Dọn Sạch Nhà Mẹ Nuôi Cực Phẩm, Xuống Quê Thay Gả Nuôi Con - Chương 61: Tên Lưu Manh

Cập nhật lúc: 26/04/2026 22:28

Lê Lạc khẽ nhíu mày, sao hôm nay cô có cảm giác toàn gặp phải những kẻ kỳ ba thế này?

Chỉ thấy gã thanh niên không hề có chút ý thức ranh giới nào, cứ thế đi thẳng vào trong văn phòng của Lăng Trác Quần, thò tay nhón một miếng thịt cá trong hộp cơm của anh. Lăng Trác Quần dùng đũa gõ mạnh vào tay gã một cái, nhưng gã vẫn không chịu buông.

Gã bỏ miếng cá vào miệng, chép miệng nhai nhóp nhép đầy vẻ thích thú: “Ngon thật đấy, chẳng thua kém gì đầu bếp trên thành phố cả. Anh Lăng, nhà anh mới thuê đầu bếp à?”

“Gia Vượng, đây là cơm chị dâu cậu nấu. Tôi không hy vọng lần sau cậu còn làm càn như thế này, tùy tiện bốc thức ăn trong bát người khác đâu.” Giọng Lăng Trác Quần lạnh lùng, không giận mà uy.

Ngô Gia Vượng vốn định thò tay bốc thêm miếng nữa, nhưng nghe giọng điệu của Lăng Trác Quần, gã biết anh đang ở ranh giới của sự nổi giận, đành ngượng ngùng rụt tay lại. Lúc này gã mới nghiêng đầu chú ý tới việc bên cạnh Lăng Trác Quần còn có một thiếu nữ trẻ tuổi đang ngồi.

Làn da trắng ngần, đôi tay trần chống cằm nhìn Lăng Trác Quần, đôi mắt sáng long lanh như giấu cả những vì sao trên trời. Đây quả thực là nữ thần trong mộng của gã mà!

“Vị này chính là… chị dâu!” Ngô Gia Vượng chỉ tay vào Lê Lạc, khuôn mặt vốn đang nghi hoặc lập tức trở nên kiên định. Gã đưa tay ra định bắt tay với Lê Lạc, nhưng đã bị thân hình cao lớn của Lăng Trác Quần cản lại.

“Chị dâu cậu sợ người lạ, cậu đừng làm phiền cô ấy.” Lăng Trác Quần không để lại dấu vết gạt phắt bàn tay đang đưa ra của Ngô Gia Vượng.

“Anh Lăng, anh hẹp hòi thật đấy, cưới vợ xong là quên luôn anh em chúng tôi rồi.” Ngô Gia Vượng lập tức cảm thấy mất hứng, thuận miệng nói.

“Nếu cậu chê ít việc thì đi g.i.ế.c lợn đi.” Lăng Trác Quần gắp một miếng cơm, lạnh nhạt đáp.

“Anh Lăng, tôi chỉ muốn chào hỏi chị dâu một tiếng thôi mà, anh đừng giao thêm việc cho tôi nữa, tôi đi ngay đây, đi ngay đây.” Ngô Gia Vượng vốn là kẻ quen thói lười biếng, bảo gã đi g.i.ế.c lợn thì thà bảo gã tự sát còn hơn.

Một con lợn nặng tới hai ba trăm cân, gã làm sao mà ôm nổi? Hơn nữa mấy con lợn đó giãy giụa con nào con nấy khỏe như trâu, cứ như biết trước ngày c.h.ế.t của mình đã đến, còn biết nhảy từ chuồng này sang chuồng khác.

Quả thực còn trơn tuột hơn cả chạch.

Lúc gần đi, Ngô Gia Vượng còn cố tình thò đầu ra, chào hỏi Lê Lạc: “Tạm biệt chị dâu.”

Lê Lạc gật đầu theo phép lịch sự, mặt không cảm xúc đáp: “Tạm biệt.”

