Đóng Cửa Làm Ruộng, Ta Vô Tình Trở Thành Đại Lão - Chương 233
Cập nhật lúc: 28/03/2026 03:18
Kim Y Y và Trâu Vân bế con trai đi tới.
Người nhà họ Tiền kích động đứng một bên, cẩn thận quan sát, Tiểu Hổ lớn thêm mấy ngày, so với lúc trước càng đẹp hơn.
Trương Đoán kích động cười lớn:
“Con trai ta thật là đẹp!"
Kim Y Y dịu dàng nói:
“Đẹp nhất giới tu chân!"
Trương Đoán bế con trai, đắc ý vô cùng:
“Con trai giống ta!"
Kim Y Y cúi đầu.
Lại nhìn về phía Thiếu tông chủ, thấy được sự ủng hộ trong ánh mắt nàng.
Kim Y Y không định làm gì, chỉ muốn dựa vào bản thân nhiều hơn một chút.
Sau này quan tâm đến con nhiều hơn một chút.
Phải giáo d.ụ.c nó thành người ưu tú nhất.
Trương Đoán nhìn con đã đời, cẩn thận giao cho Cung Băng, nói:
“Ngươi cẩn thận một chút."
Cung Băng nhận lấy đứa trẻ, bắt đầu lễ tẩy tam.
Hiện giờ tiết trời tốt, hoa nở xung quanh, cảnh tượng này như một giấc mơ.
Đứa nhỏ mở mắt ra rồi lại nhắm lại, nó còn chưa nhìn thấy gì.
Cũng chẳng muốn biết mới sinh ra đã có một tên đại ca nhìn chằm chằm như hổ đói.
Chương 197, Tránh hiềm nghi
Nhị Ngưu và Tiểu Hổ còn nhỏ, tẩy tam xong được đặt sang một bên tiếp tục ngủ.
Cậu bé Ngu Thự hiện giờ cũng đang ngủ.
Đây lại trở thành yến hội của người lớn.
Nơi chọn hôm nay tuy không lớn, nhưng đặc biệt mỹ lệ!
Có mấy cây cổ thụ vừa cao vừa lớn, tạo nên một bầu không khí đặc biệt.
Bên cạnh có cây cổ thụ không lớn nhưng đang nở những bông hoa xinh đẹp, tỏa ra một mùi hương thanh đạm.
Ký Vọng đang ngộ đạo dưới gốc hoa, hương thơm của Hỏa Thự cũng không thể kéo hắn lại.
Dưới gốc cây dựng một ngôi nhà gỗ nhỏ, Kim Đan mộc linh căn làm việc này vô cùng dễ dàng.
Trong nhà gỗ có ba chiếc giường nhỏ, Ngu Thự, Nhị Ngưu và Tiểu Hổ đang ngủ.
Chỉ thiếu vài bé gái để làm công chúa nữa thôi.
Vạn Bạch đang ăn Hỏa Thự nướng, nhìn Thiếu tông chủ chỉ thấy đẹp, lão kích động nói:
“Thứ này chắc chắn là tốt!"
Long Phán Hề nói:
“Ta đang nghĩ thế này, tuy đẳng cấp cao, người bình thường không ăn nổi; nhưng có thể pha với bột Thanh Thự, bột Hỏa Thự và bột Thanh Thự rất hợp nhau.
Nếu luyện đan thì chỉ cung cấp cho Đan tông.
Cũng có thể dùng để nấu r-ượu."
Vạn Bạch càng thêm kích động!
Đây là một loại linh thực vô cùng quan trọng!
Quan trọng nhất là dễ trồng!
Không giống một số loại đỏng đảnh như vậy.
Mễ Lan Phương nói:
“Hỏa Thự và Thanh Thự không cùng một thứ, nhưng quả thực rất gần gũi."
Long Phán Hề nhấn mạnh:
“Thanh Thự có tác dụng không thể thay thế.
Hỏa Thự có tác dụng quan trọng."
Ngô Thánh Chi hỏi Thiếu tông chủ:
“Chúng ta định trồng bao nhiêu?"
Long Phán Hề cảm thán:
“Đất không còn nhiều, không thể tùy tiện khai khẩn.
Trước tiên trồng năm trăm mẫu."
Ngô Thánh Chi cảm thấy có chút ít.
Nhưng tự mình ăn thì đủ rồi, loại cao cấp này, tạm thời không dám bán ra ngoài.
Long Phán Hề vui vẻ, tự mình ăn là tốt rồi.
Mọi người cứ thoải mái mà ăn.
Ngô Thánh Chi cười khổ, lão đã ăn đủ rồi, không thể ăn thêm được nữa.
Tuy Hỏa Thự khá ôn hòa, nhưng rất nhanh no.
Mọi người tiếp tục uống r-ượu.
Vừa uống vừa luận đạo.
Trương Đoán kích động nói với Cao Tráng:
“Không thể chỉ lo tu luyện, cũng phải thành thân, sinh con đẻ cái chứ."
Cao Tráng có chút không hiểu ra làm sao.
Hắn còn đang suy nghĩ chuyện khác, đổi chỗ khác đi thôi.
Trương Đoán lại kéo Triệu Tòng Đạo nói:
“Con trai ta sau này chắc chắn sẽ mạnh hơn ta, có khi còn mạnh hơn cả Tông chủ nữa, ha ha ha ha ha!"
