Đồng Vàng Trĩu Bông - 12
Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:02
Bọn họ tiếp tục tham gia cải tiến, chế tạo rồi hướng dẫn người các nơi sử dụng những loại nông cụ mới.
Cùng với việc nông cụ ngày một được phổ biến, thanh danh của ta trong kinh cũng lớn hơn trước.
Hầu gia cuối cùng thôi tức giận, thỉnh thoảng lại sai người tới mời ta trở về Hầu phủ.
Có lẽ tới lúc ấy ông mới thật sự muốn vá lại chút quan hệ m.á.u mủ giữa chúng ta.
Chỉ tiếc có những vết nứt nếu đã để quá lâu thì dù muốn hàn cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Ta lấy lý do nông sự bận rộn để từ chối, tiếp tục sống giữa ruộng đồng mình thích.
Kiều Âm cuối cùng vẫn phải lên đường đi lưu đày.
Ngày chiếc xe chở nàng rời khỏi kinh thành, người Hầu phủ không một ai xuất hiện tiễn.
Kiều Vũ vốn định tới.
Nhưng Hầu gia cố ý nói sai giờ khởi hành, khiến hắn chạy tới cũng chẳng còn gặp được người.
Người một nhà từng yêu thương nhau đến mức nói sống c.h.ế.t không rời, cuối cùng vẫn có thể lạnh nhạt đến như vậy.
Thế thì ta trở về Hầu phủ để tìm kiếm thứ tình thân nào nữa.
Còn Tứ hoàng t.ử, người vừa kiêu ngạo vừa tự phụ như hắn vốn chẳng có số ngồi lên vị trí cao nhất ấy.
Không lâu sau, nhiều chuyện sai trái hắn từng làm lần lượt bị người tố giác.
Hoàng thượng nổi giận, trực tiếp tước bỏ thân phận hoàng t.ử, biếm thành thứ dân rồi giam lỏng suốt đời.
Ai tranh ngôi trữ quân, ai cuối cùng được chọn, từ đầu đã chẳng phải chuyện ta để tâm.
Việc ta quan tâm lúc ấy vẫn là những thửa ruộng trước mắt.
Và cha mẹ nuôi đang chờ ta về nhà.
Không có Hầu gia hay Hầu phu nhân, ta cũng chẳng phải người không còn gia đình.
Sau khi được phong Huyện chủ, Hoàng thượng còn ban cho ta một tòa trạch viện trong kinh.
Việc đầu tiên ta làm là đón cha mẹ nuôi tới ở cùng.
Lâu xẻng cùng giá cày cải tiến hai người đều đã tự tay dùng thử ở quê.
Vừa gặp ta, mẹ nuôi có thể ngồi nói suốt mấy ngày vẫn chưa hết chuyện.
“Cha Đại Trụ của con nhất quyết bắt ta mang theo con gà mái già này, ông ấy nói con ngày ngày suy nghĩ chuyện ruộng đất, hao tâm tổn sức, phải hầm canh thật ngon mà bồi bổ.”
Nàng cười đến khóe mắt đầy nếp.
“Điền thẩm, Hoa bà bà rồi bao nhiêu người trong thôn đều nhờ ta gửi lời cảm ơn con.”
“Có mấy thứ nông cụ ấy, trước đây cả ngày làm không xong, bây giờ chỉ một lúc đã hoàn thành hơn nửa.”
“Ngay cả thôn trưởng cũng gặp ai là khen, cứ nói nhà chúng ta nuôi được một nữ nhi có bản lĩnh…”
Nói tới đó, mẹ nuôi bỗng im bặt.
Nàng lén nhìn ta mấy lần, đôi tay đặt trên đầu gối bỗng trở nên luống cuống.
Ta hiểu nàng sợ hai chữ “nhà chúng ta” khiến ta nhớ mình chẳng phải nữ nhi ruột thịt.
Ta liền dịch sang gần, khoác lấy cánh tay gầy gò của nàng.
“Con vốn là nữ nhi của cha mẹ mà.”
“Kiều Túy” ngày trước là cô nương được hai người dùng cả tấm lòng nuôi lớn.