“Không có việc gì thì em về trước đây, Nha Nha vẫn đang ở nhà.” Trong lòng Lê Lạc vẫn còn lo lắng cho Nha Nha, hơn nữa cơm cũng đã đưa tới rồi, cô không muốn nhìn thấy Ngô Gia Vượng hay Cao Ngọc Lương thêm nữa.

Trên đường về, mi tâm Lê Lạc cứ giật liên hồi. Cô thầm nghĩ có lẽ do hôm nay nắng gắt quá, dù có đội mũ rộng vành cũng không cản nổi luồng khí nóng này, người lại đổ bao nhiêu là mồ hôi, về nhà nhất định phải tắm rửa một trận cho t.ử tế.

Lê Lạc về đến nhà, đưa Nha Nha đi tắm trước, thay một bộ váy ngủ mặc ở nhà. Cô định bụng tưới nước ngoài sân xong sẽ ôm Nha Nha đi ngủ, ai ngờ một cái đầu với ánh mắt dâm đãng lại thò vào trước.

“Chị dâu, chị có nhà à.” Cao Ngọc Lương cười tít đôi mắt hoa đào.

Dưới ánh mặt trời, làn da của Lê Lạc như đang phát sáng, ngay cả những sợi lông tơ mịn màng trên mặt cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một. Làn da trắng trẻo mịn màng, vóc dáng lại có đường cong tuyệt mỹ, dưới sự phác họa của chiếc váy ngủ càng trở nên kiều diễm động lòng người.

Cao Ngọc Lương không nhịn được, nuốt nước bọt ừng ực mấy cái. Đúng là một vưu vật!

Đối với ánh mắt nhìn chằm chằm của Cao Ngọc Lương, Lê Lạc chán ghét từ tận đáy lòng. Cửa đóng c.h.ặ.t, cô cũng không định mở cửa cho hắn ta.

Bây giờ trong nhà không có đàn ông, nếu tùy tiện để người đàn ông khác vào, sẽ mang tiếng tình ngay lý gian.

“Lăng tiên sinh không có nhà, cậu muốn tìm anh ấy thì đến trang trại chăn nuôi mà tìm.” Nói xong, Lê Lạc quay đầu định đi thẳng vào nhà.

“Chị dâu, em đến đưa thịt, có cả thịt gà, thịt vịt, thịt lợn.” Cao Ngọc Lương vội vàng gọi Lê Lạc lại, lắc lắc túi thịt xách trên tay.

Lê Lạc quay đầu lại, quả nhiên là có đủ cả, nhưng cô vẫn không định mở cửa cho Cao Ngọc Lương.

“Cậu mang về đi, tôi không cần, Lăng tiên sinh sẽ mang về cho chúng tôi.” Lê Lạc tiếp tục đi vào trong nhà.

“Là… là anh Lăng bảo em mang tới.” Cổ họng Cao Ngọc Lương sắp bốc khói đến nơi rồi, nhưng mãi không thấy Lê Lạc mở cửa cho mình, trong lòng sốt ruột như bị mèo cào.

Lê Lạc quay người lại, cách lớp cửa sắt nhận lấy túi thịt: “Cảm ơn, nói với Lăng tiên sinh, sau này không cần nhờ người khác đưa thịt nữa, bảo anh ấy tự mang về là được, hoặc tôi cũng có thể tự mang về.”

Sau đó cô bế Nha Nha đi thẳng vào nhà.

Chỉ để lại Cao Ngọc Lương đứng ngây ngốc tại chỗ, thịt trên tay cũng không còn, cửa cũng không được vào. Ánh nắng gay gắt chiếu xuống khiến làn da vốn đã ngăm đen của hắn ta càng thêm đen nhẻm, hơn nữa lại còn khát khô cả cổ.

Bây giờ hắn ta chỉ hận không thể nhảy qua tường, vào nhà Lăng Trác Quần uống ngụm nước.

