[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 11

Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:04

Nhìn từ xa, khói bếp lượn lờ. Khi đi ngang qua, họ nhìn vào trong thấy kết cấu tòa nhà không khác gì mấy khu tập thể thập niên 70-80. Khu vực hành lang công cộng đặt khá nhiều đồ dùng nhà bếp, mỗi nhà bày bếp lò trước cửa, lúc nấu cơm khói dầu mịt mù, đủ loại mùi vị hỗn tạp bay từ trong ra ngoài. Nhà vệ sinh cũng là dùng chung, số lượng có hạn nên thường phải xếp hàng. Điều kiện ánh sáng và thông gió trong tòa nhà không tốt lắm, có vẻ hơi tối tăm và ẩm thấp.

Khương Sơn nhìn một lát rồi cảm thán: "Xem ra sau tai biến, mức sống của nhân loại chúng ta lùi lại vài thập kỷ."

Diệp Thanh Vân: "Sống được là tốt rồi, đợi chúng ta ổn định, biết đâu còn sống không bằng họ ấy chứ."

Khương Chi bĩu môi: "Mẹ, sao mẹ không mong điều tốt đẹp hơn? Cả nhà bốn người chúng ta, không, đợi khi tìm được ông bà nội và mọi người, đại gia đình ta nhất định sẽ sống rất tốt!"

Khương Thụ: "Đúng đúng, con còn đang nghĩ đến ngày được ăn thịt thỏa thích đây."

Diệp Thanh Vân mỉm cười: "Phải phải phải, cái Chi nói đúng, chỉ cần cả nhà ta ở bên nhau, kiểu gì cũng sẽ có ngày sống tốt."

Khương Thụ: "Mẹ! Mẹ lại thiên vị! Lần nào cũng lờ con đi!"

Cả nhà nói cười rôm rả, đến chỗ nhân viên trực ban chi 10 điểm để thuê một chỗ ở tạm thời cho một người. Nghe nói mấy tòa nhà tập thể gần đó đều là loại nhà trọ giá rẻ này, có phòng đơn, phòng đôi, thậm chí có phòng suite cho cả gia đình, tất cả đều dành cho những cư dân căn cứ không đủ tiền mua nhà. Đương nhiên giá cả cũng khác nhau, từ 5-50 điểm mỗi ngày, thuê tháng sẽ hời hơn.

Nhưng vợ chồng Khương Sơn đều nhớ thương chiếc xe còn ở ngoài hoang dã, hơn nữa họ mới đến, chỗ cần dùng tiền còn nhiều, hai vợ chồng hận không thể bẻ đôi một xu ra dùng nên không cân nhắc thuê tháng.

Rất nhanh nhân viên trực ban dẫn họ lên cuối hành lang tầng hai. Trong phòng chỉ rộng chừng hai mươi mét vuông, trống huơ trống hoác, trên mặt đất ngoại trừ hai tấm ván gỗ thì chẳng có gì cả. Bóng đèn dây tóc vàng vọt treo trên tường, căn phòng ngập trong ánh sáng vàng.

"Muốn gia hạn phải đến Sảnh Sự Vụ quẹt điểm trước một giờ, nếu không người của chúng tôi sẽ dọn phòng đúng giờ." Nhân viên ném lại câu đó rồi đi mất.

Người vừa đi khuất, Khương Thụ đã không nhịn được lầm bầm: "Sao cái gì cũng không có thế này."

Khương Chi ngồi xổm xuống xem hai tấm ván gỗ, trông cũng khá sạch sẽ, không có mùi lạ. Khương Thụ thấy thế, như nghĩ ra điều gì, sắc mặt khẽ biến: "Hai tấm ván này sẽ không phải là giường của chúng ta đấy chứ?!"

Chắn tầm mắt của những người thuê trọ khác, Diệp Thanh Vân trừng mắt nhìn hắn: "Đơn sơ hơn thế này còn ngủ rồi, sao hả, mày còn muốn làm hoàng đế à?"

Khương Thụ rụt cổ. Mẹ hắn trông thì liễu yếu đào tơ, nhưng món "Thiết Sa Chưởng" thì không phải dạng vừa đâu.

"Con chỉ nói thế thôi, tưởng đến căn cứ điều kiện khá hơn chút, ai ngờ liền thế này —— ái da ái da, mẹ nhẹ tay chút, con còn chưa lấy vợ đâu, tai mà rách thì con đi đâu tìm con dâu cho mẹ?!"

Diệp Thanh Vân nhéo càng mạnh: "Tao thấy mày là ngứa da, cơm còn chưa ăn no mà đã đòi gieo tai họa cho con gái nhà người ta, bớt lải nhải đi! Mau dọn dẹp trải ga giường ra."

Khương Chi nhân cơ hội giơ tay yêu cầu: "Mẹ, con xin tối nay ngủ cùng mọi người một tấm, cho anh ngủ xa một chút, anh ấy ngáy to quá."

Khương Thụ tức cười: "Sao mày không bảo anh ra ngoài cửa ngủ luôn cho rồi!" Khương Chi chớp mắt: "... Cũng không phải là không thể."

Khương Thụ giận dỗi nhìn sang người đàn ông còn lại của nhà họ Khương: "Bố, bố cứ nhìn hai người phụ nữ bắt nạt con thế à?! Nhà họ Khương ta khi nào thì biến thành phụ nữ làm chủ vậy!?"

Khương Sơn vừa lấy hành lý trong ba lô ra, vừa từ tốn trả lời: "Đây là truyền thống tốt đẹp của nhà họ Khương ta."

Cả nhà ồn ào náo nhiệt, phảng phất như quay về thời chưa có đại t.h.ả.m họa. Bốn người phân công hợp tác, rất nhanh đã dọn dẹp xong căn phòng. Tấm ván gỗ trên sàn rộng 1 mét một tấm, ý tưởng tách ra ngủ của Khương Chi tan vỡ. Chỉ có thể ghép hai tấm lại với nhau, cả nhà bốn người nằm ngang miễn cưỡng ngủ được.

Khương Sơn đẩy ván gỗ sát tường, trải lên một tấm nệm mỏng nhẹ, lấy quần áo của từng người chồng lên làm gối. Bên cạnh, Khương Chi lấy bàn ghế gấp ra bày biện. Hành lý của họ tuy không nhiều nhưng đồ dùng hàng ngày lại khá đầy đủ, hầu hết đều là trang bị cắm trại dã ngoại tự lái của cả nhà trước đại t.h.ả.m họa, giờ lại trở thành công cụ sinh tồn quý báu nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.