Dọn Sạch Môn Hộ - 6

Cập nhật lúc: 09/09/2026 10:01

Cẩm Bình hét lên.

“Ngươi nói bậy!”

Chưởng quầy lấy sổ sách từ trong tay áo ra.

“Bản tiệm bán hồng hoa và mã tiền t.ử đều phải đăng ký.”

“Ngày tháng, phân lượng, số hiệu ngân phiếu đều ghi ở đây.”

“Ngân phiếu chính là từ cửa hàng hồi môn thiếu phu nhân tặng ngươi đổi ra.”

Cẩm Bình còn muốn lật cung.

Quan chủ thẩm ném phong thư mới nàng viết cho Thôi ngự sử xuống trước mặt.

“Bút tích đã được ba vị cung phụng thư họa giám định, cùng một người viết với ba phong được gọi là thân b.út Hầu gia.”

“Ngươi mô phỏng chữ Lục Hầu, nhưng không sửa được thói quen thu b.út chếch sang trái.”

Chứng cứ như núi.

Ngoài công đường tiếng mắng c.h.ử.i nổi lên bốn phía.

Cẩm Bình bỗng quỳ lết tới trước mặt ta.

“Cô nương, ta sai rồi!”

“Ta chỉ nhất thời bị quỷ ám.”

“Ta theo người nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao.”

“Người xin giúp ta một câu, đừng để ta ngồi tù.”

Nàng đưa tay muốn túm vạt váy ta.

Ôn Hàm Chương giẫm một chân lên tay áo nàng.

Ta cúi đầu nhìn Cẩm Bình.

“Khi ngươi bỏ hồng hoa vào t.h.u.ố.c, có từng nghĩ cầu tình cho con ta không?”

Nàng khóc đến nước mắt nước mũi lem đầy mặt.

“Thuốc còn chưa dùng!”

“Người và đứa trẻ đều bình an!”

“Đao g.i.ế.c người chưa kịp hạ xuống, người cầm đao liền vô tội sao?”

“Ta từng thả ngươi khỏi nô tịch, cho ngươi tiền bạc, giúp ngươi tìm đường lui.”

“Ngươi không cần.”

“Nay con đường quan phủ sắp xếp cho ngươi, cứ đi cho tốt.”

Ta rút vạt váy về, không nhìn nàng nữa.

Quan chủ thẩm tuyên án ngay tại công đường.

Cẩm Bình cố ý gây thương tích, trộm tư ấn, làm giả văn thư, tự ý mua cấm d.ư.ợ.c, nhiều tội cộng lại, đ.á.n.h bốn mươi trượng, lưu đày ba nghìn dặm.

Tên gác cổng phủ Thôi trộm giấy công, nhận tiền, đ.á.n.h ba mươi trượng, phục khổ dịch năm năm.

Tài sản đứng tên Cẩm Bình, ngoại trừ hai cửa hàng trả lại cho ta vì vốn là quà ta tặng, số còn lại đều bị tịch thu.

Khi lui đường, nàng vẫn gọi ta từ phía sau.

Ta không quay đầu.

Tiết lão phu nhân một tay khoác ta, một tay kéo Ôn Hàm Chương.

Lục Kiệu An đi phía sau cầm áo choàng cho chúng ta.

Xuống tới bậc thềm, Tiết lão phu nhân bỗng dừng lại.

“Kiệu An.”

“Mẫu thân?”

“Hàm Chương thay tức phụ ngươi chắn họa, cũng là ân nhân nhà ta.”

“Vâng.”

“Ngươi định sắp xếp cho nàng thế nào?”

Bước chân ta khựng lại.

Đến rồi.

Màn quan trọng nhất trong thoại bản cuối cùng cũng đến.

Bà mẫu hơn nửa sẽ bảo phu quân nạp nàng làm thiếp, vừa trả ân, vừa giữ người lại trong phủ.

Ta ưỡn thẳng lưng, đã chuẩn bị mở miệng phản bác.

Tiết lão phu nhân lại nói.

“Ta muốn nhận nàng làm nghĩa nữ.”

“Ngươi chiếm mất của người ta một huynh trưởng, dù sao cũng phải bồi cho nàng một mẫu thân.”

“Ngươi thấy thế nào?”

Lục Kiệu An nói.

“Hàm Chương đồng ý là được.”

Ôn Hàm Chương ngây người tại chỗ.

Tiết lão phu nhân nhìn nàng.

“Lời xấu nói trước, tính ta không tốt, sáng sớm thích ăn đậu hoa ngọt, trời lạnh đau chân còn hay mắng người.”

