bỏ vào không gian tích trữ, muốn ăn lúc nào cũng được.
Ăn xong, nàng ra gốc cây hải đường luyện võ. Nàng phải cường thân kiện thể và luyện lại nội lực. Nhưng cơ thể nguyên chủ quá yếu, luyện chưa đến một canh giờ đã hoa mắt ch.óng mặt.
