Động Vào Chị Chồng Tôi Là Tới Số - 5

Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:24

Cảnh sát nhìn tôi một cái, dường như đang chờ tôi, người bị hại duy nhất ở đây, lên tiếng.

Tôi ôm vai mình, m.á.u men theo cánh tay chảy xuống, nhỏ từng giọt lên đất.

“Đồng chí cảnh sát, trong túi tôi có một thứ, anh có thể lấy giúp tôi được không?”

Tôi dùng bàn tay không bị thương chỉ vào chiếc túi vải ở góc tường.

Cảnh sát đi tới xách túi qua đưa cho tôi.

Tôi dùng một tay kéo khóa túi, lấy từ bên trong ra một chiếc camera nhỏ bằng lòng bàn tay, nối với sạc dự phòng.

“Từ lúc tôi vừa bước vào cửa, thứ này đã được bật lên rồi.”

Tôi đưa camera cho cảnh sát.

“Toàn bộ chuyện hôm nay từ đầu đến cuối, đều được ghi lại trong này.”

Mặt mẹ Từ lập tức trắng bệch.

Từ Vĩnh Trạch cũng sững sờ tại chỗ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh sát xem lại video.

Chị em của tôi đỡ lấy tôi đang chảy m.á.u, vừa nói với cảnh sát.

“Sở trưởng Trương thấy chưa, tôi đã nói chúng tôi tới làm việc tốt mà. Nếu không có chúng tôi ở đây trấn tràng, hai mẹ con này đã định hại chị em tôi rồi!”

Cảnh sát phất tay, ra hiệu đưa Từ Vĩnh Trạch và mẹ hắn đi.

Lúc này tôi lại lấy từ trong túi ra một v.ũ k.h.í sát thương khác, chính là giấy đăng ký kết hôn của tôi và chồng tôi.

Tôi nhắm mắt lại, bắt đầu gào khóc.

Chị em của tôi lập tức phối hợp vô cùng ăn ý, ùa tới ôm lấy tôi.

“Sở trưởng Trương, chị em tôi là vợ quân nhân đấy.”

“Quân nhân ở biên cương bảo vệ tổ quốc, vợ quân nhân ở nhà lại bị người ta cầm d.a.o đ.â.m, chuyện này truyền ra sẽ khiến bao nhiêu người lạnh lòng chứ!”

“Việc này mà không xử nặng, có phải hơi không thỏa đáng không!”

Cuối cùng 120 cũng tới.

Nhân viên y tế vừa bước vào đã vội giải thích.

“Dưới lầu nhiều xe máy màu mè quá, chúng tôi vòng mấy vòng mới tìm được chỗ đỗ xe.”

Đám chị em đi xe độ của tôi lập tức nhìn nhau.

Tôi ôm vai, m.á.u vẫn không ngừng chảy ra ngoài, nhưng lúc này tôi chẳng rảnh để đau.

“Cũng trách tôi không nói rõ chuyện của chị chồng tôi cho các cô biết, tất cả xuống dưới dời xe, nhường đường cho bác sĩ!”

Lời vừa dứt, chị em của tôi liền ùa xuống lầu chuyển xe.

Tôi chỉ vào chị chồng đang thoi thóp trên sofa.

“Chị tôi hôm kia bị Từ Vĩnh Trạch đ.á.n.h đến sảy thai, hôm nay phía dưới vẫn còn chảy m.á.u, phiền bác sĩ kiểm tra giúp.”

Bác sĩ nghe tôi nói xong, lập tức ý thức được mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

Ngay cả cảnh sát cũng không còn chút kiên nhẫn nào với Từ Vĩnh Trạch nữa.

“Thành thật chút! Hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống!”

Bác sĩ nhìn sắc mặt chị chồng, lại nhìn vết m.á.u thấm đẫm dưới người chị, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Anh ta lật mí mắt chị chồng kiểm tra một chút, quay đầu hét với y tá.

“Mau! Đưa cáng tới! Trường hợp này phải đưa đi cấp cứu ngay!”

Không ai dám ngăn cản, nhân viên y tế lập tức khiêng chị chồng xuống lầu.

