Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 421: Bi Thương Tột Cùng!
Cập nhật lúc: 25/02/2026 22:28
Người vệ sĩ đi theo cũng cứng đờ cả người, không còn để ý đến Thẩm Thất Thất nữa mà lập tức lao về phía trước.
Bắc Thành, 20h29.
Cựu Tư lệnh Lục quân Quân khu Bắc Thành, Chu Đại Sơn thượng tướng không may qua đời vì bạo bệnh.
Lúc này, hai bên hành lang bệnh viện chật kín các sĩ quan từ cấp tiểu đoàn trở lên. Tất cả đều cúi đầu, bỏ mũ, bầu không khí nặng nề, tang thương bao trùm cả bệnh viện.
Trong đầu Thẩm Thất Thất như có tiếng sấm nổ vang trời. Xung quanh, tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào vang lên, những người đàn ông cao lớn, dạn dày gió sương cũng không kìm được mà bật khóc t.h.ả.m thiết.
Thư ký trưởng của ông cụ Nguyễn, ông An, vẫn đang chờ trước cửa. Nhìn thấy Thẩm Thất Thất từng bước đi tới, ông ấy giật mình, sau đó vội vàng bước lên đón cô.
“Tiểu thư Thất, con đến rồi!”
Ông An khom lưng, nhẹ giọng nói, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Thẩm Thất Thất mặt mày bình tĩnh đến đáng sợ, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh. Sự im lặng của cô khiến ai nấy đều cảm thấy bất an.
Thẩm Thất Thất khẽ ngước mắt, nhìn cánh cửa trắng trước mặt, rồi lại nhìn sang ông An, trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng:
“Bác An, ông nội Chu đâu rồi? Cháu đến tìm ông ấy…”
Giọng cô nhỏ nhẹ, trầm thấp, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ mong chờ, như thể chút hy vọng cuối cùng đang len lỏi trong tim.
Ông An cảm thấy tim mình nhói lên, đôi mắt già nua rơm rớm nước:
“Lão thủ trưởng… ông ấy… ông ấy đi rồi…”
Mỗi một từ thốt ra, như b.úa tạ đập thẳng vào lòng Thẩm Thất Thất.
“Cháu muốn gặp ông nội Chu…”
Thẩm Thất Thất lắc đầu liên tục, cố lách qua người ông An, muốn tự mình đẩy cửa bước vào.
Ông An cuống quýt ngăn lại, gấp gáp nói:
“Tiểu thư Thất, bây giờ gia đình đang thay quần áo cho lão thủ trưởng, con… con chưa thể vào được…”
“Thay quần áo?”
Thẩm Thất Thất thoáng khựng lại, rồi ngây thơ hỏi:
“Ông nội Chu thay quần áo là để xuất viện đúng không?”
Lời cô không nhẹ không nặng, nhưng lại như lưỡi d.a.o sắc bén cắt vào lòng tất cả những người có mặt.
Mấy người vệ sĩ theo Chu Đại Sơn bao năm qua bật khóc như mưa, chẳng còn chút hình tượng lạnh lùng thường ngày.
Ông An nhìn cô bé ngây thơ trước mặt, trong lòng không khỏi đau xót, ông ấy chỉ có thể lắc đầu, không nói được gì.
Thẩm Thất Thất đứng lặng trước cửa phòng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa trắng toát hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi:
“Basc An, sao bác lại ở đây? Ngoại cháu đâu?”
Lão An vội vàng đáp:
“Lão thủ trưởng cũng ở bên trong…”
Thẩm Thất Thất gật đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ bước sang một bên, cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Khoảng hai mươi phút sau, cửa phòng bệnh mở ra.
Nguyễn Quốc Đống bước ra ngoài, thân hình già nua có chút run rẩy, mắt ông đỏ hoe. Nhìn thấy Thẩm Thất Thất đứng ngoài cửa, ông nghẹn ngào gọi một tiếng:
“Bé con Thất…”
Thẩm Thất Thất ngước lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt ông ngoại, trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng lao tới, ôm chầm lấy ông.
