Đồng Minh Bắt Gian - Chương 2
Cập nhật lúc: 30/06/2026 04:01
4
Tôi đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Đầu tiên là quần áo.
Phải mặc dày một chút.
Lỡ mở cửa ra bắt gặp hai người kia, Hứa Lâm thẹn quá hóa giận rồi đ.á.n.h tôi thì sao?
Mặc dù anh có vẻ không phải người có khuynh hướng b.ạ.o l.ự.c.
Nhưng tôi đi bắt tiểu tam mà, phải bảo vệ bản thân thật tốt.
Tôi lôi chiếc áo lông vũ mùa đông ra.
Dáng dài.
Màu đen.
Khó bám bẩn.
Lại còn rất dày.
Kéo khóa lên tận cằm, đội mũ vào, đến mẹ ruột cũng chưa chắc nhận ra.
Cho dù có đ.ấ.m tôi một cú thì cùng lắm cũng chỉ làm chiếc áo lông vũ bị xẹp xuống thôi.
Sau đó tôi soi gương.
Không còn giống tôi nữa.
Mà giống một quả trứng kho đang biết đi.
Tiếp theo là mang theo đồ đạc.
Điện thoại, sạc dự phòng, b.út ghi âm...
Có ích hay vô ích, tôi đều nhét hết vào túi.
Đứng trước cửa nhà, tôi hít sâu ba lần rồi mới bước ra ngoài.
Bắt xe đến khách sạn.
Ngẩng đầu nhìn tấm biển khách sạn trước mặt, tim tôi đập nhanh như trống dồn.
Lần đầu tiên đi bắt tiểu tam.
Không có kinh nghiệm.
Hồi hộp quá.
5
Cửa thang máy mở ra, bên trong đã có một người đứng sẵn.
Là đàn ông.
Rất cao.
Ước chừng phải gần 1m90.
Hứa Lâm cao1m85, vậy mà người này trông còn cao hơn anh hẳn một đoạn.
Anh mặc một bộ vest.
Nhìn giống đồ may đo cao cấp, vừa vặn đến hoàn hảo.
Bờ vai rộng, eo thon, chân dài, tôn lên vóc dáng chẳng khác gì người mẫu.
Đặc biệt là đôi mắt ấy rất đẹp.
Đuôi mắt hơi nhếch lên, đồng t.ử sâu thẳm như bầu trời đêm mùa đông không có lấy một vì sao.
Tôi nhìn thêm hai lần rồi thu hồi ánh mắt, bước vào thang máy.
Nút 18 đang sáng.
Xem ra anh cũng lên tầng 18.
Cửa thang máy đóng lại, con số tầng bắt đầu nhảy lên.
1, 2, 3...
Trong thang máy yên tĩnh đến lạ.
Chỉ còn tiếng ù ù khi vận hành.
Ban đầu tôi không cảm thấy gì.
Nhưng càng lên cao, tôi lại càng căng thẳng.
Mà cứ căng thẳng là tôi lại muốn nói chuyện.
Miệng còn nhanh hơn não.
“Xin chào, anh cũng lên tầng 18 à?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi một cái, không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu.
“Tôi hỏi anh chuyện này nhé.”
Tôi cố giữ giọng thật tự nhiên:
“Anh đã bao giờ mặc áo lông vũ ra ngoài vào mùa hè chưa?”
Không phải chứ.
Tôi đang nói linh tinh cái gì vậy?
Người bình thường nào lại mặc áo lông vũ giữa mùa hè.
Anh liếc tôi một cái, ánh mắt lướt từ chiếc áo lông vũ trên người tôi lên gương mặt tôi.
“Chưa.”
Giọng anh hơi trầm, giống như vừa mới ngủ dậy.
Khàn khàn, thấp thấp, nghe rất dễ chịu.
“Vậy bây giờ anh thấy rồi đấy.”
Tôi kéo khóa áo lên thêm một chút.
“Thế nào?”
Anh im lặng một giây.
“Rất giữ ấm.”
Một lời nhận xét vô cùng khách quan.
Tôi biết.
Không chỉ giữ ấm.
Tôi còn sắp bị nóng c.h.ế.t rồi đây.
