[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 629
Cập nhật lúc: 08/01/2026 06:33
Nhóm Hàn Lỗi dưới sự chỉ đạo của Khương Vượng, câu được một con cá ngừ đại dương hơn ngàn cân ở chỗ xa bến tàu, chỉ riêng bề ngang đã rộng hai mét. Lúc đó nếu không nhờ Khương Thụ nhanh tay lẹ mắt, vớ lấy cái đục băng bên cạnh chọc vào mang cá rồi dùng sức đè xuống, thì nhóm Hàn Lỗi có khi bị kéo tuột xuống biển thật. Con cá ngừ biến dị này khác với bạch tuộc, da dày thịt chắc, móng vuốt mèo không dễ gì rạch ra được.
Muốn lôi con quái vật này lên, Ngưu Đại Lực và Khương Thụ phải tốn sức chín trâu hai hổ. Hai người ngạnh sinh sinh khoét rộng cái lỗ băng vốn chỉ một mét ra đủ để lọt con cá ngừ, rồi mới hợp lực kéo nó lên được.
Thực ra những tình huống mạo hiểm như họ hôm nay không hiếm gặp. Cả ngày trời, trên mặt băng thỉnh thoảng lại có động tĩnh, họ nhìn thấy từ xa hai lần —— đều là có người không giữ chắc cần câu, bị con quái vật bên dưới lôi tuột xuống lỗ băng, người bên cạnh với tay vớt cũng không kịp. Còn có trường hợp bị sinh vật biến dị bên dưới húc vỡ tan lớp băng, cả đám người rơi tõm xuống biển.
Còn nhóm họ, nhờ có lão làng Khương Vượng, lại thêm Khương Thụ và Ngưu Đại Lực bảo vệ nên lần nào cũng hữu kinh vô hiểm.
Ngưu Đại Lực về sau cũng câu được một con cá hố dài mười bảy mười tám mét. Có điều mức độ mạo hiểm cũng khiến người ta toát mồ hôi lạnh giữa trời đông giá rét. Lúc cái đầu cá hố vừa nhô lên khỏi mặt nước, thân mình dài ngoằng trải ra dưới nước, cái đuôi quẫy mạnh suýt đ.á.n.h sang chỗ đục băng khác.
Khi Ngưu Đại Lực kéo nó lên được một nửa, con cá hố bỗng nhiên quẫy mình, lực mạnh như mấy con trâu già kéo cày, Ngưu Đại Lực nắm c.h.ặ.t cần câu bị lôi trượt trên băng cả nửa mét. May mà Khương Thụ lao tới túm c.h.ặ.t thắt lưng anh, Khương Vượng cũng vớ cái đục băng đ.â.m vào mình cá, mấy người xúm vào vật lộn gần nửa tiếng, tay mỏi nhừ không nhấc lên nổi mới ghì được con quái vật này xuống mặt băng.
Tóm lại, một ngày này trôi qua vô cùng gian nan. Nhưng thu hoạch cũng tỉ lệ thuận với nguy hiểm. Cá họ câu được chất thành núi nhỏ —— bạch tuộc biến dị, cá ngừ đại dương nguyên con, rồi con cá hố dài ngoằng của Ngưu Đại Lực…… Ngoài ra còn đủ loại cá nhỏ lẻ tẻ khác, tính ra đủ cho ba nhà ăn mấy tháng trời.
Chờ nhóm Khương Thụ tụ tập về phía bến tàu chuẩn bị về, mọi người mới phát hiện quân số thưa thớt hẳn, đếm sơ qua cũng phải thiếu mất một phần ba. Những người còn sống đều có thu hoạch không nhỏ.
Căn cứ đã chuẩn bị sẵn, mấy chiếc xe bán tải màu xanh lục đỗ bên bến tàu, thùng xe mở sẵn. Chẳng mấy chốc, thu hoạch của mọi người đã chất đầy mấy chiếc xe. Những thân cá đông cứng chất cao ngất, đến khe hở thùng xe cũng nhét đầy cá nhỏ. Xe bị ép lún xuống trông thấy.
Có điều, thu hoạch nhiều thế nhưng chẳng ai nói năng gì. Mọi người đều ăn ý thu lại cảm xúc, khiêng đồ bước chân nhẹ nhàng, nói chuyện cũng hạ thấp giọng, ai cũng sợ niềm vui của mình sẽ đ.â.m vào nỗi đau của những người mất bạn bè, người thân.
7 giờ tối mùa đông, trời đã tối đen như mực. Xa xa phía lỗ băng thỉnh thoảng vọng lại tiếng cá biến dị quẫy nước. Mọi người chen chúc trên xe bán tải trở về, ngồi sát vào nhau hệt như lúc đi. Một ngày vật lộn khiến ai nấy đều mệt rã rời. Xe chạy được một đoạn xa, tiếng ho khan, tiếng thì thầm lúc đầu dần tắt hẳn. Chẳng bao lâu sau, trong xe vang lên tiếng ngáy râm ran, to nhỏ đan xen, tạo thêm chút hơi người thực tế cho con đường về trong đêm tối.
Chờ Pipi đưa Khương Chi về đến địa phận căn cứ, trời cũng đã tối hẳn. Càng gần căn cứ, vòng tường thành màu xám đen càng hiện rõ. Khương Chi vỗ nhẹ cổ Pipi ra hiệu chậm lại, Pipi liền vỗ cánh, lượn lờ một vòng quanh căn cứ. Nhìn từ trên cao mới thấy căn cứ rộng lớn nhường nào —— tường thành như con rồng xám khoanh tròn lấy những mảng kiến trúc.
Trong tháp canh trên tường thành, hai người lính đang nhìn chằm chằm lên không trung. Người nhìn thấy Pipi trước đã đặt tay lên nút báo động, mắt trợn tròn, giọng run run: “Con quái vật ở đâu ra thế này?”
Nói rồi định ấn nút báo động. Người bên cạnh lập tức gạt tay anh ta ra: “Ấn bậy cái gì! Không nhận ra đó là loài chim biến dị nào à? Đó là Bạch Điêu! Là tọa kỵ của đồng chí Khương Chi đấy!”
