Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão - Chương 155

Cập nhật lúc: 28/03/2026 03:03

“Mã Kỷ không nói với con trai.

Bên phía Hồng Quân tông cũng đang tặng kiêm bán, đây là Thiếu tông chủ tặng cho mọi người.”

Mã Kỷ còn đang nghĩ Thiếu tông chủ kết đan rồi, nên tặng cái gì, không ngờ người ta lại không cần.

Mã Kỷ thấy, vậy thì đợi Thiếu tông chủ kết anh rồi lại tặng.

Thiếu tông chủ kết anh là không có vấn đề gì lớn, cho dù động tĩnh có lớn hơn nữa, cũng không ngăn cản được.

Tây Nguyệt đạo quân sáu mươi sáu tuổi kết anh, Thiếu tông chủ chắc chắn không kém cha nàng.

Vì vậy, Mã Kỷ còn phải nhanh tay lên, đừng để Thiếu tông chủ kết anh rồi mà lễ vật lão vẫn chưa chuẩn bị xong.

Kiểu của Thiếu tông chủ, nhất định là không giống với con trai lão.

Bên trong Tây Nguyệt tông.

Nhà bếp, mọi người dốc toàn lực.

Đã có nhiều người muốn mua như vậy, thì làm một lần cho bọn họ vui vẻ.

Còn về sau này ai làm ra được hay rẻ hơn, đó là chuyện sau này.

Bánh quy này nói dễ cũng không dễ, hỏa hầu rất quan trọng.

Lý Tiên dùng kỹ thuật của luyện đan sư để làm, người bình thường thật sự khó mà làm được, bởi vì luyện đan sư cơ bản sẽ không làm cái này.

Còn về việc xấp xỉ hay kém xa, thì tùy vậy.

Loan Tường phong, M-ông Triều Vân thuận lợi kết đan.

Thần thông cũng có rồi.

Trên trời, lại tới một nhóm người.

Long Phán Hề ngồi ở Quan Nguyệt phong, nhìn người của Tiên Minh tới làm ch.ó săn.

Không phải nói Tiên Minh không có người tốt, giống như Thiên Diễn tông vậy, nhưng đôi khi, không phải là con ch.ó tốt.

Vị Dương Khản đạo tôn của Tiên Minh tới đây trông ngoài năm mươi tuổi, giống như một nhân vật chính phái.

Bởi vì chính phái, cho nên có thể chống chọi được với các vị đại năng đầy trời.

Bởi vì là người của Tiên Minh, nên có thể chống chọi được với tất cả giới tu chân.

Long Phán Hề gặm linh quả, chống cái gì cũng không liên quan đến nàng, đừng tới chọc nàng là được.

Dương Khản đạo tôn liền nhìn chằm chằm vào nàng, khoảnh khắc này giống hệt Long Chấn Nhạc.

Long Phán Hề không nhìn lão, đang tính toán xem, việc kinh doanh bánh quy này có nên làm không?

Nàng không thiếu linh thạch, linh mạch cũng không thiếu.

Một điều linh mạch nhỏ cũng từ một triệu linh thạch cao cấp trở lên, linh thạch sơ cấp thì đừng có tới đây cọ nhiệt.

Ý nghĩa của việc nàng làm bánh quy là gì?

Lúc trước muốn bán bánh quy cho người thường, giá đó rẻ.

Hiện tại bán ra cái giá cao ngất ngưởng ba linh thạch một cân, sau này bán rẻ đi thì không hay, ít nhất trong thời gian ngắn là không được.

Vì vậy, đừng nghĩ tới nữa.

Làm một ít để tự ăn, có thể làm loại cao cấp.

Nhưng đồ làm từ khoai xanh, có thể cao cấp đến mức nào?

Nghe chừng không thích hợp.

Dương Khản đạo tôn hét:

“Long Phán Hề?"

Long Phán Hề cầm loa lớn hét trả:

“Đa tạ mọi người tới xem kịch, kết thúc rồi.

Sắp Tết rồi, không giữ mọi người lại uống r-ượu đâu."

Nàng đóng hộ tông đại trận lại.

Đông Húc lão tổ, Cư Chính lão tổ, Bùi Luyện lão tổ, Huyền Khuyết lão tổ, Ngô Sơn kiếm tôn, Thịnh Nguyên đạo tôn dẫn theo Thịnh Mậu đã đi vào.

Tinh Luân đạo quân ở bên ngoài, thấy trên hộ tông đại trận lại lóe lên một đạo hồng quang, Dương Khản đạo tôn không vào được.

Tinh Luân đạo quân không rảnh để ý, lão hiện tại được thêm trăm năm thọ nguyên, lại ngộ đủ rồi, chính là lúc tìm nơi đột phá Luyện Hư.

Sau này sẽ tới tạ ơn Thiếu tông chủ sau.

Uyển Phê đạo quân cầu xin một khúc Thanh U mộc, vẫn chưa cầu được.

Bản thân nàng thu hoạch không nhỏ.

Nếu không thì đi Đan tông, cầu Thịnh Nguyên đạo tôn giúp đỡ.

Đan tông nhất định có biện pháp, chỉ là thể diện của Uyển Phê đạo quân còn chưa đủ.

Người cầu xin Đan tông rất nhiều, chỉ có Thiên Diễn tông là không cần, còn có thể ra tay với Đan tông.

Uyển Phê đạo quân vừa đi vừa nghĩ, thế mà lại gặp người nhà họ Hồ.

Người nhà họ Hồ không biết lấy đâu ra tự tin, lại tung tăng nhảy nhót.

