Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 84: Ngủ Mất Tiêu!

Cập nhật lúc: 08/02/2026 12:07

Một câu nói của Thượng Quan Hách Vân khiến Thẩm Thất Thất nghẹn họng không nói được lời nào.

"Được rồi, được rồi, muốn gọi thế nào thì gọi đi!" Mấy ông chú này sao ai cũng kỳ quặc thế không biết?!

Thẩm Thất Thất bất lực, cúi đầu tiếp tục tìm cách bẻ lớp vỏ trên bụng c.o.n c.ua.

"Phạch!" Một tiếng nhỏ vang lên. Thẩm Thất Thất ngẩng đầu, chỉ thấy Thượng Quan Hách Vân nhẹ nhàng tách miếng yếm cua ra. Động tác của anh ta không nhanh không chậm, từ tốn mở phần mai, sau đó dùng chiếc muỗng nhỏ múc một ít nước gừng giấm rưới vào phần thịt cua bên trong, lập tức, hương thơm lan tỏa.

Đây mới gọi là nghệ thuật ăn cua chứ!

Cô không nhịn được mà hít hà mùi thơm trong không khí, sau đó trơ mắt nhìn người đàn ông trước mặt đưa c.o.n c.ua đã bóc sẵn đến trước mặt mình.

"Ngốc con, còn nhìn gì nữa, ăn đi."

Thượng Quan Hách Vân cười nhạt, đặt c.o.n c.ua đã được bóc tách gọn gàng vào dĩa của Thẩm Thất Thất.

Thẩm Thất Thất chớp mắt, trong lòng thầm cảm thán, hôm nay lão hồ ly này sao lại tốt đột xuất thế nhỉ? Cô cúi đầu nhìn c.o.n c.ua trong dĩa mình, lại ngẩng lên, hai mắt sáng rực nhìn Thượng Quan Hách Vân, nghiêm túc nói:

"Cảm ơn chú, chú Thượng Quan."

"Ừm." Thượng Quan Hách Vân nhàn nhạt đáp lại, tiếp tục chậm rãi bóc vỏ cua giúp cô.

Đáng tiếc, những khoảnh khắc yên bình như vậy thường chẳng kéo dài được bao lâu.

Khi cả hai đang ăn ngon lành thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ xa.

"Thẩm Thất Thất!"

Tiếng hét của Bạch Tiểu Thiên vang vọng khắp nhà hàng, lực sát thương cực mạnh, khiến Thẩm Thất Thất bất cẩn bị nghẹn.

Cô vỗ vỗ n.g.ự.c, quay đầu lại, liền thấy khuôn mặt cười rạng rỡ của Bạch Tiểu Thiên ngay trước mắt:

"Ối dời ơi, Thẩm Thất Thất đồng chí, có đồ ngon mà không rủ tôi là sao hả?!"

"...Ủa, Bạch Tiểu Thiên đồng chí, chính cậu đi dạo trung tâm thương mại mà cũng có rủ tôi đâu?" Thẩm Thất Thất liếc nhìn những túi lớn túi nhỏ trên tay cô nàng, không chịu yếu thế mà đáp trả.

"Tôi bị ép đấy chứ!" Bạch Tiểu Thiên vừa nói, vừa tỏ vẻ ghét bỏ mà quay đầu nhìn về phía sau: "Ba tôi bắt tôi đi mua quần áo với cô ấy, cậu không biết đâu, mấy bộ cô ấy mang theo nhìn quê một cục!"

Nghe vậy, Thẩm Thất Thất tò mò liếc ra sau lưng Bạch Tiểu Thiên, liền thấy Ninh Tĩnh đang đứng ở cửa, hai tay xách theo mấy túi đồ siêu to. Trong khi đó, trên tay Bạch Tiểu Thiên chỉ lác đác vài cái túi bé tẹo.

"Hi, Ninh Tĩnh!"

Thẩm Thất Thất cười tươi, chào hỏi thân thiện.

"Chào chị Thẩm."

Ninh Tĩnh ngoan ngoãn gật đầu chào lại, nhưng ánh mắt lại lặng lẽ nhìn sang người đàn ông đối diện Thẩm Thất Thất.

Thượng Quan Hách Vân đang dùng khăn lau tay, động tác tao nhã mà tự nhiên. Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của hai cô gái, anh ta lên tiếng, giọng trầm ấm:

"Chào các cô bé, tôi là Thượng Quan Hách Vân, chú của Tiểu Thất, các cháu có thể gọi tôi là chú Thượng Quan."