“Nếu nhận ta làm mẫu thân, lễ Tết phải ở bên ta đ.á.n.h bài lá.”

Ôn Hàm Chương đỏ dần vành mắt.

Nàng c.ắ.n môi, gật đầu thật mạnh.

“Ta biết đ.á.n.h bài.”

“Vậy là được.”

Tiết lão phu nhân lập tức tháo vòng ngọc trên cổ tay đeo vào tay nàng.

Ta đứng bên cạnh, cả bụng lời cứng rắn đã chuẩn bị sẵn một câu cũng không dùng tới.

Lục Kiệu An ghé lại hỏi.

“Thất vọng?”

Ta giẫm hắn một chân.

Trên xe ngựa về phủ, Ôn Hàm Chương cứ sờ chiếc vòng ngọc ấy mãi.

Vòng quá rộng với nàng, nàng sợ va đập nên dùng khăn bọc hết lớp này đến lớp khác, vẫn không nỡ tháo xuống.

Ta hỏi nàng.

“Vừa rồi sao không gọi mẫu thân?”

Tay nàng dừng lại.

“Ta sợ gọi quá nhanh, lão phu nhân cho rằng ta tham gia nghiệp Hầu phủ.”

Tiết lão phu nhân đang tựa vách xe nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe vậy liền mở mắt.

“Gia nghiệp Hầu phủ bây giờ là tẩu tẩu ngươi quản, muốn tham cũng nên dỗ nàng.”

“Với lại, một chiếc vòng đã dọa ngươi thành thế này, thật không có tiền đồ.”

Ôn Hàm Chương tháo khăn ra, để lộ chiếc vòng ngọc lần nữa.

Giọng nàng rất khẽ.

“Mẫu thân.”

Tiết lão phu nhân “ừ” một tiếng, cầm đĩa hoa quả trong xe, chọn quả quýt mật lớn nhất nhét cho nàng.

“Gọi thêm tiếng nữa.”

“Mẫu thân.”

“Ơi.”

Một già một trẻ gọi qua gọi lại đủ năm sáu lượt.

Lục Kiệu An cưỡi ngựa theo ngoài cửa sổ, nhịn không được vén rèm nhìn vào.

Tiết lão phu nhân lập tức ghét bỏ.

“Nhìn gì?”

“Không có quýt cho ngươi.”

Trước khi rèm rơi xuống, ta thấy Lục Kiệu An sờ mũi.

Ôn Hàm Chương cúi đầu bóc quýt, đưa một nửa cho ta.

Đầu ngón tay nàng vẫn run, nhưng khóe môi thế nào cũng không nén xuống được.

Ngày Ôn Hàm Chương nhận thân, Hầu phủ bày sáu bàn gia yến.

Người tới dự đều là thân cận, có đồng bào cũ của Ôn Thuật Chi, cũng có thân quyến Mạnh gia và tộc lão Tiết thị.

Tiết lão phu nhân ghi tên Ôn Hàm Chương vào gia phả.

Từ đó trong phủ không còn ai gọi nàng mơ hồ một tiếng “Ôn cô nương” nữa.

Trên gia phả viết rõ, nàng là nghĩa nữ Trấn Bắc Hầu phủ, Nhị cô nương Lục gia.

Lục Kiệu An sang tên cho nàng một tòa trạch viện ba tiến ở phía đông thành cùng hai trăm mẫu ruộng tốt.

Ta tặng nàng hai gian cửa hàng hương liệu, một hộp trang sức, lại chuẩn bị thêm một phần bạc đủ để nàng phòng thân.

Ôn Hàm Chương vừa thấy khế nhà khế đất liền đẩy trở lại.

“Ta có tay có chân, tự nuôi sống mình được.”

“Đây là huynh trưởng và tẩu tẩu cho nàng.”

“Quá nhiều.”

“Vậy coi như cho nàng mượn.”

Ta mở sổ của cửa hàng hương liệu.

“Hai cửa hàng này lỗ ba năm liền.”

“Chưởng quầy nói quý nữ trong kinh thích hương phương mới lạ, ta không hiểu điều hương.”

“Dược hương nàng mang từ Bắc Cảnh về rất đặc biệt.”

“Giúp ta cứu hai cửa hàng, kiếm được tiền nàng sáu ta bốn.”

Ôn Hàm Chương nhận sổ, lật rất nhanh.

“Năm năm.”

“Nàng ra phương t.h.u.ố.c, còn phải quản cửa hàng.”

“Mặt bằng và vốn đều của tẩu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Dọn Sạch Môn Hộ - Chương 6: 6 | MonkeyD