Hồ Vũ Manh lớn tiếng giễu cợt:

“Thật là cười ch-ết người ta rồi!

Long Phán Hề khiêu khích Thiên Diễn tông chẳng qua là vì Thiên Diễn tông không thèm chấp nhặt với nàng thôi, Long Phán Hề thế mà còn dám khiêu khích Thượng Nhã Y!

Nàng lấy cái gì ra mà so với Thượng Nhã Y?"

Uyển Phê đạo quân tùy tay phế đi Hồ Vũ Manh.

Có nam tu cười nói:

“Thiên Diễn tông này da mặt thật là dày!

Thiên Diễn tông thế này mà còn không chấp nhặt?

Đại năng đều chẳng biết bị đ-ánh ch-ết bao nhiêu vị rồi."

Có nữ tu nói:

“Bởi vì Thiên Diễn tông quá chấp nhặt, nên mới giả vờ bản thân không chấp nhặt.

Ví dụ như rõ ràng là không bằng Thiếu tông chủ, lại cứ phải nói mình trâu bò.

Thiếu tông chủ phong tông, lười để ý tới đôi cẩu nam nữ kia."

Có người hiếu kỳ nói:

“Thiên Diễn tông tâng bốc Thượng Nhã Y làm gì chứ?

Không lẽ thật sự cho rằng đôi cẩu nam nữ kia có thể làm gì được Thiếu tông chủ?"

Lại có người nói:

“Tên Lăng Thiên Hữu kia là của Lăng Vân tông!"

Uyển Phê đạo quân cạn lời, da mặt dày đều muốn tới Tây Nguyệt tông cướp đoạt, để xem bọn họ có cướp được không nhé.

Uyển Phê đạo quân chợt nhìn qua, chỉ thấy trên trời Tây Nguyệt tông có một đạo lôi, thật đáng sợ!

Đ-ánh ch-ết lão quái rồi sao?

Một số lão quái trốn tránh mấy trăm năm, đều không biết còn sống hay không, thế này mà còn không tin thiên đạo thủ hộ?

Tự cho là có thủ đoạn gì sao?

Một số kẻ xem kịch, lại có kịch hay để xem rồi.

Tìm một ngọn núi ngồi xuống, ăn bánh quy, uống r-ượu, nhìn hộ tông đại trận của Tây Nguyệt tông như ẩn như hiện, nếu ai muốn mạnh bạo xông vào, thì sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.

Bên trong Tây Nguyệt tông.

Long Phán Hề an đốn mấy vị lão tổ trước, cơm tất niên còn phải chuẩn bị hai ngày nữa.

Phía đông hồ có một ngọn Tiên Lai phong, vì nằm sát hồ nên rất u tĩnh, trên núi có một số đại điện, để dành cho khách khứa lưu trú.

Chương 132 Cần bế quan

Sáng sớm, trời rất đẹp, gió hơi lạnh.

Ngô Sơn kiếm tôn ngồi trên một tảng đ-á trên núi, mặt hướng về phía hồ lưng hướng về phía mặt trời mọc, tùy ý tu luyện.

Luôn cảm thấy nơi này không giống bình thường.

Bên trong hộ tông đại trận này đặc biệt an ninh.

Ngô Sơn kiếm tôn không phải là người thích c.h.é.m g-iết, bình thường ông không bạo táo.

Ông chỉ c.h.é.m những thứ của Thiên Diễn tông thôi.

Nơi này không chỉ an ninh, đại khái là thiên đạo thủ hộ ở bên ngoài, cho nên dường như càng gần gũi với thiên đạo hơn, điều này rất ghê gớm.

Thịnh Nguyên đạo tôn trước đó ngộ đạo rồi, vẫn chưa kịp bế quan t.ử tế, trước tiên tìm một chỗ bên hồ ngồi xuống.

Hồ khá lớn, cho dù cao giai tu sĩ cần không gian lớn hơn đê giai tu sĩ, thì cái hồ này cũng đủ cho vài người ngồi.

Hỗ Cư Chính vừa đột phá Hợp Thể, cần phải bế quan.

Kết quả là ké được chút hơi hám của Thiếu tông chủ, hiện tại cũng ngồi xuống.

Cuối cùng dường như chỉ còn lại một mình Thịnh Mậu chạy loạn xạ.

Hắn cũng không tiện đi quấy rầy bên phía Tây Nguyệt tông.

Tây Nguyệt tông chỉ có bấy nhiêu người, lại bận rộn ăn Tết, mấu chốt là một hơi có mười mấy người kết đan rồi, theo lý đều cần phải bế quan.

Thịnh Mậu không thân thiết với ai ở Tây Nguyệt tông, ở bên này chuẩn bị tu luyện, lại ngồi không yên, hắn chạy nhảy lung tung.

Lăng Thiên Hữu đi tới tìm hắn.

Hai người đều là đơn mộc linh căn, tuổi tác xấp xỉ nhau, tính cách đều không tồi tuy rằng mỗi người mỗi vẻ, hai người còn có thể nói chuyện được với nhau.

Lăng Thiên Hữu nói:

“Nếu huynh có hứng thú thì có thể đi dạo tùy ý trong tông.

Có nhu cầu gì thì cứ tìm ta."

Tuy rằng Thiếu tông chủ sắp xếp Trần Quân tiếp khách, nhưng có vài vị lão tổ tới, một mình Trần Quân bận không xuể.

Lăng Thiên Hữu với tư cách chấp sự, dù sao việc gì hắn cũng làm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão - Chương 155: Chương 155 | MonkeyD