Còn ta cũng đã thật sự nhận được hai năm yêu thương ấy.
Trên đời này, tình thân đâu chỉ được nối bằng huyết mạch.
Có đôi khi người không chung một giọt m.á.u lại có thể vì nhau mà đi giữa tuyết đêm mấy chục dặm.
Ta cũng kể cho cha mẹ nuôi nghe chuyện của Kiều Âm.
Hai người im lặng thật lâu nhưng chẳng trách ta lấy một câu.
Cha nuôi chỉ thở dài.
“Con người sống trên đời, làm chuyện gì rồi cũng phải tự gánh lấy hậu quả của chuyện ấy.”
Mẹ nuôi cũng khẽ nói.
“Đời này chúng ta với con bé có lẽ thật sự không có duyên làm cha mẹ con cái.”
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Chỉ mong nếu còn kiếp sau, nó đừng đi sai đường như lần này nữa.”
Ta nhớ tới lời Viên lão tiên sinh từng nói.
Con người cũng như hạt giống, quan trọng nhất vẫn là trở thành một hạt giống tốt.
Ta cũng hy vọng nếu thật sự có kiếp sau, Kiều Âm sẽ có thể lớn lên thành một hạt giống tốt hơn.
Cha mẹ nuôi làm nông gần cả đời, vừa chuyển vào trạch viện chưa được hai ngày đã bắt đầu thấy cả người không quen.
Không được xuống ruộng khiến hai người đứng ngồi chẳng yên.
Thấy vậy, ta liền đưa họ sang biệt trang cùng mình.
Trang viên ấy cũng do Hoàng thượng ban thưởng, đất rộng hơn trước, còn có sẵn nông hộ và thợ thủ công để cùng nghiên cứu.
Mùa đông năm ấy, những nơi đã sử dụng nông cụ mới và gieo những giống cây được chọn lọc đều lần lượt truyền tới tin thu hoạch tốt.
Đi trên đường phố, ta có thể nhìn thấy vẻ vui mừng hiện trên gương mặt rất nhiều người.
Ngay cả quán cháo ven đường trước kia luôn nấu thật loãng, đến mùa đông ấy bát cháo cũng đặc hơn, hạt gạo mềm thơm nổi rõ dưới lớp hơi nóng.
Đúng gần cuối năm, Hầu phủ lại cho người tới mời ta về ăn Tết.
Ơn dưỡng d.ụ.c của cha mẹ nuôi ta sẽ nhớ.
Ơn sinh thành của Hầu gia Hầu phu nhân ta cũng không định phủ nhận.
Bởi vậy lần này ta không từ chối, vẫn trở về phủ, đàng hoàng quỳ xuống dập đầu chúc Tết hai người.
Chỉ là Kiều Vũ vừa nhìn thấy ta đã chẳng thể yên lặng.
Hắn lập tức bước ra hỏi ta còn mặt mũi nào trở về Hầu phủ.
Lần này người ngăn hắn chẳng phải ta mà là Hầu gia.
Một cái tát của ông rơi thẳng xuống mặt Kiều Vũ.
“Đã bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn chẳng biết phân biệt đúng sai!”
Kiều Vũ ôm bên má bị đ.á.n.h, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
“Con với nàng vốn chẳng phải người một nhà!”
Hắn nhìn cha mẹ.
“Hai người quên nhanh vậy sao? Chính Kiều Túy khiến Âm Âm bị lưu đày, bây giờ còn để nàng đường đường chính chính quay về ăn Tết?”
Hầu gia tức đến đập bàn.
“Vậy ngươi cũng quên Kiều Âm từng kéo ngươi xuống nước thế nào rồi sao? Nếu hôm đó Bệ hạ truy xét tới cùng, người đi lưu đày cùng nàng chưa chắc đã không có ngươi!”
Dường như cứ mỗi lần ta bước vào Hầu phủ, mái nhà lớn này đều chẳng thể thật sự bình yên.
Ngoài cửa sổ lúc ấy trời đã tối, ánh đèn trong sân lần lượt sáng lên.
Ta nhìn cảnh trước mắt rồi bỗng chẳng còn muốn tiếp tục kéo dài mối quan hệ khiến tất cả đều mệt mỏi.