“Ông ngoại… cháu đến muộn rồi… cháu đến muộn rồi…”
Cô khóc đến xé lòng, tiếng nấc nghẹn ngào như d.a.o cắt vào tim những người xung quanh.
Người luôn yêu thương, bảo vệ cô, người từng nói cô là bảo bối của ông ấy, đã ra đi mãi mãi.
Tang lễ được tổ chức vào ngày hôm sau.
Cả Bắc Thành dường như phủ một lớp sương xám, vì sự ra đi của vị tướng già đã từng làm nên bao chiến công hiển hách.
Là cháu gái nuôi của Chu Đại Sơn, Thẩm Thất Thất tất nhiên phải tham dự. Cô cùng Chu Lăng Thần và Chu Lăng Hi mặc đồ tang, quỳ lạy trước linh cữu.
Cả ngày hôm ấy trôi qua trong mơ hồ.
Chu Lăng Hi vốn định khuyên cô về nghỉ sớm, không cần cùng họ đứng ra cảm tạ khách viếng. Nhưng Thẩm Thất Thất lại kiên quyết nói:
“Cháu đã gọi ông là ông nội Chu suốt mười năm nay, giờ cháu chịu tang cho ông là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, Chu Tiểu Phong không thể về được, cháu muốn thay cả phần hiếu tâm của cậu ấy nữa!”
Người vệ sĩ đi theo cũng cứng đờ cả người, không còn để ý đến Thẩm Thất Thất nữa mà lập tức lao về phía trước.
Bắc Thành, 20h29.
Cựu Tư lệnh Lục quân Quân khu Bắc Thành, Chu Đại Sơn thượng tướng không may qua đời vì bạo bệnh.
Lúc này, hai bên hành lang bệnh viện chật kín các sĩ quan từ cấp tiểu đoàn trở lên. Tất cả đều cúi đầu, bỏ mũ, bầu không khí nặng nề, tang thương bao trùm cả bệnh viện.
Trong đầu Thẩm Thất Thất như có tiếng sấm nổ vang trời. Xung quanh, tiếng khóc nức nở, nghẹn ngào vang lên, những người đàn ông cao lớn, dạn dày gió sương cũng không kìm được mà bật khóc t.h.ả.m thiết.
Thư ký trưởng của ông cụ Nguyễn, ông An, vẫn đang chờ trước cửa. Nhìn thấy Thẩm Thất Thất từng bước đi tới, ông ấy giật mình, sau đó vội vàng bước lên đón cô.
“Tiểu thư Thất, con đến rồi!”
Ông An khom lưng, nhẹ giọng nói, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Thẩm Thất Thất mặt mày bình tĩnh đến đáng sợ, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng bệnh. Sự im lặng của cô khiến ai nấy đều cảm thấy bất an.
Thẩm Thất Thất khẽ ngước mắt, nhìn cánh cửa trắng trước mặt, rồi lại nhìn sang ông An, trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng:
“Bác An, ông nội Chu đâu rồi? Cháu đến tìm ông ấy…”
Giọng cô nhỏ nhẹ, trầm thấp, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ mong chờ, như thể chút hy vọng cuối cùng đang len lỏi trong tim.
Ông An cảm thấy tim mình nhói lên, đôi mắt già nua rơm rớm nước:
“Lão thủ trưởng… ông ấy… ông ấy đi rồi…”
Mỗi một từ thốt ra, như b.úa tạ đập thẳng vào lòng Thẩm Thất Thất.
“Cháu muốn gặp ông nội Chu…”
Thẩm Thất Thất lắc đầu liên tục, cố lách qua người ông An, muốn tự mình đẩy cửa bước vào.
Ông An cuống quýt ngăn lại, gấp gáp nói:
“Tiểu thư Thất, bây giờ gia đình đang thay quần áo cho lão thủ trưởng, con… con chưa thể vào được…”
“Thay quần áo?”
