Đồng Mưu Thiên Hạ - 05

Cập nhật lúc: 06/09/2026 09:01

Thôi Nghiễn chắn trước mặt ta, còn Cố Đình Chương thì thấp giọng khuyên ta nhẫn nhịn một chút, đừng vì chút tranh chấp miệng lưỡi mà đắc tội Thái t.ử.

Ta nhìn người phụ thân kiếp trước từng luôn miệng nói sẽ bảo vệ ta, đột nhiên ngay cả thất vọng cũng không còn nữa.

“Điện hạ muốn phạt ta, ít nhất cũng phải nói rõ tội danh.”

Chu Cảnh Hành lạnh giọng: “Bất kính Đông cung, chính là tội.”

“Vậy thần phụ được Bệ hạ ban hôn, có nên để thị vệ Đông cung tự ý hành hình tại nhà mẹ đẻ không?”

Lời vừa dứt, đám thị vệ đều có chút do dự.

Chu Cảnh Hành vừa thẹn vừa giận, đích thân bước lên.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng nội thị cao giọng bẩm báo, thánh chỉ sắc phong của Hoàng đế đã tới.

Phụ thân vội dẫn mọi người quỳ xuống, Chu Cảnh Hành cũng chỉ có thể thu tay lại.

Nội thị mở thánh chỉ: “Đích nữ Cố thị, đoan trang minh mẫn... nay phong làm Chiêu Ninh Công chúa, ban phủ Công chúa... Khâm thử!”

Ta nhận chỉ đứng dậy, quay sang Chu Cảnh Hành: “Điện hạ vừa rồi nói, bất kính Đông cung chính là tội.”

“Nay ta đã có phong hiệu Công chúa, Trắc phi gặp ta, có phải cũng nên hành lễ?”

Sắc mặt Cố Nhu Gia trắng bệch, Chu Cảnh Hành lại không thể thay nàng kháng chỉ.

Khi nàng được cung nữ đỡ quỳ xuống, đầu gối nặng nề đập lên mảnh sứ vỡ, đau đến mức nước mắt cũng rơi xuống.

Ta không bắt nàng quỳ lâu, chỉ bảo nàng đứng lên.

Thứ tình sâu nghĩa nặng mà bọn họ luôn miệng nói, hóa ra ngay cả một đạo thánh chỉ cũng không chống nổi.

Chu Cảnh Hành nhìn chằm chằm ta, lần đầu tiên thật sự lộ ra vẻ dò xét.

“Cố Minh Chiêu, trước đây nàng không phải thế này.”

“Trước đây ta tưởng rằng chỉ cần giữ quy củ thì sẽ đổi được công bằng.”

Ta phủi lá trà trên tà váy: “Sau này mới phát hiện, quy củ cũng cần có người chịu đứng ra nói giúp ngươi.”

Chu Cảnh Hành hiểu ta đang nói đến Tạ gia, sắc mặt càng khó coi.

Tấu xin phong Công chúa chính là do ngoại tổ phụ dâng lên, lý do là năm xưa mẫu thân có công cứu giá, còn ta là ngoại tôn nữ duy nhất của Tạ gia, đương nhiên phải được thừa hưởng ân thưởng.

Hoàng đế lúc này nâng đỡ ta, vừa là bồi thường cho chuyện đổi kiệu, vừa là mượn thế Tạ gia để áp chế Thái t.ử.

Chu Cảnh Hành dù không cam lòng đến đâu cũng chỉ có thể dẫn Cố Nhu Gia rời đi.

Trước khi ra khỏi cửa, Cố Nhu Gia quay đầu nhìn ta, ánh mắt như tôi độc.

Ta biết nàng sẽ không chịu dừng lại ở đây.

Nhưng nàng càng sốt ruột, càng kéo Chu Cảnh Hành lún sâu vào bùn.

9.

“Tiểu thư, biểu thiếu gia gửi thư tới.”

Vừa trở về phủ Công chúa, Thanh Hòa đã ôm thư đi tới.

Đêm về phủ, Thôi Nghiễn đẩy một mật thư đến trước mặt ta.

Thư do Tạ Lâm Xuyên viết, hẹn ta ngày mai gặp nhau ở đình nghỉ chân ngoài thành, còn đặc biệt dặn không được dẫn người Thôi gia theo.

Ngón tay Thôi Nghiễn đè lên tờ giấy, hỏi như thể thuận miệng: “Biểu huynh rất thân với nàng sao?”

