Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão - Chương 199
Cập nhật lúc: 28/03/2026 03:11
Ngoài đường lại có người hét lên:
“Thần Tiêu tông tới rồi!"
“A!
Thần Tiêu tông cũng tới rồi sao?"
“Người của Thần Tiêu tông chẳng phải đã tới Tây Nguyệt tông từ lâu rồi sao?
Là Thiếu tông chủ của Tây Nguyệt tông cuối cùng cũng tới khiêu chiến Thượng Nhã Y của Thiên Diễn tông rồi à?"
“Hình như là Thần Tiêu tông có phi chu bay qua, hướng về phía Tây Nguyệt tông mà đi rồi!"
Lưu Sưởng nhìn thấy, rất nhiều người xem náo nhiệt, chạy tới Tây Nguyệt tông xem náo nhiệt.
Rất nhiều người muốn vào bí cảnh, đều không vội.
Tu sĩ Kim Đan chạy rất nhanh, từ thành Bàn U đến Tây Nguyệt tông không mất bao nhiêu thời gian.
Trúc Cơ thì chạy không nổi rồi.
Lưu Sưởng không chạy, đúng là ăn no rỗi việc.
Cho dù Tây Nguyệt tông có chuyện hóng hớt lớn đến đâu, mọi người cứ rồng rắn kéo tới xem chính là bắt nạt Thiếu tông chủ.
Nguyên Thông tông, Mã Kỷ thành thành thật thật thủ ở tông môn của mình.
Hiện giờ, nhiều người chuẩn bị cho bí cảnh hơn rồi, số người lảng vảng ở đây đã ít đi.
Nguyên Thông tông có thể yên tĩnh một chút rồi.
Nguyên Thông tông có việc riêng phải làm.
Mã Thụy Thăng tới tìm cha hắn.
Mã Kỷ nhìn hắn lại mang bộ mặt ủ rũ, tùy tiện đi.
Mã Thụy Thăng nói thật với cha mình:
“Đùi gà Thiếu tông chủ làm sao mà ngon thế nhỉ?
Gà mua năm đồng linh thạch, làm thành đùi gà bán mười đồng linh thạch, một cái.
Cánh gà còn bán được ba đồng linh thạch.
Chỉ riêng cái này thôi đã là hai mươi sáu đồng linh thạch rồi."
Mã Kỷ nói:
“Đừng tính nữa, với cái đầu óc của ngươi thì có gì hay mà tính?
Thiếu tông chủ có thêm linh quả, ngươi có không?
Không có thì lo mà trồng đi, bán linh quả đều có thể kiếm được tiền."
Mã Thụy Thăng nói thật:
“Con là muốn làm một ít để tự ăn.
Mua thì đắt quá."
Cho dù là tông chủ và lão tổ cũng cảm thấy đắt.
Mã Kỷ cũng muốn ăn, nhưng tóm lại không thể chạy đi tìm Thiếu tông chủ.
Thiếu tông chủ cũng đâu phải tổ tông nhà hắn mà chiều chuộng hắn.
Hai cha con nhìn lên trời, có phi chu bay qua, còn có khá nhiều người đuổi theo, lại có chuyện gì xảy ra nữa vậy?
Hễ có chuyện là Mã Kỷ lại căng thẳng.
Đứa nhỏ kia thật chẳng dễ dàng gì!
Tây Nguyệt đạo quân đúng là có chút khốn kiếp nha.
Cho dù hắn có trở lại, hắn có biết con gái hắn những năm qua đã trải qua những gì không?
Nuôi lợn học vịt, giả điên giả dại.
Chỉ vì để sống sót.
Nhưng có những kẻ vẫn không dung nổi nàng.
Trâu bò thật nha, phi chu cứ thế bay v.út qua phía trên, một đám người vây xem, chẳng ai quan tâm đến sống ch-ết của nàng.
Mã Kỷ cũng chẳng quản nổi, phi chu trên trời là của Thần Tiêu tông.
Tùy tiện một chiêu cũng có thể diệt sạch Nguyên Thông tông rồi.
Mã Kỷ rất thành thật.
Hắn cũng là vì để sống sót, cũng chẳng có ai quan tâm đến sống ch-ết của hắn.
Nguyên Thông tông gần Tây Nguyệt tông.
Mã Kỷ miễn cưỡng có thể nhìn thấy, ta xì!
Phi chu của Thần Tiêu tông ngang nhiên bay lên phía trên Tây Nguyệt tông, hắn không nhận ra cái Thiên đạo thủ hộ kia sao?
Trực tiếp bị Thiên đạo thủ hộ lật cho một cái lộn mèo, sướng!
Cái sự mất mặt này, Mã Kỷ thấy thật sướng rơn!
Trên trời, một đám đông đuổi theo phi chu của Thần Tiêu tông đều bị dọa sợ, vội vàng trốn ra phía sau!
Thiên đạo kia dường như đang nổi giận, người của Thần Tiêu tông từ phi chu đi ra, liền bị sét đ-ánh.
A ha!
Mã Kỷ cũng chẳng dám nhìn, bị đ-ánh có hơi t.h.ả.m.
Trong Tây Nguyệt tông, Long Phán Hề đang bận rộn trên đồng ruộng.
Linh cốc nảy mầm rồi, bón phân, nhổ cỏ, bận rộn vô cùng.
Đàn vịt cũng bận rộn trên ruộng ăn sâu, sâu không nhiều, vừa hay.
