[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 187

Cập nhật lúc: 07/01/2026 01:10

"Tít —— Độc tố cao, không thể ăn." "Tít —— Độc tố cao, không thể ăn." ...

Khương Chi liên tiếp kiểm tra mấy cái đều là độc tố cao. Nhìn sang bên Khương Thụ, gùi đã đầy non nửa củ đậu.

... Chẳng lẽ thật sự phải cầu nguyện thì tỷ lệ trúng mới cao?

Khương Chi do dự một giây, thầm niệm vài câu trong lòng rồi cầm lấy một củ đậu đo lại ——

"Tít —— Độc tố trung bình, có thể ăn số lượng vừa phải."

Lông mày Khương Chi giãn ra. Quả nhiên thứ này vẫn có chút tâm linh.

Mảnh ruộng củ đậu này tuy bị cỏ đuôi ch.ó chiếm hơn nửa, nhưng vì sản lượng củ đậu rất cao, chỉ trong nửa giờ, gùi của mấy người đều đã đầy ắp. Với thu hoạch này, thảo nào căn cứ tạm thời sửa đổi quy tắc —— ngoài nộp 20% thực phẩm còn phải nộp tiền xe.

Khương Văn lau mồ hôi trên trán, nhìn Ngưu Đại Lực nhẹ nhàng đổ bốn gùi củ đậu vào bao tải dứa, cuối cùng cột lên xe đẩy, trong lòng vui sướng không kể xiết.

"Hôm nay thu hoạch của chúng ta chắc chắn sẽ bị người trong căn cứ nhìn thấy, từ mai trở đi e là sẽ càng nhiều người mạo hiểm tới đây."

Khương Thụ: "Nơi này nhiều đồ tốt thật, mấy ngày tới chúng ta cứ đến đây, chừng nào không tìm được đồ tốt nữa thì hẵng đi chỗ khác."

Khương Chi cũng nghĩ vậy. Mới có một tiếng đồng hồ mà thu hoạch còn nhiều hơn đi khu khác cả ngày. Thảo nào ngạn ngữ nói "Gan lớn c.h.ế.t no, gan bé c.h.ế.t đói".

Bốn người càn quét sạch sẽ mảnh ruộng củ đậu này. Cuối cùng được khoảng bốn, năm trăm cân củ đậu, kể cả trừ đi 20% nộp lên thì đại gia đình nhà họ Khương cũng ăn được hơn nửa tháng.

Sự nôn nóng trong lòng Khương Chi giảm đi ít nhiều. Nhưng mà Ngưu Đại Lực...

"Anh Đại Lực, bình thường anh ăn một bữa hết bao nhiêu?"

Ngưu Đại Lực có chút do dự: "A Chi, em hỏi ăn lót dạ hả?"

Khương Chi: "..." "Không phải, là ăn no ấy."

Ngưu Đại Lực lập tức ngượng ngùng: "Anh cũng không biết, anh chưa được ăn no bao giờ..."

Khương Chi nhất thời không biết nói gì.

Khương Văn bèn đổi cách hỏi: "Vậy bình thường anh ăn bao nhiêu thì thấy người dễ chịu chút?"

Cái này Ngưu Đại Lực biết đáp, cười nói: "Hai cân là được."

Khương Văn: "..."

Ba người nhìn nhau, trong lòng đều bội phục Liễu Nhứ. Với sức ăn này mà Liễu Nhứ vẫn tích cóp được chút của cải thì thấy cô ấy giỏi giang cỡ nào.

Khương Chi nghĩ nghĩ lại hỏi: "Nếu là ăn đồ ăn độc tố thấp thì sao?"

Ngưu Đại Lực gãi đầu: "Chắc nửa cân là được nhỉ?"

Khương Chi cảm thấy còn có thể chấp nhận. Vừa rồi họ tìm được khoảng mười cân củ đậu độc tố thấp, cũng coi là thu hoạch xa xỉ. Nhưng muốn qua mùa đông tốt hơn thì vẫn phải cố tìm nhiều đồ ăn độc tố thấp mới được. Không chỉ nàng và Khương Thụ cần, người trong nhà thỉnh thoảng cũng phải nạp thực phẩm độc tố thấp để duy trì cân bằng cơ thể.

Khương Chi lập tức quyết định: "Chúng ta vẫn nên tận lực tìm đồ có thể lấp đầy bụng, mấy cái khác để sau hãy tính."

Mấy người đều tán thành.

Chẳng qua, vận may là thứ khó nắm bắt nhất, dường như đám củ đậu trước đó đã tiêu tốn hơn nửa vận may của họ. Về sau, họ gần như không gặp lại thực vật biến dị dạng tinh bột nào nữa, toàn là rau ăn lá.

Mỗi mảnh ruộng họ thử nghiệm nửa giờ. Mặc dù vậy, qua bốn năm mảnh ruộng cũng thu hoạch được cả trăm cân rau xanh. Giống như họ, những người có thu hoạch cũng rất nhiều, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng.

Khương Thụ hận không thể một ngày có 108 tiếng đồng hồ, bồn địa này lớn như vậy, chút thời gian này căn bản không đủ dùng. Hắn hối hận vì không rủ người nhà đi cùng.

Khương Thụ vừa đi vừa nói: "Em thấy cũng đâu nguy hiểm lắm, hay mai bảo bác cả bọn họ cùng đi."

Khương Chi cũng có ý tưởng này, nhưng nàng chưa mở miệng, định quan sát thêm một thời gian nữa rồi tính. Tiếp tục đi xuống, phát hiện phần ruộng phía sau đều đã bị người hái qua. Kết hợp với mấy chiếc xe tải nhỏ của căn cứ vừa đi xa ở phía chân trời.

—— Xem ra căn cứ đúng là đang tích trữ lương thực.

"A Chi! Mau đến xem, chỗ này có đậu đũa!!"

Đậu đũa! Đó chính là đồ tốt! Dù là đậu đũa xào hay trộn nộm đều ngon, quan trọng nhất là có thể muối chua, bảo quản được rất lâu! Chờ mùa đông đến, làm món ăn kèm thì tuyệt vời.

Mấy người vội vàng chạy tới, quả nhiên nhìn thấy một mảnh ruộng đậu đũa. Bờ ruộng thẳng tắp được đám cỏ ngắn phân chia chỉnh tề, một luống rộng chừng nửa thước, khoảng cách đều đặn, rất tiện cho người đi lại lao động ở giữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.