[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 602
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:28
Lúc này trợ lý bưng trà lên. Khương Chi nhấp một ngụm, đi thẳng vào vấn đề: “Giáo sư Thẩm, hôm nay cháu đến có hai việc chính.”
Cô lấy ra một bao tải nấm t.h.ả.m thịt: “Thứ nhất là hỏi xem các bác có thu mua thứ này không.”
Ánh mắt giáo sư Thẩm vừa chạm vào bao tải dứa, người ông chồm về phía trước như bị bỏng. Ông đẩy gọng kính trên mũi: “Đây là……”
Khương Chi: “Thứ này có thể ủ phân, cải tạo đất đai.”
Ánh mắt giáo sư Thẩm co rút lại, kích động bước lên: “Cái... cái này ủ phân được á?”
Ông cẩn thận nhón một miếng lên. Đầu tiên là soi dưới ánh sáng, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp màng nhầy ướt át trên bề mặt, đến thở cũng khẽ khàng hơn. Đây là lần đầu ông tận mắt thấy loại thực vật biến dị này. Yết hầu giáo sư Thẩm khẽ động —— nếu nuôi cấy thành công, khu thu thập số 1 của căn cứ biết đâu lại có bước tiến lớn! Ý niệm này vừa nảy ra, đáy mắt ông đã sáng rực lên.
Khương Chi cười nói: “Cháu nghĩ chắc các bác hứng thú với thứ này, nên muốn đổi chút đồ với các bác.”
Giáo sư Thẩm bình ổn tâm trạng: “Cháu muốn đổi gì?”
Khương Chi mỉm cười: “Giáo sư Thẩm, ngài cứ nghe cháu nói xong chuyện thứ hai rồi hãy quyết định có đổi hay không.”
Sau đó, Khương Chi kể lại ngọn ngành chuyện về dây leo.
Dây leo đó lớn nhanh như thổi thế nào, hút cạn chất dinh dưỡng trong đất ra sao, máy đo không có phản ứng, và cả việc sáng nay nó đẩy nấm t.h.ả.m thịt sang một bên, cô đều kể rõ ràng. Đương nhiên, cô giấu đi mối liên hệ giữa hạt giống và không gian đại thảo nguyên.
“Nó lớn hơi nhanh, cho nên trước khi làm rõ nó là thứ gì, cháu muốn đổi với ngài một ít hạt giống cỏ vân lưới.”
Cỏ vân lưới là loại thực vật biến dị do căn cứ An Thành tự lai tạo, chuyên dùng để gia cố tường thành, tăng cường phòng thủ. Loại cỏ này khi trưởng thành sẽ kết thành một tấm lưới dày đặc dạng sợi, mắt lưới rất nhỏ, có thể ngăn chặn phần lớn sinh vật biến dị cỡ lớn. Hơn nữa sợi lưới của nó chắc chắn hơn dây thường nhiều, không dễ đứt. Không cần chăm sóc, nó có thể tự len vào khe gạch tường thành, rễ cắm sâu vào đất đá, bám cực kỳ chắc.
Khương Chi từng nghe nói, nhiều nhà lãnh đạo cấp cao ở khu B đều trồng loại cỏ vân lưới này bên ngoài nhà để phòng hộ.
Hiện tại hạt giống đã lớn thành bộ dạng này, Khương Chi cảm thấy cần phải có biện pháp phòng bị, nên mới nghĩ đến chuyện dùng nấm t.h.ả.m thịt để đổi.
Giáo sư Thẩm nghe xong nhíu mày: “Cỏ vân lưới thì có thể cho cháu, chuyện nhỏ thôi, nhưng dây leo mà cháu nói…… Ta nghe thấy có vẻ không ổn lắm.”
Ông quay người lục tìm mấy quyển sách trên kệ, dường như đang tra cứu tài liệu về các loài sinh vật biến dị ông từng nghiên cứu, một lát sau mới nói: “Trong tay ta cũng không có tư liệu về loại thực vật tương tự.”
Ông nhìn Khương Chi: “Ta nghiên cứu bao nhiêu thực vật biến dị mấy năm nay, thật sự chưa từng nghe nói loại nào có ý thức tự chủ, thứ này nghe đã thấy bất thường rồi! Cháu lấy hạt giống này ở đâu?”
Khương Chi không giấu giếm: “Ở hố trời thành phố Sa.”
Giáo sư Thẩm nghe vậy đột ngột nhìn Khương Chi, cố gắng tìm kiếm điều gì đó trên khuôn mặt cô, nhưng thấy cô vẫn bình thản, ông lại nghĩ do mình lo xa.
Ông ngẫm nghĩ, cuối cùng nói:
“Đồng chí Tiểu Khương, có tiện đưa ta đi xem thử không?”
Khương Chi vốn dĩ cũng định mời giáo sư Thẩm qua xem, lời này đúng ý cô quá.
Cô cười nói: “Cầu còn không được ấy chứ ạ.”
Giáo sư Thẩm bảo trợ lý cất kỹ túi nấm t.h.ả.m thịt, dặn dò đi dặn dò lại phải chăm sóc cẩn thận, rồi mới cùng Khương Chi đến nhà họ Khương.
Trợ lý nghe tin “lão bảo bối” muốn đến khu tự xây, nơi đó không gần, trời lại lạnh giá, lỡ ngã thì biết làm sao? Cậu ta vội vàng quay người đi sắp xếp xe.
Khương Chi nghe có xe đưa đón, lập tức nói: “Vậy để cháu gọi bố cháu đi cùng luôn.”
Giáo sư Thẩm cười nói: “Trời tuyết đường trơn, đi cùng nhau cho yên tâm.”
Đáng tiếc, Khương Chi hỏi thăm thì biết Khương Sơn đã vào phòng thí nghiệm từ nửa tiếng trước, đang lúc bận rộn. Khương Chi hơi tiếc nuối, cũng không định đợi nữa, theo chân cậu trợ lý đã đợi sẵn ngoài cửa, cùng giáo sư Thẩm lên chiếc xe điện ngắm cảnh.
Xe ngắm cảnh này là do viện nghiên cứu bố trí riêng cho các giáo sư lớn tuổi, sợ họ đi lại giữa nhà và viện nghiên cứu gặp sơ suất. Lần này Khương Chi được thơm lây, cũng được ngồi xe chuyên dụng này.