"Chà chà, cũng được đấy chứ, Thẩm Thất Thất." Bạch Tiểu Thiên huých nhẹ vai bạn mình, trêu ghẹo: "Người nhà cậu ai cũng đẹp trai hết phần thiên hạ à?"

Thẩm Thất Thất cạn lời, quyết định lờ đi mấy câu luyên thuyên của Bạch Tiểu Thiên.

"Cô bé kia, sao còn đứng đấy mà không vào?"

Thượng Quan Hách Vân vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm, thấy Ninh Tĩnh cứ đứng ngoài cửa không chịu bước vào, bèn mỉm cười vẫy tay gọi.

Ninh Tĩnh có vẻ hơi ngượng ngùng, vô thức nhìn sang Bạch Tiểu Thiên.

Thẩm Thất Thất liếc mắt một cái, lập tức hiểu ra bên trong chắc chắn có chút mờ ám.

“Chú Thượng Quan đã bảo cậu ngồi xuống rồi, còn đứng đấy làm gì? Mau lại đây đi!” Bạch Tiểu Thiên không vui ra mặt, kéo ngay một cái ghế ngồi sát bên Thẩm Thất Thất, rồi nhân cơ hội cướp lấy c.o.n c.ua trong tay cô, tiếp tục nghịch ngợm với cô như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hai cô gái líu ríu đùa giỡn vô cùng vui vẻ, Thượng Quan Hách Vân cũng mặc kệ để hai đứa chơi đùa, ánh mắt chợt chuyển sang cô gái mới ngồi xuống nãy giờ vẫn im lặng, liền cất giọng hỏi: “Cháu là bạn học của Thẩm Tiểu Thất?”

“Thẩm Tiểu Thất?”

Ninh Tĩnh nhíu mày, nhìn theo ánh mắt của Thượng Quan Hách Vân, thấy anh ta đang nhìn về phía Thẩm Thất Thất – người đang hăng say vật lộn với Bạch Tiểu Thiên, cô ta lập tức hiểu ra, vội vàng lắc đầu: “Không phải ạ, chị Thẩm hơn cháu hai khóa, cháu mới vào năm nhất thôi.”

Ánh mắt cô ta vô tình quét qua quân hàm trên vai Thượng Quan Hách Vân, sững người trong giây lát, rồi lập tức bổ sung thêm: “Cháu là Ninh Tĩnh, rất vui được gặp chú, chú Thượng Quan.”

Có lẽ hiếm khi gặp một đứa nhỏ lễ phép như vậy, Thượng Quan Hách Vân bật cười sảng khoái, vươn tay ra bắt: “Chú cũng rất vui được gặp cháu, Ninh Tĩnh.”

“Chú Thượng Quan!”

Tay hai người còn chưa kịp nắm c.h.ặ.t, giọng của Bạch Tiểu Thiên đột ngột chen vào, khiến cả đám đồng loạt quay lại nhìn cô ấy.

“Sao thế?” Thượng Quan Hách Vân thu tay lại, nhìn cô bé với dáng vẻ ôn hòa, phong độ.

“Chuyện là… Thất Thất nói… nói là… muốn đi xem váy!” Bạch Tiểu Thiên kéo Thẩm Thất Thất ra làm bia đỡ đạn.

Nghe vậy, ánh mắt Thượng Quan Hách Vân lập tức rơi xuống người Thẩm Thất Thất.

Thẩm Thất Thất âm thầm kéo áo bạn mình, tỏ rõ sự phẫn nộ, nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười tươi tắn: “Đúng đó ạ, chú Thượng Quan, cháu muốn xuống khu mua sắm xem váy một chút.”

“Được.”

Thượng Quan Hách Vân gật đầu, thanh toán xong rồi dẫn cả đám xuống dưới.

Ninh Tĩnh còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, đã thấy ba người kia đứng dậy rời đi. Vội vàng ôm đống túi lớn túi nhỏ đuổi theo, mới đi được hai bước, đã thấy Bạch Tiểu Thiên quay lại, nhìn cô ta với vẻ mặt không mấy thân thiện: “Ninh Tĩnh, cậu tự bắt taxi về đi nhé, lát nữa mình sẽ tự về, đừng có mách lẻo với ba mình đấy!”

Nói xong, cô nàng xoay người rời đi.

Còn lại một mình, tay vẫn xách đầy túi lớn túi nhỏ, Ninh Tĩnh trông thì thanh tú dịu dàng, nhưng trong mắt lại thoáng hiện lên một tia sắc lạnh không hợp với tuổi của cô ta chút nào.

