Đồng Vàng Trĩu Bông - 9

Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:01

Một vị hoàng t.ử đã mở đầu, những người muốn lấy lòng hắn lập tức theo sau.

“Đúng vậy, nông nghiệp và việc chế tạo nông cụ tuy có liên quan nhưng đâu phải cùng một chuyện, phụ thân ta làm ở Nông bộ cũng chẳng thể tự nhiên biết việc của Công bộ.”

Lại có người cười nói.

“Có lẽ phong thủy Hầu phủ thật sự quá tốt, Hương Quân vừa trở về chưa bao lâu đã nghĩ ra được lâu xẻng.”

Hết người này đến người khác lên tiếng, lời tuy chẳng trực tiếp buộc tội nhưng ý tứ đã rất rõ.

Bọn họ muốn người ngoài nghi ngờ rằng sau lưng ta có người khác làm mọi việc, còn ta chỉ lấy công lao ấy khoác lên mình.

Tứ hoàng t.ử đợi tiếng bàn tán đủ nhiều mới nhìn sang ta.

“Hương Quân có muốn giải thích cho mọi người bớt nghi hoặc hay không?”

Ta hiểu hôm nay bọn họ đã có chuẩn bị.

Cho dù ta giải thích từng câu, chỉ cần yến tiệc kết thúc, những lời đồn nửa thật nửa giả vẫn sẽ được truyền đi.

Một cô nương lớn lên trong thôn xóm, chẳng học cầm kỳ thi họa, lại có thể làm việc mà một đám quý nữ cùng công t.ử được nuôi dạy cẩn thận chẳng làm nổi, chuyện đó vốn đã đủ khiến người ta không cam lòng.

Nếu vài câu đồn đại có thể kéo ta xuống thấp hơn một chút, tự nhiên sẽ có người sẵn lòng làm.

Kiều Âm ngồi cách đó không xa, khóe môi đã mang vẻ đắc ý.

Có lẽ từ khi ta trở về, đây là lần nàng cảm thấy mình sắp thắng rõ ràng nhất.

Chỉ tiếc niềm vui ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

Ta đặt chén trà xuống rồi bình thản nói.

“Nếu Tứ hoàng t.ử cùng các vị đều cho rằng những việc ấy chẳng phải do ta làm, vậy cứ giao lại cho người khác tiếp tục cũng được.”

Ta mỉm cười rất nhạt.

“Ta xa nhà nhiều năm, nay đã trở lại Hầu phủ thì ở cạnh cha mẹ tận hiếu cũng là lẽ thường.”

“Chỉ là như vậy sẽ phụ sự giao phó của Hoàng thượng, trong lòng ta quả thật hổ thẹn, nhưng Bệ hạ nhân từ, hẳn cũng sẽ hiểu cho một chữ hiếu của nữ nhi.”

Sắc mặt Tứ hoàng t.ử lập tức thay đổi.

Bọn họ dám dùng lời ám chỉ ép ta, bởi trong lòng ai cũng biết những nông cụ kia thật sự xuất phát từ tay ta.

Nếu Hầu phủ đã có người đủ tài thay thế, ngay từ đầu cần gì đưa công lao cho một nữ t.ử không được họ yêu thích.

Huống hồ mỗi thứ ta làm đều đã qua tay quan phủ rồi trình tới trước ngự án.

Có ai dám trong chuyện Hoàng thượng trực tiếp hỏi đến mà mạo hiểm phạm tội khi quân chỉ để đổi lấy chút thanh danh.

Nếu hôm nay ta vì bị bọn họ nghi ngờ mà thật sự dừng công việc, chuyện buổi yến này ngày mai nhất định sẽ được trình lên trên.

Thanh danh của một Hương Quân chẳng phải chuyện lớn.

Nhưng nông sự liên quan tới cơm ăn của bá tánh lại là đại sự.

Hoàng thượng coi trọng việc này đến mức nào, người trong kinh thành đều biết.

Nếu vì vài lời của bọn họ khiến việc đang làm bị bỏ dở, tội ấy chẳng còn là mấy câu trêu ghẹo trong yến tiệc nữa.

