Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 60: Oan Gia Ngõ Hẹp!
Cập nhật lúc: 08/02/2026 11:00
"A—!!!"
Tiếng hét ch.ói tai vang lên, Thẩm Thất Thất ngã nhào về phía trước.
Nhưng mà—
Cảm giác đau điếng mong đợi không hề xuất hiện. Ngược lại, cô rơi trúng thứ gì đó... mềm mềm?
Còn có cả nhiệt độ?!
"Mẹ ơi!"
Thẩm Thất Thất hét toáng, theo bản năng muốn bật dậy. Nhưng chưa kịp đứng lên, không biết chân cô đạp phải thứ gì, một cái bóng to lớn, cả người xanh lè bỗng bật dậy từ phía sau.
Cô hoảng loạn, định co giò chạy trốn, nhưng cái bóng khổng lồ kia lại nhanh hơn một bước, đưa tay bịt c.h.ặ.t miệng cô.
"Ưm ưm ưm..."
Mắt cô trợn tròn vì kinh hãi, vùng vẫy loạn xạ, hai tay đập túi bụi lên đối phương.
"Thôi thôi nào, đồng chí không thể hù dọa phụ nữ như vậy chứ!"
Từ dưới đất truyền lên một giọng nói đậm chất Đông Bắc, vừa nghe đã thấy quen thuộc.
Thẩm Thất Thất sững lại.
Cái bóng to lớn bịt miệng cô cũng cất giọng: "Ai bảo cô ta giẫm lên tay tôi! Đau muốn c.h.ế.t đây này!"
"Anh không phải quân y à? Chữa bách bệnh, trị đủ loại tổn thương, anh cứ thổi hai hơi thần tiên vào là hết ngay ấy mà!" Người dưới đất tiếp tục cười cợt.
"Thần tiên cái đầu anh! Thế anh thử thổi xem có khỏi được không?"
Tên khổng lồ buông tay khỏi miệng Thẩm Thất Thất, lảo đảo đi mấy bước rồi bất thình lình đá mạnh vào đống cỏ gần đó.
Chỉ nghe "Ui da!" một tiếng, đống cỏ ấy cũng bật dậy.
"Anh cố tình trả thù đúng không?! Đây là tư thù cá nhân, tôi sẽ báo cáo lên cấp trên đấy!"
Gã Đông Bắc kia ôm m.ô.n.g nhảy tưng tưng, mặt nhăn nhó vì đau.
"Ơ kìa! Hóa ra là hai người à?!"
Thẩm Thất Thất tròn mắt nhìn hai kẻ vừa bò dậy từ dưới đất.
Thì ra cái "quái vật" khổng lồ đó cũng chỉ là người, chẳng qua là khoác lên mình bộ đồ ngụy trang đầy dây leo và bùn đất để lẫn vào môi trường mà thôi.
"Ối chà, hóa ra là nhóc con hôm trước!"
Tên quân y xanh lè cười hề hề, mặt bị vẽ đầy sơn ngụy trang, chỉ còn chừa lại đôi mắt láo liên cực kỳ buồn cười.
"Ha ha ha! Đúng là oan gia ngõ hẹp! Không ngờ lại là kẻ thù đây mà!"
Tên lính Đông Bắc cười nham hiểm, nhe răng trắng ởn, ánh mắt nhìn Thẩm Thất Thất như muốn nuốt chửng cô.
"Các anh... các anh định làm gì?"
Cô theo phản xạ lùi về sau một bước, đề phòng nhìn hai người trước mặt.
Giữa nơi hoang vắng thế này, nếu hai tên này định "diệt khẩu" cô, rồi đào hố chôn ngay tại chỗ... thì đúng là không ai biết mà cứu cô mất!
"Em nghĩ chúng tôi định làm gì nào?"
Tên lính Đông Bắc cười gian, bước từng bước áp sát cô.
Mắt thấy Thẩm Thất Thất càng lúc càng lùi, hắn nghiến răng nghiến lợi: "Chỉ vì em mà chúng tôi bị tiêu diệt toàn quân, mất sạch sĩ diện đã đành, còn bị phạt quét nhà vệ sinh suốt nửa tháng! Nỗi hận này em bảo chúng tôi phải làm sao đây hả?"
"Ơ kìa! Oan có đầu, nợ có chủ... Các anh... các anh nên đi tìm người phạt các anh ấy chứ, sao lại kiếm tôi gây sự?"
Thẩm Thất Thất vừa lùi vừa nói, thỉnh thoảng còn giẫm phải đá, suýt té mấy lần. Nhưng tên lính Đông Bắc vẫn cứ áp sát, hàm răng trắng lập lòe như sẵn sàng "xử" cô ngay lập tức.
"Người phạt bọn tôi chính là đại tá Thượng Quan nhà em! Bọn tôi đâu có gan đi nhổ lông hổ chứ! Thế nên..."
Tên lính cười quái dị, khoa trương xòe bàn tay ra, giả bộ như sắp nhào tới chộp lấy cô.
"Đừng mà! Đừng mà đừng mà đừng mà—!!!"
Thẩm Thất Thất sợ xanh mặt, lập tức ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu, người run lẩy bẩy.
Nhưng đợi mãi chẳng thấy đau đớn gì.
Cô từ từ hé mắt, vừa ngước lên thì nghe tiếng cười hô hố vang trên đầu:
"Ha ha ha! Cô bé này dễ thương ghê!"
Cô bị trêu chọc rồi!!!
Nhận ra mình bị hai tên này đùa giỡn, Thẩm Thất Thất nghiến răng bật dậy, trừng mắt nhìn chằm chằm tên lính Đông Bắc. Nhưng lần này, cô chẳng thèm nói lời nào.
“Con nhóc này mà nổi giận thì anh tiêu đời rồi!”
Nhân viên quân y cười hề hề mấy tiếng, kéo theo bộ đồ ngụy trang nặng trịch đi vài bước lên trước, móc ống nhòm ra từ trong túi, vừa quan sát tình hình phía trước vừa lẩm bẩm: “Con bé này đã lết được đến chỗ bọn mình, chứng tỏ bọn Không Đặc cũng sắp tới nơi rồi. Ở đây không an toàn, mình phải rút thôi!”
Gã đàn ông Đông Bắc vội giơ hai tay lên, cẩn thận nhìn Thẩm Thất Thất, lùi lại một bước, cười gượng: “Được rồi được rồi, đừng lườm nữa, coi như anh sai, được chưa?”
Vừa quay người định đi đến chỗ nhân viên quân y, gã chưa kịp nhấc chân thì —