Thẩm Thất Thất thoáng khựng lại, rồi ngây thơ hỏi:
“Ông nội Chu thay quần áo là để xuất viện đúng không?”
Lời cô không nhẹ không nặng, nhưng lại như lưỡi d.a.o sắc bén cắt vào lòng tất cả những người có mặt.
Mấy người vệ sĩ theo Chu Đại Sơn bao năm qua bật khóc như mưa, chẳng còn chút hình tượng lạnh lùng thường ngày.
Ông An nhìn cô bé ngây thơ trước mặt, trong lòng không khỏi đau xót, ông ấy chỉ có thể lắc đầu, không nói được gì.
Thẩm Thất Thất đứng lặng trước cửa phòng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa trắng toát hồi lâu, rồi đột nhiên hỏi:
“Basc An, sao bác lại ở đây? Ngoại cháu đâu?”
Lão An vội vàng đáp:
“Lão thủ trưởng cũng ở bên trong…”
Thẩm Thất Thất gật đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ bước sang một bên, cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Khoảng hai mươi phút sau, cửa phòng bệnh mở ra.
Nguyễn Quốc Đống bước ra ngoài, thân hình già nua có chút run rẩy, mắt ông đỏ hoe. Nhìn thấy Thẩm Thất Thất đứng ngoài cửa, ông nghẹn ngào gọi một tiếng:
“Bé con Thất…”
Thẩm Thất Thất ngước lên, ánh mắt chạm vào ánh mắt ông ngoại, trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng lao tới, ôm chầm lấy ông.
“Ông ngoại… cháu đến muộn rồi… cháu đến muộn rồi…”
Cô khóc đến xé lòng, tiếng nấc nghẹn ngào như d.a.o cắt vào tim những người xung quanh.
Người luôn yêu thương, bảo vệ cô, người từng nói cô là bảo bối của ông ấy, đã ra đi mãi mãi.
Tang lễ được tổ chức vào ngày hôm sau.
Cả Bắc Thành dường như phủ một lớp sương xám, vì sự ra đi của vị tướng già đã từng làm nên bao chiến công hiển hách.
Là cháu gái nuôi của Chu Đại Sơn, Thẩm Thất Thất tất nhiên phải tham dự. Cô cùng Chu Lăng Thần và Chu Lăng Hi mặc đồ tang, quỳ lạy trước linh cữu.
Cả ngày hôm ấy trôi qua trong mơ hồ.
Chu Lăng Hi vốn định khuyên cô về nghỉ sớm, không cần cùng họ đứng ra cảm tạ khách viếng. Nhưng Thẩm Thất Thất lại kiên quyết nói:
“Cháu đã gọi ông là ông nội Chu suốt mười năm nay, giờ cháu chịu tang cho ông là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, Chu Tiểu Phong không thể về được, cháu muốn thay cả phần hiếu tâm của cậu ấy nữa!”
Nghe xong những lời này, ngay cả người lạnh lùng như Chu Lăng Thần cũng không khỏi cảm thấy xót xa.
Cái c.h.ế.t của Chu Đại Sơn quá đột ngột, khiến ai nấy đều bàng hoàng, không kịp chuẩn bị tinh thần.
Sau khi hỏa táng, đến ngày đưa tang, tận lúc ấy Nguyễn Hạo Thịnh mới vội vàng trở về từ nhiệm vụ ở tỉnh ngoài.
Là thầy hướng dẫn của Nguyễn Hạo Thịnh, tình cảm giữa anh và Chu Đại Sơn vô cùng sâu đậm. Trong ngày tiễn đưa, Nguyễn Hạo Thịnh xuất hiện với một thân đồ đen, vẻ mặt đau thương, đứng lặng thật lâu trước hũ tro cốt của ông.