“Hồi nhỏ thường cùng nhau đọc sách, sau khi mẫu thân qua đời thì ít gặp hơn.”

“Hắn vì sao không vào phủ?”

“Hiện giờ Tạ gia và Cố gia vẫn chưa hoàn toàn trở mặt, hắn cẩn thận một chút cũng tốt.”

Thôi Nghiễn khẽ ừ một tiếng, nhưng vẫn không buông thư ra.

Ta nhìn hắn hồi lâu: “Chàng nếu không yên tâm thì có thể đi cùng.”

“Trong thư nói không được dẫn người Thôi gia.”

“Chàng là phu quân của ta, không tính là người ngoài.”

Bàn tay hắn cuối cùng cũng rời khỏi tờ thư, khóe môi cũng hiện lên chút ý cười.

Ta hỏi hắn có phải đang ghen hay không, hắn lập tức phủ nhận, nói chỉ sợ Tạ Lâm Xuyên lừa ta trở về Tạ gia.

“Nếu ta thật sự về Tạ gia, chàng ngăn được sao?”

“Không ngăn được.”

Hắn gấp thư lại, đặt vào phong bì: “Nhưng ta có thể theo nàng đến đó ở.”

Ta không nhịn được bật cười.

Thôi Nghiễn nhanh ch.óng thu lại vẻ đùa cợt, nói cho ta biết gần đây Chu Cảnh Hành thường xuyên triệu kiến quan viên Bộ Binh, còn âm thầm tiếp xúc với mấy vị thân vương thất thế.

Sức khỏe Hoàng đế vẫn luôn không tốt, Thái t.ử đã không chờ nổi nữa.

Kiếp trước Chu Cảnh Hành cũng nhanh ch.óng lớn mạnh trong mấy năm này, chỉ là khi ấy Tạ gia một lòng bảo vệ hắn, trong triều không ai dám ngăn cản.

Nay Tạ gia đã rút đường lương, hắn nhất định sẽ tìm kiếm quân bài mới.

Thôi Nghiễn nhắc nhở ta: “Nhạc tộc của Tạ Lâm Xuyên có liên quan đến việc giao thương ở Bắc cảnh.”

Ta lập tức hiểu vì sao hắn lo lắng.

Tạ Lâm Xuyên thông minh nhưng cực kỳ trọng tình. Nếu thê t.ử hắn thay Chu Cảnh Hành truyền lời, rất có khả năng sẽ kéo cả Tạ gia xuống nước.

“Ngày mai ta sẽ đi khuyên hắn.”

“Không chỉ khuyên.”

Thôi Nghiễn lấy từ trong tay áo ra một danh sách, bên trên ghi ngày tháng qua lại giữa mấy chưởng quầy Tạ gia và quản sự Đông cung.

“Để hắn tự mình điều tra. Chỉ khi tự mình tra ra, hắn mới tin.”

Ta nhận lấy danh sách, phát hiện mỗi một ngày tháng đều trùng với những ngày Cố gia lấy lương từ kho lương Tạ gia.

Thôi Nghiễn điều tra còn sớm hơn ta, cũng sâu hơn ta.

“Vì sao chàng giúp ta?”

Hắn không lập tức trả lời, chỉ cúi đầu mài mực cho ta.

Một lúc sau, hắn mới nói: “Nàng thua, ta cũng không sống nổi.”

Câu nói này không giống suy đoán, mà giống như hắn đã tận mắt chứng kiến.

Ta đè nghi vấn xuống, trước tiên thêm hai kho lương vào phía sau danh sách.

Ngày mai gặp Tạ Lâm Xuyên xong, còn một người khác cũng nên đi tìm rồi.

10.

Ngoài đình, bên đường cổ.

Tạ Lâm Xuyên đến sớm hơn giờ hẹn, bên cạnh chỉ dẫn theo một tùy tùng. Nhìn thấy Thôi Nghiễn cùng ta xuống xe, hắn lập tức nhíu mày.

“Trong thư đã nói, đừng dẫn người Thôi gia theo.”

“Hắn không phải người Thôi gia, là người của ta.”

Thôi Nghiễn nghiêng đầu nhìn ta, ý cười nơi đáy mắt không sao giấu nổi.

Tạ Lâm Xuyên lười để ý đến hắn, trước tiên hỏi ta vì sao bảo Tạ gia ngừng cung cấp lương cho Cố gia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đồng Mưu Thiên Hạ - Chương 5: 05 | MonkeyD