Thiên Thiên tới tìm Thiếu tông chủ, nhìn cánh đồng này thật đẹp!
Trên ruộng có không ít đèn, ban đêm còn có thể diệt côn trùng.
Đêm đến, giữa đồng ruộng lung linh ánh đèn, thật lãng mạn biết bao.
Ghé sát lại nhìn, hóa ra là diệt côn trùng.
Tốt lắm nha.
Thiên Thiên lại nhìn Thiếu tông chủ, hiện tại đã là mỹ thiếu nữ rồi, tuy là thiếu nữ lớn tuổi, nhưng hồi phục rất tốt, chỉ là tóc không dài.
Long Phán Hề tùy ý, để kiểu tóc ngắn, vô cùng thuận tiện.
Nàng hỏi:
“Tìm ngươi à?"
Thiên Thiên đáp:
“Người nhà họ Trịnh tới."
Long Phán Hề nói:
“Chó của Thiên Diễn tông?
Vậy thì không sai rồi."
Chương 169 Chỏm tóc nhỏ
Long Phán Hề ngồi nghỉ ngơi trên bờ ruộng.
Thiên Thiên cũng tùy ý ngồi trên bờ ruộng, cùng Thiếu tông chủ gặm linh quả.
Linh quả của Thiếu tông chủ thật nhiều, Thiên Thiên không được kế thừa một tông môn, không có nhiều đồ tốt như vậy, đành ăn chực linh quả của Thiếu tông chủ.
Trần Trạch Tuấn cũng đi tới, ngồi phịch xuống bờ ruộng.
Long Phán Hề lấy linh quả ra, trong một cái giỏ lớn có mấy loại liền.
Trần Trạch Tuấn tùy tiện lấy một quả linh quả gặm, vô cùng nhàn nhã.
Thiên Thiên hỏi hắn:
“Trịnh Tiêu còn tìm ngươi sao?"
Trần Trạch Tuấn gật đầu, dáng vẻ rất đẹp trai và thông minh nói:
“Dường như muốn tụ tập một chút?
Để nể mặt Thiếu tông chủ?"
Long Phán Hề hỏi:
“Tụ tập với lợn nái nhà ta sao?
Chuồng lợn là một nơi không tồi đâu.
Ai thua thì người đó làm việc."
Trần Trạch Tuấn nhìn nàng, thật là vui vẻ.
Cái gì cũng có thể kéo đến chuyện làm việc được.
Thiên Thiên giễu cợt nói:
“Để Trịnh Tiêu tới chuồng lợn làm việc?
Hắn có thể rút kiếm đấy!"
Long Phán Hề phấn khích:
“Trần đạo hữu lên đi!"
Trần Trạch Tuấn kiêu ngạo nói:
“Hắn chắc chắn không được."
Long Phán Hề nói:
“Chúng ta làm người vẫn nên khiêm tốn một chút.
Ngươi đang tiến bộ, hắn chắc chắn cũng đang tiến bộ."
Trần Trạch Tuấn lúc này đặc biệt không khiêm tốn:
“Mấy tháng nay hắn có thể không tiến bộ được bao nhiêu đâu."
Long Phán Hề sùng bái hỏi:
“Ngươi có thể đ-ánh hắn thành ch.ó sao?"
Trần Trạch Tuấn nhìn đôi mắt xinh đẹp của nàng, cười nói:
“Cho nên không cần thiết nữa."
Long Phán Hề gật đầu, cũng đúng.
Thiên Thiên lại nhận được truyền âm, cười lạnh với Thiếu tông chủ:
“Lấy việc liên hôn ra uy h.i.ế.p ta.
Tưởng ta hiếm lạ chắc?
Hay là ta không thể phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn gả cho hắn?"
Long Phán Hề nói:
“Đôi cẩu nam nữ này thật đê tiện!"
Nàng lấy gương ra xem.
Thiên Thiên ghé sát vào xem.
Trần Trạch Tuấn không cần ghé sát cũng có thể xem.
Long Phán Hề nói không phải chuyện này, kịch bản cẩu nam nữ chẳng có gì hay để xem, nàng nói:
“Đã biết, người đàn ông này không còn hứng thú với ngươi nữa rồi, đúng không?"
Thiên Thiên gật đầu.
Nhìn đôi cẩu nam nữ dính lấy nhau thân mật thế kia, da mặt đúng là thật dày.
Long Phán Hề nói:
“Không có hứng thú với ngươi nhưng lại không từ chối, là hắn không chịu trách nhiệm hay là vô năng?
Một người đàn ông lấy liên hôn ra bắt nạt phụ nữ, hắn còn là người sao?
Hơn nữa, hắn đã ở bên con đĩ kia tốt như vậy, lại còn nói rõ ràng ngươi là người liên hôn, đối với con đĩ kia có sự tôn trọng không?
Đây không phải nói nàng là người liên hôn ta không thích ta chỉ yêu nàng, đây là nói ta vẫn còn đang liên hôn nàng phải hiểu cho.
Lúc này đĩ chỉ có thể biểu hiện sự hiểu chuyện, săn sóc.
Sau đó đồ ch.ó ch-ết lại dùng cách tương tự nói với ngươi, hắn và ngươi tuy là liên hôn nhưng hắn thích nàng ta, ngươi chẳng hề hiểu chuyện, săn sóc chút nào."
