[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 504
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:13
Hai anh em cảm ơn các vị giáo sư rồi nhìn về phía bố mình.
Khương Sơn hiểu rõ mình là nghiên cứu viên đi cùng đoàn, lúc này chắc chắn không thể rời đi ngay được, bèn dặn dò hai con: "Hai đứa về nhà xem tình hình trước đi, nếu có chuyện gì thì đến tòa nhà văn phòng viện nghiên cứu tìm bố."
Khương Chi gật đầu, chào hỏi nhóm La Vĩnh Huy xong liền không chần chừ nữa, xoay người cùng Khương Thụ vội vã hướng về phía khu D.
Trần Thiếu Đình lặng lẽ nhìn theo bóng lưng hai người, trong lòng có chút hụt hẫng.
"Lão La, sau này họ có còn quay lại đội mình không?"
"Chắc là... có chứ?" La Vĩnh Huy cũng không dám chắc chắn.
Trước đó đã nói rõ là gia nhập tạm thời, giờ thấy hai anh em rời đi, ai nấy đều có chút không nỡ.
Ngô Binh vuốt vuốt chòm râu đã mọc dài của mình: "Không sao đâu, hai anh em họ mềm lòng lắm. Đến lúc chúng ta không xử lý được việc gì, cứ mặt dày mày dạn cầu xin một chút, họ chắc chắn sẽ giúp đỡ."
Hồ Dương gật đầu lia lịa tán thành.
Chút cảm thương trong lòng Trần Thiếu Đình lập tức bị tên này phá hỏng, cô trực tiếp trợn trắng mắt, ném lại một câu "Đồ không biết xấu hổ" rồi quay lại xe.
Đường đi sau khi băng tan lầy lội không chịu nổi, một chân dẫm xuống là bùn b.ắ.n tung tóe, đi lại vô cùng tốn sức. Hai anh em xách túi da lông được Hoàng Hiển Minh tặng, nóng lòng muốn về nhà.
Khi đi ngang qua khu chung cư giá rẻ, hai người thấy trên những dãy nhà tập thể, không ít cửa kính bị lạnh làm vỡ vụn đều đã được dán tạm bằng nilon. Những khối băng nhọn trên tường tan thành nước chảy dọc chân tường, đọng thành vũng lớn trên mặt đất. Cửa sắt hành lang bị đông cứng đến biến dạng, mỗi khi đóng mở lại kêu "keng keng" rung động.
Dưới chân tường, nước nhỏ giọt còn lẫn cả vụn băng, không ít người đang ngồi xổm ở cửa dùng chậu hứng nước tan chảy từ trên tường xuống.
Cách đó không xa, mấy đứa trẻ choai choai đang dẫm lên vũng nước tích tụ từ băng tan mà nô đùa, nước bùn b.ắ.n lên dính đầy ống quần và mặt giày. Người lớn bên cạnh sải bước tiến lên, phát mạnh mấy cái vào m.ô.n.g đám trẻ, vừa lôi chúng vào nhà vừa mắng nhiếc: "Ranh con! Giờ quần áo bẩn lấy đâu ra mà thay? Đều ngồi yên đấy cho tao, còn chạy lung tung tao đ.á.n.h đòn bây giờ!"
Gió cuốn theo hơi ẩm luồn qua các con ngõ, thổi vào khu nhà vừa hồi phục khiến không khí vừa ướt vừa lạnh, nhưng lại mang theo hơi thở khói lửa nhân gian tấp nập.
Không hiểu sao, hai anh em lại có cảm giác nhẹ nhõm thở phào.
—— Nếu khu chung cư giá rẻ với điều kiện thế này còn có thể trụ được, thì khu nhà tự xây, nói thế nào cũng sẽ không tệ hơn nơi này chứ?
Khi về đến khu nhà tự xây, từ xa đã thấy không ít người đang tất bật tu sửa lại nhà cửa. Khắp nơi đều là tiếng gõ "keng keng" và không khí bận rộn hừng hực. Đâu đâu cũng thấy cảnh dán màng chống rét, đóng đinh nilon.
Chậu tráng men nứt vỡ, nồi niêu xoong chảo đều được mọi người mang ra phơi dưới ánh mặt trời.
Những chăn màn trong nhà chưa kịp thu dọn trước khi trốn xuống hầm trú ẩn đã bị đông cứng thành tảng băng. Giờ đây, những chăn đệm đông cứng ấy được phơi hết lên dây, nương theo chút ánh nắng yếu ớt vừa ấm lại để hong khô hơi ẩm từng chút một.
Thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng hàng xóm đối thoại với nhau.
"Ống nước nhà bác thông chưa?"
"Sáng nay mới thông. Haizz, bác bảo chờ đến lúc mùa đông thật sự tới, chúng ta có qua khỏi không? Hơn nửa gia sản nhà tôi đi tong sau đợt hàn triều này rồi, giờ bên ngoài chẳng tìm được cái gì, ngày nào cũng trông chờ vào chút lương thực cứu trợ của căn cứ, tôi sợ có ngày c.h.ế.t trong nhà cũng chẳng ai hay."
"Ôi dào, sợ gì, lãnh đạo căn cứ bảo mấy ngày nay cấp trên họp khẩn cấp liên tục, chắc chắn sẽ đưa ra được biện pháp tốt thôi."
...
Hai anh em nghe mà lòng nặng trĩu.
Chờ về đến khu vực quen thuộc, từ xa hai người đã nhìn thấy bức tường vốn phủ đầy dây thường xuân giờ đây trơ trọi, nhất thời có chút không dám nhận ra. Lại gần thêm chút nữa, liền thấy bác hai Khương Hà đang ngồi xổm ở cửa, tay cầm b.úa gõ gõ đập đập, đang sửa chữa cánh cửa lớn bị đông hỏng.
Khương Thụ chỉ lo cao hứng, gào lên một tiếng: "Bác hai!!!"