Triệu Tòng Đạo thấy hắn uống say rồi, đúng là chưa uống đã say.
Trương Đoán vui sướng!
Hắn nỗ lực như vậy là vì cái gì?
Hắn tìm Thiếu tông chủ nói:
“Tại sao ban đầu ta không rời đi?
Có rất nhiều người tìm ta.
Bởi vì ta muốn đến Khí tông!
Sau này con trai ta chắc chắn có thể đi!
Tây Nguyệt tông không có truyền thừa Khí đạo!"
Long Phán Hề nói:
“Giờ ngươi muốn đi Khí tông sao?"
Trương Đoán lại nốc nửa bầu r-ượu, cực kỳ tỉnh táo nói:
“Ta không đi.
Tây Nguyệt tông rất tốt.
Nhưng con trai ta không giống ta, chúng ta phải cân nhắc cho tiền đồ của nó.
Tây Nguyệt tông, không có truyền thừa."
Long Phán Hề nói:
“Ta có."
Trương Đoán trừng to mắt, lại nghiêm túc nói với Thiếu tông chủ:
“Nhưng không có sư phụ.
Luyện khí, không giống những thứ khác, không có sư phụ là không được.
Có khi v-ĩnh vi-ễn không ngộ ra được.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Sư phụ rất quan trọng."
Long Phán Hề nói:
“Từ giờ trở đi, chức chấp sự Khí bộ ngươi đừng làm nữa, ta đổi người."
Long Phán Hề trực tiếp tìm người:
“Tăng Thời Nhược, ta thấy ngươi nghiêm túc tu hành mười năm qua, có nguyện ý ở lại Tây Nguyệt tông không?"
Tăng Thời Nhược đang suy nghĩ, ngẩn người ra một lúc.
Tiêu Lập Phu lập tức bày tỏ:
“Tăng Thời Nhược quả thực rất nghiêm túc, làm việc cũng không hề mập mờ."
Đồ Bàn nói:
“Thiên phú của Tăng Thời Nhược dường như cũng bộc phát rồi.
Ta thấy là có thể."
Tăng Thời Nhược lấy lại tinh thần, vội nói:
“Ta..."
Hắn tướng tá không vạm vỡ, nhìn rất già dặn, trước đây chưa từng được chú ý như vậy, lúc căng thẳng ngay cả lời nói cũng không rành mạch.
Trương Đoán đã tỉnh r-ượu, lập tức hỏi:
“Thiếu tông chủ có chỗ nào không hài lòng với ta sao?"
Long Phán Hề nói:
“Mọi người hãy nghe cho rõ.
Tình hình ban đầu thế nào mọi người đều tự hiểu, các ngươi tạm bợ, ta cũng tạm bợ.
Ta đã nhấn mạnh nhiều lần, mọi người không cần quá coi là thật, chỉ cần giữ lấy chút thể diện.
Bây giờ cũng vậy, ta tôn trọng lựa chọn của mỗi người, miễn là không phản bội.
Các ngươi có ý tưởng gì, cứ bàn với ta, đều được cả.
Ta có ý tưởng gì, cũng sẽ bàn với các ngươi như vậy.
Chỉ có bấy nhiêu chuyện thôi, không cần làm cho hoa hòe hoa sói, làm lỡ việc trồng trọt của ta."
Long Phán Hề tiếp tục nói:
“Ta nghĩ kỹ rồi, ta chỉ hợp với việc trồng trọt.
Ai không muốn trồng trọt ở đây thì sớm tìm lối thoát đi.
Hoặc muốn ở chỗ ta phát triển tốt rồi mới rời đi, cũng được."
Dương Lạc San đang ăn Hỏa Thự, nói:
“Thiếu tông chủ chắc sẽ không để họ trưởng thành rồi mới rời đi chứ?"
Long Phán Hề nói:
“Tại sao không được?
Thay vì để họ ở đây làm lỡ việc trồng trọt của ta, thì chi bằng mau ch.óng rời đi.
Con người đến một lúc nào đó sẽ có những suy nghĩ khác nhau, ta thấu hiểu tất cả mọi người.
Ta đã nói rồi, chỉ cần ngươi có điểm dừng, ta sẽ không sát nhân.
Cũng sẽ không giống như Thiên Diễn tông, ngươi rời đi rồi còn tìm ngươi.
Ta còn bận trồng trọt, tìm ngươi làm gì, mời ngươi uống r-ượu sao?
R-ượu của ta bán đắt lắm đấy."
Từ Diêu tò mò hỏi:
“Tây Nguyệt tông không có bí mật sao?"
Long Phán Hề nói:
“Bí mật chỉ là sự bảo hộ cho ta hiện tại, sau này sẽ không cần nữa.
Bí mật lớn nhất chính là đại đạo, mọi người cứ việc tự tìm."
Hạ Từ kính phục:
“Thiếu tông chủ thật đại khí!"
Cung Băng tung hô:
“Thiếu tông chủ lợi hại nhất!"
Long Phán Hề nói:
“Giống như Thanh Thự và Hỏa Thự, ta đều rất thích.
Ta không cầu ai cùng ta đi suốt một ngàn năm.
Nhưng..."
Nàng nhìn Trương Đoán nói, “Giờ ngươi một lòng vì con trai, ta cho ngươi thêm thời gian để ở bên con.
Khí bộ quá bận rộn rồi, ta đang lo lắng cha con các ngươi không có đủ thời gian bên nhau."