Đặc biệt Tứ hoàng t.ử còn đang có ý tranh vị trí trữ quân.

Một hoàng t.ử bị thiên hạ cho rằng cản trở nông sự, không coi trọng cái ăn của dân, lấy gì nói tới lòng dân sau này.

Tứ hoàng t.ử cuối cùng chỉ có thể miễn cưỡng cười.

“Hương Quân suy nghĩ xa quá rồi, ai mà chẳng biết những món nông cụ ấy do chính Hương Quân chỉ điểm chế tạo.”

Hắn hạ giọng.

“Chúng ta chỉ nhất thời hiếu kỳ nên hỏi vài câu, hoàn toàn không có ý nghi ngờ.”

Những người vừa rồi còn phụ họa cũng lập tức đổi lời.

“Đúng vậy, chỉ là đôi câu trong lúc trò chuyện, Hương Quân đừng để trong lòng.”

Ta không nói gì, chỉ nâng chén trà lên, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng gương mặt quanh bàn.

Những người này từ nhỏ được nuôi trong phú quý, y phục chẳng dính bụi, bàn tay cũng chưa từng biết cái lạnh của bùn đất.

Nhưng được nuôi trong nơi tốt đẹp chưa chắc lòng người cũng sẽ lớn lên tốt đẹp.

Thấy ta mãi không lên tiếng, Tứ hoàng t.ử cuối cùng phải tự mình xuống thêm một bậc.

“Hôm nay là bản hoàng t.ử nói chuyện thiếu cân nhắc, ở đây xin bồi một lời với Hương Quân.”

Hắn miễn cưỡng cười.

“Hương Quân một lòng vì nông sự và bá tánh, là chúng ta nhìn nhận quá nông cạn.”

Dù sao hắn vẫn là hoàng t.ử, lời xin lỗi đã nói đến mức ấy, ta cũng không cần tiếp tục ép.

Chỉ là Kiều Âm vẫn đứng về phía Tứ hoàng t.ử, còn buổi yến này cũng đã khiến đôi bên hoàn toàn chẳng thể hòa thuận.

Mối thù coi như thật sự kết xuống.

Nhưng chuyện hôm ấy cũng không hoàn toàn vô ích.

Ít nhất từ đó trở đi, bất kỳ ai muốn tùy tiện dùng ta làm trò vui đều phải cân nhắc xem mình có chịu nổi hậu quả hay không.

Nghe nói sau khi trở về, Kiều Âm khóc rất lâu, còn đập vỡ không ít đồ sứ trong phòng.

Hôm sau ta về Hầu phủ lấy vài món đồ, đi ngang qua viện của nàng vừa khéo nghe thấy tiếng mắng từ bên trong.

“Nó có gì hơn người chứ! Từ ngày trở về cứ hết lần này tới lần khác đè lên đầu ta, chẳng qua nghĩ được mấy thứ nông cụ thì có gì ghê gớm!”

Giọng nàng càng lúc càng gay gắt.

“Đợi ta gả cho Tứ hoàng t.ử, nhất định có ngày khiến nó biết thế nào là hối hận!”

Một lúc sau lại vang lên tiếng nàng.

“Thiên kim thật của Hầu phủ thì sao, người cười được đến cuối cùng mới là người thắng. Kiều Túy đời này chỉ xứng gả cho một nam nhân quê mùa nơi thôn dã!”

Nghe lén chuyện người khác vốn chẳng phải việc tốt.

Nhưng Kiều Âm nói đi nói lại chỉ quanh quẩn vài câu như thế, đến ta nghe còn thấy mệt.

Có thời gian đứng đó tranh hơn thua bằng miệng, ta thà trở về vườn bắt sâu cho cải trắng còn hơn.

Khi tiết trời thật sự ấm lên, trang viên lại bất ngờ đón hai vị khách mà ta chẳng hề mong chờ.

Kiều Vũ và Kiều Âm mang theo bảy tám cỗ xe hành lý, vừa tới đã nói sẽ ở lại một thời gian.

“Gần đây Âm Âm tâm trạng không tốt nên ta đưa nàng tới đây giải sầu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.