“Kiều Vũ có một câu nói đúng.”
Mọi người trong sảnh đều nhìn sang.
“Chúng ta vốn không giống người một nhà.”
Ta bình thản nói tiếp.
“Chỉ là mấy người xa lạ vừa khéo chảy cùng một dòng m.á.u mà thôi.”
“Sau này không cần phải gọi con trở về nữa.”
“Duyên phận giữa chúng ta đến đây là đủ rồi.”
Hầu gia nghe xong lập tức tức đến sắc mặt đỏ lên.
“Kiều Vũ hồ đồ thì thôi, sao đến con cũng nói lời vô lý như vậy!”
Ta nhìn ông, trong lòng lại bình tĩnh hơn bao giờ hết.
“Hầu gia thật sự cho rằng nơi này có chỗ dành cho con sao?”
Ta nhìn từng người trong sảnh.
“Trong những người đang ngồi đây, có bao nhiêu người thật lòng coi con là người thân?”
“Nếu nhìn thấy nhau chỉ khiến ai cũng khó chịu, vậy giữ một cái danh người một nhà để làm gì?”
Ta dừng một chút rồi nói.
“Huống hồ Hầu gia thật sự không sợ nếu con cứ ở lại đây, sau này lại xuất hiện thêm một chuyện giống Kiều Âm sao?”
Lời ấy quả thật mang theo ý nhắc nhở.
Không phải bởi ta thành Huyện chủ nên bỗng muốn dùng quyền thế đe dọa người.
Chỉ là sự căm ghét của Kiều Vũ cùng Hầu phu nhân đối với ta vốn chẳng thể biến mất sau vài bữa cơm.
Nếu cứ ở chung dưới một mái nhà, sóng gió sớm muộn vẫn sẽ tới.
Ta chẳng phải người yếu đuối tới mức biết trước có người muốn hại mình vẫn ở lại chờ bị hại.
Càng không muốn suốt đời sống trong những lời trách móc vì một danh phận thiên kim mà bản thân chưa bao giờ ham muốn.
Ta chẳng mơ trở thành khuê tú danh môn.
Cũng chẳng cần cả đời khoác gấm vóc, ngồi trong sân viện đẹp đẽ rồi chờ người chọn một mối hôn sự xứng môn đăng hộ đối.
Hầu gia mấp máy môi hồi lâu.
Cuối cùng ông chẳng thể nói thêm được câu nào giữ ta lại.
Bởi chính ông cũng biết điều ta nói không sai.
Mà những người thật sự xem ta là người thân vẫn còn ở một căn nhà khác chờ ta trở về ăn cơm.
Bữa tất niên năm ấy chẳng có sơn hào hải vị.
Chúng ta chỉ ngồi quanh một nồi lẩu nóng nghi ngút hơi.
Rau xanh, nấm cùng đủ loại củ trên bàn đều là thứ chính tay người trong trang trồng ra.
Vừa thả vào nồi nước sôi, hương thơm thanh ngọt liền theo hơi nóng lan khắp gian phòng.
Cha mẹ nuôi ngồi đối diện, vừa ăn vừa tính xem qua Tết nên thử trồng loại nào trước, mảnh ruộng nào cần đổi giống, giọng nói đầy mong chờ vào một năm mới.
Ta chẳng chen vào nhiều, chỉ ngồi nghe rồi thỉnh thoảng gắp thêm thức ăn vào bát hai người.
Nhìn hơi nóng mềm mại phủ quanh bàn cơm, trong lòng ta lại nhớ tới tám chữ năm xưa từng học.
Vô phì thủy chủng, mật bảo quản công.
Con đường trước mắt vẫn còn rất dài.
Còn rất nhiều hạt giống chưa được thử.
Cũng còn rất nhiều cánh đồng đang chờ một mùa thu hoạch tốt hơn.
Nhưng chỉ cần người vẫn còn muốn gieo, đất vẫn còn có thể nảy mầm, mọi ngày vất vả hôm nay rồi sẽ có lúc kết thành hạt chắc.
Ta tin năm sau nhất định vẫn sẽ là một năm mùa màng bội thu.
HẾT.
