[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 569
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:23
Cô thế mà... ngủ một mạch đến sáng?
Khương Chi có chút không thể tin nổi. Từ khi trở thành dị năng giả, mỗi ngày chỉ cần ngủ 3 tiếng là đủ. Đã lâu lắm rồi cô không ngủ một giấc dài như vậy.
Ngay khi Khương Chi còn đang ngẩn ngơ, một hạt giống màu trắng to bằng nắm tay trên bàn bỗng nhiên thu hút sự chú ý của cô.
Hình dáng tròn trịa no đủ, hoa văn mịn như sương trên lớp vỏ, thậm chí đến cả vệt màu trắng sữa cực nhạt trên đỉnh cũng giống hệt trong giấc mơ lúc trước!
Đồng t.ử Khương Chi chợt co rút, m.á.u toàn thân như đông cứng lại trong tích tắc. Cô bật dậy, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm hạt giống kia, tim đập “thình thịch” như muốn phá l.ồ.ng n.g.ự.c mà ra.
…… Đây là gặp ma rồi sao?!
Khương Chi không màng khoác áo ngoài, hất tung chăn, đi chân trần lao tới bên bàn. Khoảnh khắc ngón tay chạm vào hạt giống, một cảm giác mát lạnh ôn nhuận truyền đến đầu ngón tay.
Cư nhiên là thật!! Không phải mơ!!
Thứ này rốt cuộc là cái gì? Không thể nào là thứ mọc ra từ cây khổng lồ Vân Sào trong miệng nhóm giáo sư Dương chứ?!
Hạt giống trong lòng bàn tay nặng trĩu, chân thực đến mức làm cô rối bời. Gợn sóng trong hồ nước, phong cảnh đại thảo nguyên, đàn thú sinh sống, cùng với giọng nói non nớt trong mơ, giờ phút này đều chồng chéo lên hạt giống này, khuấy đảo đầu óc cô ong ong.
Khương Chi lờ mờ có suy đoán, nhưng lại không dám tin.
Ngay khi cô đang ngẩn người, giọng Khương Thụ bỗng nhiên vang lên thất thanh ngoài sân.
“Vãi chưởng! Bác hai! Mọi người mau ra xem! Đám rêu bên ngoài bị trộm mất rồi!!!”
Tim Khương Chi thót lên.
Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng mọi người cầm cuốc xẻng lao ra như sắp đ.á.n.h nhau.
Bà cụ Khương nghiến răng ken két: “Đứa trời đ.á.n.h nào dám trộm đồ trên đầu trên cổ nhà họ Khương!?”
Lần này Khương Chi cũng chẳng màng cái lạnh bên ngoài, xỏ vội đôi dép lê chạy thẳng ra sân.
Vừa chen vào đám đông, cô đã thấy luống đất mà tối qua bác hai thức trắng đêm để xới giờ trơ trọi, chẳng còn lấy một cọng rêu xanh thẫm nào. Trừ đống đất độc tố thấp nằm lẻ loi trên đó, toàn bộ số rêu đã không cánh mà bay.
Viên Anh đau lòng đến mức muốn khóc.
Bà vỗ mạnh vào vai chồng: “A Hà, tối qua ông có quên đậy bao tải lên không đấy?”
Tối qua trước khi đi ngủ, nhóm Viên Anh sợ để đồ bên ngoài sẽ bị những kẻ đói quá làm liều trộm mất, nên đã dặn dò kỹ lưỡng bố con Khương Hà phải thu dọn cẩn thận rồi dùng bao tải dứa che lại, đừng để ai nhìn thấy.
Ngô Tú liền nói đỡ: “Em dâu, không trách chú hai được đâu, tối qua chị thấy hai bố con nó đậy kỹ rồi mà.”
Không chỉ đậy lại, hai bố con Khương Hà còn xúc ít đất ướt vừa xới đè lên miệng bao và các góc, tuyệt đối không để lộ ra chút rêu nào. Che chắn kín mít như vậy, theo lý thuyết sẽ chẳng ai chú ý tới. Không ngờ sáng sớm ra đã không còn gì!
Khương Hà nghĩ mãi không ra, cứ lẩm bẩm: “Vô lý thật…… Thật sự vô lý…… Tối qua tôi về phòng rất muộn, sau đó ngủ cũng không say, hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh gì.”
Bà cụ Khương cũng nói: “Tôi dậy sớm, cũng không nghe thấy bên ngoài có tiếng động gì cả.”
Khương Hải nhíu c.h.ặ.t mày: “Thế thì lạ thật…… Đại Thụ, con kể lại xem vừa rồi con thấy gì.”
Khương Thụ vội vàng nói: “Con thật sự không thấy gì cả! Lúc con ra, bao tải dứa vẫn đậy nguyên xi, nhưng khi lật lên thì bên trong trống trơn.”
Mọi người nghe vậy, cơn giận dữ trên mặt lập tức bị vẻ ngưng trọng đè xuống. Người nhìn ta, ta nhìn người, trong mắt ai nấy đều lộ vẻ kinh nghi.
—— Rốt cuộc là thứ gì có thể lặng lẽ không một tiếng động lấy đi đồ đạc của họ?!
Thấy mọi người sắp liên tưởng đến chuyện ma quỷ, Khương Chi đành phải căng da đầu nói: “Cái đó, là con lấy……”
Vừa dứt lời, ánh mắt cả sân “vút” một cái tập trung hết vào người cô.
Khương Hải ngẩn người, mở miệng trước: “Con lấy? A Chi, con lấy sao không nói với cả nhà một tiếng?”
Khương Chi trong lòng khổ tâm không nói nên lời. Cô cũng muốn nói lắm chứ, nhưng vấn đề là chính cô cũng đang mơ hồ, chẳng hiểu rốt cuộc chuyện là thế nào. Đến tận bây giờ, cô vẫn chưa rõ mối liên hệ giữa hạt giống và không gian thảo nguyên kia. Chẳng lẽ lại bảo là đám rêu này bị chuyển dời đến chỗ khác một cách mơ hồ?