Mộ phần của Chu Đại Sơn được đặt tại Nghĩa trang Cách mạng Bát Bảo Sơn. Ngày hôm ấy, lễ hạ táng diễn ra cùng với 12 phát đại bác, nhiều lãnh đạo cấp cao cũng đến tiễn biệt vị tư lệnh già. Bầu trời Bắc Thành suốt mấy ngày liền u ám, không chút ánh nắng.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Thất Thất vẫn luôn yên lặng. Cô mặc đồ đen, trước n.g.ự.c cài một bông hoa trắng. Cả người vốn đã nhỏ bé, nay lại càng thêm gầy yếu, trông đến là đáng thương.
Từ xa, Nguyễn Hạo Thịnh đã sớm thấy cô. Nhìn gương mặt nhỏ gầy càng lúc càng xanh xao, tim anh bỗng nhói lên từng đợt.
Đến chiều, dòng người tiễn biệt dần dần ra về. Chu Lăng Hi thấy Thẩm Thất Thất mấy ngày qua gần như không hề nghỉ ngơi, lúc này vẫn quỳ trước bia mộ đốt vàng mã. Nhìn thân hình nhỏ nhắn ấy co lại giữa gió lạnh, anh ấy cảm thấy không nỡ, đắn đo một lúc rồi cũng bước tới.
“Thất Thất, về trước nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc thật ngon nào. Nhìn cháu kìa, mắt thâm quầng hết cả rồi!”
Chu Lăng Hi dịu giọng nói, ánh mắt đầy lo lắng.
Thật ra, hai anh em nhà họ Chu mấy ngày qua cũng kiệt sức. Khách viếng quá đông, họ lại phải tiếp đón từng người. Đến mức ngay cả người ưa sạch sẽ như Chu Lăng Hi, cằm cũng lún phún râu, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
Nghe anh ấy nói, động tác đốt giấy của Thẩm Thất Thất thoáng khựng lại. Cô từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn Chu Lăng Hi, rồi đáp rất nghiêm túc:
“Chú hai Chu, thực ra chú còn buồn hơn cháu, mệt hơn cháu nhiều. Chú đi nghỉ đi, cháu vẫn còn chịu được.”
Chu Lăng Hi: “…”
Em gái à, em nhìn lại mình xem, cả khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy rồi kìa!
“Thôi được rồi, cháu về trước đi. Ở đây còn có chú và bác cả, cháu đừng cố nữa!”
Chu Lăng Hi bắt đầu mất kiên nhẫn, dứt khoát cúi xuống kéo cô đứng dậy.
Thẩm Thất Thất giãy giụa, ban đầu có vẻ không vui, nhưng thoáng thấy bức ảnh trên bia mộ, nơi Chu Đại Sơn vẫn đang mỉm cười hiền từ với cô, cô bỗng trở nên yên lặng.
Cô nhìn Chu Lăng Hi, đôi mắt đen láy không một gợn tạp chất.
“Vậy được rồi, cháu về trước đây…”
Cô khẽ gật đầu. Vì quỳ quá lâu, đôi chân đã tê rần, nhức mỏi, nhưng cô không nói gì, chỉ chầm chậm đứng dậy, từng bước đi về phía bậc đá xa xa.
Nguyễn Hạo Thịnh đứng không xa, vẫn luôn để mắt đến cô nhóc này. Thấy cuối cùng cô cũng chịu rời đi, anh lập tức tiến lên.
Nhưng chẳng ai ngờ được rằng, ngay khi vừa xoay người, Thẩm Thất Thất đột nhiên lảo đảo, cả người mềm nhũn ngã xuống!
Nguyễn Hạo Thịnh lao đến như tia chớp, một tay đỡ lấy eo cô, kéo cô vào lòng.
Ngay lúc đó, có người hoảng hốt hét lên:
“Trời ơi! Máu… có m.á.u kìa!”
Mọi người giật mình, ánh mắt đồng loạt dời xuống mặt đất.
Nơi Thẩm Thất Thất quỳ trước đó, trên nền đất lạnh lẽo, một mảng m.á.u đỏ sẫm ch.ói mắt đến kinh người…