Hai cô gái tung tăng như chim sáo, thời gian trôi qua rất nhanh. Sau khi Thượng Quan Hách Vân đích thân lái xe đưa Bạch Tiểu Thiên về nhà trước, lúc quay lại chở Thẩm Thất Thất về quân khu thì đã hơn chín giờ tối.

Gần đây, đồng hồ sinh học của Thẩm Thất Thất đã được điều chỉnh lại, cứ đúng chín giờ là cô bắt đầu buồn ngủ, vậy nên giờ này cô đã nghiêng đầu tựa vào ghế mà ngủ ngon lành.

Sau khi qua cổng kiểm soát để vào quân khu, thấy cô gái nhỏ đã ngủ gục, Thượng Quan Hách Vân hơi trầm ngâm, cuối cùng vẫn xuống xe, vòng qua đầu xe rồi mở cửa phía bên kia, cẩn thận bế cô xuống.

Người mở cửa là dì Trần.

Thấy Thẩm Thất Thất đang được Thượng Quan Hách Vân – một người đàn ông cao lớn – bế trên tay, bà ấy có chút kinh ngạc, định mở miệng hỏi nhưng bị anh ta nhẹ nhàng ngăn lại:

“Cô nhóc này chơi mệt quá, ngủ mất rồi. Phòng của con bé ở đâu, tôi bế thẳng vào luôn.”

Dì Trần còn hơi ngơ ngác, nhưng sau khi định thần lại liền vội vàng mời người vào nhà, vừa đi trước dẫn đường vừa thì thầm: “Thượng Quan Đại Tá, làm phiền ngài quá, Thất tiểu thư ham chơi lắm, chắc hẳn đã gây không ít phiền toái cho ngài rồi.”

“Cũng không đến nỗi.”

Thượng Quan Hách Vân thản nhiên đáp, theo sau dì Trần chậm rãi bước đi. Cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang say ngủ trong lòng, đôi mắt phượng ánh lên tia sáng như ngọc, vô cùng xinh đẹp.

Dì Trần không để ý phía sau, vẫn tiếp tục nói: “Từ khi đi học, Thất tiểu thư đều ngủ đúng chín giờ, bây giờ muộn như vậy rồi, chẳng trách con bé ngủ say thế.”

“Vậy sao?”

Dường như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt Thượng Quan Hách Vân khẽ d.a.o động, giọng nói trầm thấp mang theo chút ý cười: “Con bé này cũng ngoan ghê nhỉ?”

“Đương nhiên rồi, đó là quy định của thiếu tướng Nguyễn, Thất tiểu thư rất nghe lời ngài ấy.” Dì Trần dẫn ông lên lầu, mở một cánh cửa rồi nói: “Đây là phòng của Thất tiểu thư, làm phiền ngài đưa con bé vào.”

“Không có gì.”

Thượng Quan Hách Vân ngẩng đầu, ánh mắt điềm tĩnh, bước vào phòng, nhẹ nhàng đặt cô gái nhỏ lên giường. Sau đó, anh ta cẩn thận kéo chăn đắp cho cô, tỉ mỉ vuốt lại góc chăn rồi mới yên tâm đứng dậy.

Quan sát một vòng, căn phòng trông rất điển hình của một cô gái trẻ.

Bên cửa sổ là bàn học, trên đó có một chiếc laptop màu bạc, bên cạnh vương vãi vài quyển sách giáo trình. Kế đó là một giá sách nhỏ, chất đầy những cuốn truyện tranh màu sắc rực rỡ.

Nhưng thu hút ánh mắt ông nhất chính là những tờ giấy ghi chú dán đầy một nửa tủ quần áo.

Anh ta hơi dịch chân, theo phản xạ muốn tiến lại gần—

“Thượng Quan Đại Tá.”

Giọng Dì Trần đột ngột vang lên, rất lễ phép: “Ngài có muốn xuống dưới uống một tách trà mật ong không?”

Lời này quá rõ ràng, ý là: Người ta đã an toàn về nhà rồi, ngài là đàn ông trưởng thành, không thể cứ đứng mãi trong phòng con gái nhà người ta được.

Thượng Quan Hách Vân quay đầu lại, nở nụ cười hoàn hảo: “Không cần đâu, tôi phải về quân khu. Cảm ơn nhé.”

Nói xong, anh ta xoay người rời đi, không hề quay đầu lại.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi xuống, chiếu lên gương mặt đang say ngủ của cô gái nhỏ, dịu dàng mà xinh đẹp như một đóa hoa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 84: Chương 84: Ngủ Mất Tiêu! | MonkeyD