Lúc này, cảnh sát bên cạnh đẩy nhẹ tôi một cái.

“Vết thương của cô cũng không nhẹ đâu.”

Tôi lắc đầu.

“Tôi không sao, đưa chị tôi đi trước…”

“Được rồi, đừng bướng nữa. Trong lòng cô chỉ có chị chồng cô, nhưng vết thương của cô cũng không hề nông.”

“Cùng tới bệnh viện đi, băng bó trước đã. Cô yên tâm, chuyện này chúng tôi nhất định sẽ cho cô một lời giải thích.”

Cảnh sát dừng lại một chút, liếc nhìn Từ Vĩnh Trạch và mẹ hắn đang ôm đầu ngồi xổm bên cạnh.

“Các cô là gia đình quân nhân, cũng chính là thân nhân quân nhân. Chúng tôi không thể để quân nhân lạnh lòng. Tôi làm cảnh sát hai mươi năm rồi, chút đạo lý này tôi vẫn hiểu.”

Tôi sững ra một thoáng, sống mũi hơi cay.

“Cảm ơn sở trưởng Trương.”

Ông ấy xua tay, ra hiệu cho hai cảnh sát kia.

“Đưa người về, thẩm vấn ngay trong đêm.”

Tôi được chị em đỡ đi ra ngoài, theo cáng lên xe cứu thương.

Trên đường tới bệnh viện, mẹ chồng cứ nghẹn ngào nói với tôi mãi.

“Khả Nhi, may mà có con. Nếu không có con và đám chị em trọng nghĩa khí của con, con nói xem mẹ… mẹ phải làm sao bây giờ!”

Chị chồng đeo mặt nạ thở oxy khẩn cấp, cũng cố kéo lấy tay tôi.

“Khả Nhi, chị… chị cảm ơn em… cảm ơn cả những… chị em của em…”

Lúc băng bó vết thương ở bệnh viện, điện thoại của tôi rung lên không ngừng.

Hóa ra chị em của tôi cũng cùng tới đồn cảnh sát phối hợp điều tra, trong nhóm người này một câu người kia một câu, trực tiếp tường thuật tình hình cho tôi nghe.

Đại tỷ: 【Mọi người nhìn xem, video quay rõ như vậy. Tôi đã bảo Khả Nhi thông minh mà. Nếu không phải cô ấy đã rửa tay gác kiếm, vị trí đại tỷ này vẫn phải để cô ấy ngồi.】

Tóc vàng: 【Vừa rồi tôi nghe thấy thằng Từ Vĩnh Trạch kia kêu oan, nói nhát d.a.o cuối cùng không phải hắn đ.â.m, là Khả Nhi nhà mình tự lao vào.】

Tóc húi cua: 【Hắn tự gào thì có ích gì? Trong video rõ mồn một, chính hắn giơ d.a.o lao qua nói muốn g.i.ế.c Khả Nhi, sau đó d.a.o mới đ.â.m trúng.】

Tóc uốn sóng lớn: 【Cảnh sát hỏi hắn, anh coi người ta là đồ ngốc à? Anh tự xem lại video đi, có phải anh lao tới không? Dao có phải trong tay anh không?】

Tóc húi cua: 【Đâm người xong còn bảo người ta tự lao vào, sao hắn không nói luôn là lực hút trái đất hút con d.a.o vào vai Khả Nhi đi?】

Đại tỷ: 【Thằng cháu nội đó còn cứng miệng, nói hắn chỉ định dọa một chút, không thật sự muốn đ.â.m. Cảnh sát hỏi thẳng hắn, không muốn đ.â.m thật thì anh giơ d.a.o lao qua làm gì? Gọt táo cho người ta ăn à?】

Tóc vàng: 【Ha ha ha ha, cười c.h.ế.t tôi mất, mặt Từ Vĩnh Trạch xanh lè luôn.】

Tóc húi cua: 【Mụ già c.h.ế.t tiệt kia còn đang lăn lộn ăn vạ trong đồn cảnh sát, cứ nói chúng ta là xã hội đen xâm nhập trái phép.】

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.