[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 203
Cập nhật lúc: 07/01/2026 01:12
Khương Thụ nhìn mấy người hớt hải chạy về bên ngoài xe, lầm bầm: "Biết thế đã chẳng thành thật như vậy, muộn nửa tiếng là hái thêm được bao nhiêu khoai lang rồi!"
Hắn vẫn còn lưu luyến ruộng khoai lang trước ruộng bông.
Khương Văn cười nói: "Thôi, mai chúng ta còn đến được mà, cũng chẳng kém gì nửa tiếng đó."
Ngưu Đại Lực liền nói: "Đại Thụ, vừa nãy anh hái được ít khoai lang, tí về anh cho cậu hết."
Khương Thụ vội nói: "Đừng! Mọi người chia đều là được, chúng ta có phải thổ phỉ đâu mà thấy cái gì cũng lấy."
Trong lúc mấy người nói cười, xe bắt đầu lăn bánh. Tài xế vẫn là ông chú lôi thôi kia, chỉ là hành khách đã đổi một tốp khác, Khương Chi chỉ thấy vài gương mặt quen thuộc.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng hành khách trong xe bị kéo dài, mặt ai nấy như được dát một lớp vàng, rạng rỡ. Trên tay mỗi người đều xách bao tải căng phồng, vẻ thỏa mãn hiện rõ trên mặt. Phía trước thậm chí có mấy người đang chia sẻ bí quyết thu hoạch, tiếng cười rộn rã khắp nơi. Nghe những âm thanh này, trái tim Khương Chi cũng dần được lấp đầy bởi niềm hạnh phúc nhỏ bé mà chắc chắn.
Có lẽ do mọi người đều đang chìm đắm trong niềm vui, không mấy để ý đến sự xóc nảy của xe. Lần này tài xế chỉ mất 40 phút đã về đến căn cứ, tốc độ nhanh đến mức có thể dùng từ "bay" để hình dung.
Lúc xuống xe, nhóm Khương Chi cảm thấy như trút được gánh nặng ngàn cân. Xe buýt chở hàng đã về bãi đỗ xe căn cứ trước họ một bước. Bãi đỗ xe căn cứ nằm dưới lòng đất, ngày thường ra vào cần xuất trình vé xe, như vậy có thể ngăn cách tầm mắt bên ngoài, gián tiếp giảm bớt trộm cướp.
Khương Chi rất hài lòng với thiết kế này của căn cứ, không khỏi cảm thán lần nữa —— người lãnh đạo căn cứ quả nhiên là người biết lo cho dân.
Khương Thụ thấy trước xe buýt, vài tên biến dị giả đang dỡ hàng, phía trước đã xếp hàng dài chờ cân trọng lượng và khấu trừ thuế, liền nói: "Vẫn là về sớm chút thì hơn, với tốc độ này, chờ đến lượt chúng ta chắc phải 8 giờ."
Thường thì lúc chia hàng thế này dễ nảy sinh mâu thuẫn nhất. Hàng hóa để gần nhau, lúc dỡ hàng luôn có kẻ tham món lợi nhỏ, nhận vơ hàng của người khác thành của mình. Những lúc như thế căn cứ sẽ chọn cách phạt tiền cả hai bên và tịch thu lương thực. Chuyện này lằng nhằng nhất. Người bị vạ lây chỉ có thể tự nhận xui xẻo.
Cũng may lần này ai cũng thu hoạch không ít, ai cũng sợ bị vạ lây nên ngược lại không xảy ra sự cố gì.
Đợi nửa tiếng, vất vả lắm mới đến lượt nhóm Khương Chi. Lúc này họ mới phát hiện người phụ trách cân lại là người quen Hồ Dương.
Hồ Dương cũng nhận ra anh em Khương Chi, giọng điệu thoải mái chào hỏi. Khi nhìn thấy hàng hóa của mấy người, anh ta cười nói: "Hôm nay thu hoạch khá đấy!"
Khương Thụ ưỡn n.g.ự.c, miệng lại khiêm tốn: "Đâu có, vận may thôi mà!"
Hồ Dương cân hàng cho họ, tổng cộng cư nhiên nặng tới 1728 cân. Theo quy định phải nộp 20%, tức là 345.6 cân. Con số này khiến bốn người xót xa không thôi. Đừng nói hơn 300 cân, thiếu một cân cũng muốn khóc rồi.
Nhưng đây là quy định, không còn cách nào khác. Bốn người bàn bạc một hồi, cuối cùng quyết định nộp một phần ba số đậu đũa cùng một ít củ mài đậu và rau dại. Bắt họ nộp dế nhũi và thịt giun là chuyện không đời nào.
Khương Thụ thầm thấy may mắn vì đã để Trần Toàn mang đám chuột chũi đi, nếu không giờ phải nộp càng nhiều hơn.
Mấy người mặt mày ủ dột đang đau lòng thì nghe Hồ Dương nói với người ghi chép bên cạnh: "Tổng cộng 1156 cân, nộp 231 cân."
Mấy người sửng sốt, không khỏi nhìn về phía Hồ Dương. Trong lòng đều có chung suy nghĩ —— Chẳng lẽ vừa rồi họ nhìn nhầm?
Hồ Dương cười với họ: "Đúng rồi, rầy bông xào dì Diệp gửi lần trước ngon lắm, thay tôi cảm ơn dì ấy nhé."
Khương Thụ bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là công lao của mẹ!!
Bớt được hơn 100 cân đấy! Nếu không phải bị cấm, Khương Thụ đã muốn bế thốc Hồ Dương lên quay một vòng để cảm tạ rồi!
Khương Văn theo bản năng nhìn ra sau, thấy người phía sau không phát hiện gì bất thường mới thở phào. Hắn cười nói: "Cảm ơn cậu, đồng chí Hồ Dương."
Khương Chi cũng rất vui vẻ: "Đồng chí Tiểu Hồ, cậu rảnh nhớ đến nhà chúng tôi chơi nhé, mẹ tôi hay nhắc cậu lắm đấy!"
