[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 2

Cập nhật lúc: 03/01/2026 14:03

Khương Chi vội vàng an ủi: "Mẹ, anh con nói không sai, biết đâu trong căn cứ có biện pháp tiêu độc sát trùng gì đó, đến lúc ấy chúng ta thuê người giúp mang về là được."

Diệp Thanh Vân nghe vậy, vẻ mặt đau lòng mới đỡ hơn một chút: "Cũng chỉ có thể như vậy."

Bà biết chồng cũng đang tính toán như thế, bằng không vừa rồi cũng sẽ không lãng phí thời gian quý giá để sửa xe.

Trước đêm đại t.h.ả.m họa xảy ra, gia đình bốn người bọn họ vừa vặn lái xe đi du lịch tự túc đến một khu danh lam thắng cảnh ở miền Trung. Lúc ấy nghỉ ngơi giữa đường, Khương Sơn sợ vào vùng sâu vùng xa không tìm thấy trạm xăng nên đã mua vài thùng xăng nhỏ ở gần đó. Mấy năm nay, bọn họ chính là dựa vào chiếc xe việt dã này để đi tìm kiếm thức ăn, dựa vào xe để tránh thoát không biết bao nhiêu lần nguy cơ.

Có thể nói, chiếc xe việt dã này đã trở thành đồng đội của họ, thật sự muốn vứt bỏ, bảo không có chút cảm giác gì là nói dối.

Khương Thụ u oán nhìn mẹ mình: "Mẹ đúng là phân biệt đối xử, với em Chi thì nhỏ nhẹ, với con thì quát mắng!"

Diệp Thanh Vân tức cười, bà hừ một tiếng: "Mày mà được bớt lo như cái Chi thì tao cũng có thể nhỏ nhẹ với mày."

Khương Thụ tưởng tượng cảnh tượng đó, rùng mình một cái: "Thôi bỏ đi, mẹ mà dịu dàng lên trông càng đáng sợ..."

Đã đưa ra quyết định, cả nhà bốn người không còn do dự, thu dọn hành lý từ trong xe rồi hướng về phía căn cứ mà đi. Nếu không phải động thực vật biến dị quanh khu du lịch ngày càng nguy hiểm, e rằng cả nhà họ vẫn chưa hạ quyết tâm rời đi để đến căn cứ gần nhất.

Dọc đường đi toàn là cỏ dại sinh trưởng tốt, phiến lá to rộng và thô tráng, lay động theo cơn gió cuồng nộ của buổi chiều tà, thỉnh thoảng phát ra tiếng rít gào. Cây cối cao chọc trời, thân cây khổng lồ cần đến mấy chục người ôm mới xuể, cành lá đan xen thành màn lục che trời, độ cao thậm chí vượt qua những tòa nhà chọc trời trước kia. Rễ cây như những con mãng xà khổng lồ chiếm cứ trên mặt đất, cày xới đất đai thành từng đạo gò đống phập phồng.

Ba năm này, vật tư họ tích góp được cũng không nhiều, ngoại trừ chiếc xe việt dã, thứ duy nhất đáng giá chỉ có kinh nghiệm sinh tồn ba năm nơi hoang dã. Nếu không phải sinh vật biến dị ngoài dã ngoại ngày càng mất kiểm soát, họ cũng sẽ không cân nhắc chuyển đến căn cứ.

Cả nhà bốn người cẩn thận từng li từng tí tránh đi từng vùng nguy hiểm, không biết qua bao lâu, cuối cùng khi màn đêm buông xuống, họ cũng đến được phạm vi địa giới của căn cứ An Thành.

Cách những hàng cây cao ngất trùng điệp vẫn có thể nhìn thấy bức tường thành cao tới trăm mét. Nhìn từ xa, nó tựa như người khổng lồ đứng sừng sững, tường thành dày chắc ít nhất cũng phải 5 mét, được xây từ những tảng đá xám khổng lồ, kiên cố vô cùng, giống một tòa pháo đài ẩn nấp trong sương mù xám m.ô.n.g lung.

Mấy người chấn động nhìn tường thành căn cứ, hồi lâu không nói nên lời.

Khương Thụ chịu không nổi nữa, đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống đất: "Ôi mẹ ơi, rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng nó trước khi trời tối đen."

Khương Sơn vỗ một cái vào gáy con trai: "Mau đứng dậy, đừng tưởng ở trong địa giới căn cứ là có thể lơi lỏng cảnh giác."

Khương Thụ ôm đầu lầm bầm: "Đây đều đã đến đường lớn rồi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu chứ?"

Đã sớm nghe đài phát thanh nói căn cứ An Thành đã dọn dẹp sạch sẽ phạm vi 30km quanh vùng, giờ tận mắt chứng kiến, nó còn chấn động hơn cả tưởng tượng. Từ tường thành tỏa ra xung quanh, cỏ dại cao nhất cũng chỉ đến bắp chân, tầm nhìn rộng lớn không nói, từ xa còn thấy vài con đường trải đá rộng bảy tám mét, thông suốt bốn phương dẫn đến các cổng thành.

Khương Sơn nhíu mày với con trai: "Con quên chú Kiều và mọi người c.h.ế.t như thế nào rồi à?"

Chú Kiều trong miệng Khương Sơn lúc trước cùng bọn họ kết nhóm sinh hoạt, sau này cũng vì chủ quan mà mất mạng. Ở nơi hoang dã, cẩn thận bao nhiêu cũng không thừa, đặc biệt là sau khi trời tối.

Khương Thụ nghe vậy bĩu môi, đôi mắt một mí đảo quanh nhìn về phía em gái Khương Chi, muốn cô nói đỡ vài câu để được nghỉ ngơi tại chỗ một lát. Không còn cách nào khác, cả nhà bốn người vì lên đường đã ba ngày ba đêm không nghỉ ngơi t.ử tế. Lúc trước ở hoang dã, tinh thần luôn căng thẳng, giờ vào được địa giới căn cứ, lâu lắm mới thấy đường cái của con người, dây thần kinh của Khương Thụ chùng xuống, chỉ muốn nghỉ ngơi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.