Tất nhiên, hắn ta cũng đang định làm như vậy, nhưng Hứa Mai nhà hàng xóm đang dắt Hổ Đầu ra ngoài hóng gió, vừa vặn nhìn thấy có kẻ lén lút định trèo tường nhà họ Lăng, lập tức hét lên: “Giữa thanh thiên bạch nhật, làm cái gì đấy? Lại dám trèo tường nhà người ta!”

Cao Ngọc Lương bị tiếng hét đột ngột của Hứa Mai làm cho giật mình, lập tức ngã phịch từ trên tường xuống, suýt chút nữa thì gãy cả cánh tay: “Tôi, đây là nhà anh Lăng của tôi, tôi không mang chìa khóa, nên mới nghĩ ra cách ngốc nghếch này.”

“Trong nhà người ta có người, Lạc Lạc đang ở nhà đấy, cậu còn trèo tường, cậu đi theo tôi đến ủy ban thôn, nếu không cậu chính là kẻ giở trò lưu manh!” Hứa Mai tiếp tục không buông tha.

“Anh Cường, anh mau ra đây, có người định trèo tường nhà anh Lăng này!” Hứa Mai hướng vào trong nhà hét lớn.

Mặc dù trong nhà không có ai, nhưng Hứa Mai vẫn tạo ra ảo giác rằng chồng mình đang ở nhà, nếu không sẽ không dễ dàng dọa được đàn ông.

Cao Ngọc Lương vốn định cảnh cáo Hứa Mai đừng lo chuyện bao đồng, nhưng nhà người ta có đàn ông, hắn ta không tiện mở miệng nữa.

Vội vàng nở nụ cười nịnh nọt xua tay: “Không cần không cần, tôi… tôi không biết, vừa rồi tôi không thấy có ai, tôi đi ngay đây.”

Nói xong, Cao Ngọc Lương đi khập khiễng bỏ chạy, chỉ sợ chạy chậm sẽ bị Hứa Mai bắt lại. Dù sao cái tội lưu manh này, hắn ta gánh không nổi đâu! Nếu bị bắt vào đó, cả đời này của hắn ta coi như xong.

Hứa Mai nhìn Cao Ngọc Lương đi khuất, lúc này cơ thể mới không ngừng run rẩy. Nhìn Cao Ngọc Lương không giống người tốt, Lạc Lạc ở nhà một mình, quả thực rất nguy hiểm.

Nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, Lê Lạc dỗ Nha Nha ngủ xong mới ra ngoài xem thử.

“Chị Hứa, vừa rồi có chuyện gì xảy ra vậy?”

Hứa Mai nhìn vẻ mặt ngây thơ của Lê Lạc, liền kể lại toàn bộ ngọn nguồn sự việc vừa rồi cho cô nghe.

Lê Lạc nghe xong cũng thấy sợ hãi, tên Cao Ngọc Lương này quả nhiên không có ý tốt, lại còn định trèo tường! May mà Hứa Mai nhanh trí đuổi hắn ta đi, nếu không để hắn ta trèo vào, thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Xem ra trong nhà nên nuôi một con ch.ó rồi, nếu không dù có trộm vào nhà, Lê Lạc ở trên tầng hai cũng không nghe thấy, đến lúc đó có thể bàn bạc với Lăng Trác Quần một chút.

“Cảm ơn chị Hứa nhiều, chỗ này có hai lạng thịt, chị cầm về làm món gì ngon ngon cho Hổ Đầu ăn nhé.” Lê Lạc chạy vào nhà, lấy thịt từ trong tủ lạnh ra đưa cho Hứa Mai.

Hứa Mai vội vàng xua tay: “Không cần khách sáo thế đâu, nhưng em là con gái ở nhà trông trẻ con, quả thực không an toàn. Thế này đi, Cường T.ử biết chỗ bán ch.ó, đến lúc đó mua một con về nuôi trong nhà, có gì nó còn báo động cho em.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.