Một khi đã mở được đề tài, tôi bắt đầu thao thao bất tuyệt.
“Tôi nói anh nghe vì sao tôi mặc thế này nhé?”
Tôi ghé lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng.
“Vì tôi sắp đi bắt tiểu tam.”
Anh nhướng mày, ra hiệu tôi nói tiếp.
“Chồng tôi n.g.o.ạ.i .tì.n.h rồi.”
Tôi nói:
“Hôm nay tôi lấy được số phòng rồi, 1806. Lần đầu làm chuyện này nên không có kinh nghiệm. Tôi sợ anh ta thẹn quá hóa giận rồi đ.á.n.h tôi, nên mới mặc dày một chút. Lúc chạy còn có thể coi như áo giáp.”
Anh không đáp, nhưng ánh mắt vẫn luôn đặt trên người tôi.
Tôi tiếp tục:
“Tôi còn mang theo b.út ghi âm, sạc dự phòng, căn cước công dân các thứ nữa. Anh nói xem có nên báo cảnh sát trước, bảo có người m.u.a b.á.n d.â.m không? Như vậy cảnh sát tới rồi tôi sẽ có lý do chính đáng để vào đó.”
Cuối cùng anh cũng lên tiếng:
“Cô chuẩn bị rất kỹ.”
“Tất nhiên rồi. Tôi nghiên cứu suốt một tuần cơ mà.”
“Nghiên cứu?”
Tôi gật đầu, hào hứng nói:
“Tôi tìm trên mạng đấy. Nào là cẩm nang bắt tiểu tam, cách thu thập chứng cứ n.g.o.ạ.i t.ì.n.h trong hôn nhân, làm sao để hợp pháp mở cửa phòng khách sạn... Tôi đọc hết rồi.”
Anh hơi nghiêng đầu.
Tôi có cảm giác như nhìn thấy ý cười đang dâng lên trong đáy mắt anh.
“Vậy cô học được chưa?”
Tôi:
“... Chưa.”
Tôi lên được tầng 18 là vì đã bỏ tiền thuê một phòng ở tầng này.
Thời buổi này khách sạn không quẹt thẻ thì thang máy còn chẳng lên nổi.
Huống chi là vào phòng người khác.
Anh hỏi tiếp:
“Vậy cô định làm thế nào?”
Tôi thở dài:
“Anh nói xem, tôi ngồi chờ ngoài cửa đến lúc họ ra có được không? Lỡ đâu họ đến sáng mai mới ra thì sao? Chẳng lẽ tôi ngồi đây canh cả đêm à? Ngày mai tôi còn phải đi làm nữa.”
Anh không nhịn được, khóe môi hơi cong lên.
“Tâm lý cô khá tốt đấy.” Anh nói.
“Tôi giả vờ thôi.” Tôi đáp: “Thật ra tôi căng thẳng muốn c.h.ế.t. Lòng bàn tay toàn mồ hôi đây này. Anh xem.”
Tôi chìa tay cho anh nhìn.
Anh cúi đầu nhìn một cái, không nói gì, chỉ lấy từ túi áo khoác ra một gói khăn giấy rồi đưa cho tôi.
Tôi khựng lại một chút rồi nhận lấy.
“Cảm ơn nhé. Anh tốt bụng quá đi mất.”
Anh không phản ứng gì nhiều, chỉ đút tay trở lại túi áo.
Tôi lau tay xong liền đưa khăn giấy trả lại, nhưng anh không nhận.
“Cứ giữ đi.”
Anh nói:
“Lát nữa có khi cô lại đổ mồ hôi.”
Tôi nghĩ thấy cũng đúng.
Thang máy lên đến tầng 10.
Vẫn không có ai bước vào.
Trong thang máy chỉ có hai người chúng tôi.
Lại yên tĩnh.
Mà cứ yên tĩnh là tôi lại căng thẳng.
Thế là lại bắt đầu luyên thuyên:
“À đúng rồi, anh tới khách sạn này làm gì thế? Công tác à? Tôi nhớ khách sạn này cũng không phải quá đáng tiền. Công ty bình thường chắc không đặt khách sạn này đâu nhỉ?”
