[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 530
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:17
Trước kia nói là mỗi ngày nhân bản tối đa ba món. Để không lãng phí, mỗi ngày bà nội Khương đều bỏ chút thịt và một số đồ dùng cần thiết trong nhà vào để nhân bản. Đừng nói là một ngày ba món, về sau, một ngày một món, hai ngày một món đã là tốt lắm rồi. Dùng càng nhiều, hiệu suất càng chậm.
Khương Chi nghe là biết năng lượng vỏ trứng sắp cạn rồi, đoán chừng cũng liên quan đến việc nhân bản đá năng lượng, tiêu hao quá nhiều. Trên đời này quả nhiên không có cái gì là lấy mãi không hết. Khương Chi có chút ỉu xìu.
Ngô Tú thấy vậy liền cười nói: "Thế này cũng tốt rồi, không thì bác thực sự lo có ngày hết củi lửa, cả nhà này biết làm sao. Giờ được thoải mái thêm mấy tháng, đều là nhờ phúc của Đại Thụ và A Chi cả đấy."
Viên Anh: "Chứ còn gì nữa."
Khương Chi được an ủi phần nào, cười nói: "Vậy chúng ta lắp một cái ở phòng ông nội, cái kia giữ lại, chờ chị dâu hai sinh em bé thì dùng, ở cữ không thể chịu lạnh được."
Hứa Na nghe vậy cảm động không nói nên lời.
"Cảm ơn em, A Chi."
Khương Chi cười: "Chị dâu hai, chị cứ yên tâm dưỡng t.h.a.i là được, chuyện khác cứ để bọn em lo."
Có hai cái máy sưởi, áp lực củi lửa trong nhà giảm đi đáng kể, lòng mọi người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chờ mọi người cất dọn đồ đạc xong xuôi, Khương Thụ sán lại gần Khương Chi: "A Chi, miếng đất vừa rồi em xin ấy, định trồng cái gì? Còn nữa, em kiếm đâu ra hạt giống, sao anh không biết?"
Phần lớn người nhà họ Khương trước kia đều là nông dân, nghe đến trồng trọt là ai cũng có chuyện để nói.
Bà nội Khương: "A Chi à, mùa đông không trồng được gì đâu, hơn nữa đất bây giờ đều nhiễm phóng xạ cao, khó trồng cây sống lắm, miếng đất đó cháu muốn lấy trồng thật à?"
Khương Hà bỗng lên tiếng: "Đến lúc đó có thể đi tìm ít đất nhiễm độc trung bình mang về đắp lên." 50 mét vuông, dù chỉ trồng được ít hành tỏi cũng tốt rồi.
Viên Anh: "Ôi dào, mẹ, cái này mẹ không hiểu rồi? Giờ không trồng được thì đợi hai năm nữa vào hè trồng cũng được mà, dù sao thì nhân lúc còn có thể đưa ra yêu cầu, cứ xin thêm đồ tốt đã."
Lời Viên Anh khiến mọi người không nhịn được cười ồ lên. Dù thế nào đi nữa, nếu căn cứ cho phép họ trồng trọt, bất kể cuối cùng cây có sống được hay không, thì đó cũng là tin vui tày đình. Ruộng đồng là niềm mong mỏi khắc sâu vào xương tủy người nông dân, có thể trồng trọt thì cuộc sống mới càng có hy vọng.
Bà nội Khương cũng cười: "Thế thì được, A Chi, cháu cứ xin đi, nếu được phê duyệt thật, chúng ta giúp cháu làm, bà cũng không tin, mấy người chúng ta trồng đất hơn nửa đời người, chẳng lẽ lại không trồng ra được cái gì."
Bà nội Khương cảm thấy, tuy họ không phải chuyên gia giáo sư gì, nhưng dùng chút kinh nghiệm cũ mày mò, biết đâu lại làm nên chuyện.
Khương Chi thấy cả nhà đều ủng hộ, không khỏi cười rạng rỡ: "Được, vậy chúng ta cùng chờ cấp trên phê duyệt!"
Mọi người thảo luận một lát, Khương Hà liền dẫn Khương Văn đi lắp máy sưởi cho ông nội. Mấy người phụ nữ cũng bắt đầu chuẩn bị lương khô và nước cho chuyến đi ngày mai của hai anh em. Do trời lạnh, mọi người thống nhất sau này mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, nấu một lần để tiết kiệm củi.
Chờ máy sưởi lắp xong, phòng ông nội dần ấm lên. Bé Khương Tư vui sướng vỗ tay: "Tốt quá, thế này ông cố cũng có thể xuống giường rồi!"
Sức khỏe ông nội rốt cuộc vẫn để lại di chứng, trời này chỉ cần xuống giường là thấy lạnh, cơn ho sẽ nặng thêm, nên mấy ngày nay ông chỉ có thể nằm trên giường sưởi, không đi đâu được. Lông mày ông giãn ra, nhưng rốt cuộc vẫn có chút buồn bã: "Thân già này của tôi, đúng là chẳng khác gì phế nhân."
Khương Chi nhìn thấy sự cô đơn của ông, định bụng sẽ đi hỏi Viện trưởng Điêu xem có cách nào chữa trị tốt hơn cho ông không.
Hạ quyết tâm, cô nhìn thoáng qua các bậc trưởng bối đang bận rộn làm lương khô cho mình ở đại sảnh, vơ lấy cái áo bông dày khoác lên chuẩn bị ra ngoài.
Kết quả vừa ra khỏi cổng lớn, liền thấy Liễu Nhứ đang dẫn Ngưu Tiểu Lộ từ hướng cửa hàng căn cứ trở về.
"A Chi!" Liễu Nhứ chào hỏi, nhìn thấy dòng chữ trên tấm biển gỗ ở cổng nhà họ Khương, lập tức cười nói: "Quả nhiên là hai đứa!"
