Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn - Chương 22: Lương Cẩm Mặc Có Phải Vẫn Đang Giận Không?
Cập nhật lúc: 24/12/2025 17:50
Thế nhưng từ đầu đến cuối Lương Cẩm Mặc không hề bố thí cho Hứa Chi một ánh nhìn nào.
Hứa Chi càng thêm buồn bực.
Xe đỗ vào bãi đậu xe gần nhà hàng, sau khi mấy người xuống xe, Lương Cẩm Mặc và Trình Vũ đi song song với nhau, với tư cách là fan hâm mộ nhỏ của Trình Vũ, Dương Tuyết cũng lon ton đi theo.
Chu Hách đi chậm lại, đi bên cạnh Hứa Chi đang tụt lại cuối cùng và hỏi: “Hứa Chi, xem video chưa?”
Hứa Chi quay đầu nhìn anh ta, mặt đã nóng bừng, cố tỏ ra bình tĩnh: “Chưa xem.”
“Mặt em đỏ rồi kìa.” Chu Hách cười: “Em không giỏi nói dối đâu.”
Hứa Chi cảm thấy anh ta thật đáng ghét.
Cô c.ắ.n môi: “Là anh quay à?”
“Đúng vậy, hôm đó em làm đổ rượu lên áo, sếp muốn mặc áo khoác cho em mà em sống c.h.ế.t không chịu. Sau đó sếp kéo em ra ngoài, anh đi theo thì thấy hai người lôi lôi kéo kéo ở hành lang.”
Chu Hách hồi tưởng lại:
“Hiếm thấy lắm đấy. Em biết không, anh quen sếp bao nhiêu năm nay chưa từng thấy anh ấy đối xử với cô gái nào như vậy, thế nên anh mới lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc quý giá đó.”
Hứa Chi: “...”
Chu Hách không làm truyền thông đúng là phí nhân tài.
Cô nhìn về phía trước, nhìn bóng lưng cao lớn của Lương Cẩm Mặc rồi thu lại ánh mắt, hỏi Chu Hách:
“Vậy... anh chưa cho anh ấy xem video chứ?”
“Ngay hôm sau anh đã gửi cho sếp rồi.”
Chu Hách nói:
“Nhưng thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, sếp là người lạnh lùng, không biết đùa. Hơn nữa lúc đó anh ấy cũng đâu có say, chuyện trong video anh ấy nhớ hết còn em thì khác...”
Đáy mắt Chu Hách tràn đầy vẻ hứng thú xem kịch hay: “Dù em có bị mất trí nhớ tạm thời hay không, anh cũng muốn giúp em ôn lại nết say rượu của mình.”
Hứa Chi: “... Không cần thiết đâu.”
“Ha ha ha ha ha!” Chu Hách cười sảng khoái: “Xem xong cảm giác thế nào?”
Hứa Chi quay mặt đi, tay che trán: “Đừng nói nữa...”
Uổng công lúc vào quán bar cô còn làm màu, cố tình gọi rượu mạnh, kết quả bản thân là gà mờ, cuối cùng còn bắt Lương Cẩm Mặc phải dọn dẹp hậu quả cho mình.
Thậm chí, cô còn mặt dày quấy rối anh...
Hứa Chi nhớ ra điều gì đó lại hỏi Chu Hách: “Chuyện em đã xem video rồi, có thể... đừng nói cho anh ấy biết được không?”
Chu Hách ngẩn người.
Nhưng rất nhanh, anh ta đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của Hứa Chi: “Em muốn giả vờ mất trí nhớ, không nhớ những chuyện này à?”
Hứa Chi có chút xấu hổ nhưng quả thực không nghĩ ra cách nào tốt hơn: “Làm ơn đi mà.”
“Cũng không phải là không được.” Chu Hách suy nghĩ một chút: “Nhưng em phải thành thật trả lời anh mấy câu hỏi.”
Hứa Chi: “Câu hỏi gì ạ?”
“Em và sếp bọn anh có quan hệ gì?”
“Hàng xóm ạ.”
Vẻ mặt Chu Hách không tin:
“Em xem em kìa, chẳng thành thật chút nào. Anh không tin sếp lại đối xử với một cô em hàng xóm bình thường như vậy. Từ lúc anh quen anh ấy ở Mỹ cho đến tận bây giờ, anh ấy chưa từng kiên nhẫn với cô gái nào như thế, bị nôn lên người không những không nổi giận mà còn giúp dọn dẹp sạch sẽ.”
Hứa Chi im lặng.
Quan hệ giữa cô và Lương Cẩm Mặc thực sự không tính là thân thiết, trước đây cô còn là một trong những người từng bắt nạt anh. Quan hệ như vậy bảo cô phải nói với Chu Hách thế nào đây?
Là anh em tốt của Lương Cẩm Mặc, có khi anh ta sẽ đ.ấ.m cho cô một cú cũng nên...
Thấy cô không nói gì, Chu Hách thở dài:
“Nói cho em biết, thực ra hồi ở Mỹ sếp sống không tốt lắm đâu. Tình hình gia đình anh ấy anh cũng biết một chút. Hai năm học thạc sĩ, anh ấy học ngày học đêm để tích đủ tín chỉ lại còn phải đi làm thêm kiếm sinh hoạt phí, anh ấy thực sự... rất không dễ dàng.”
Hứa Chi im lặng một lát rồi nói: “Em biết.”
Cô biết, những gì cô chứng kiến chỉ là một phần rất nhỏ trong những khổ nạn mà Lương Cẩm Mặc đã phải chịu đựng.
Sắp đến nhà hàng, Chu Hách nhìn mấy người đi trước, bước chân càng chậm lại:
“Thật ra, với ngoại hình của sếp thì bên cạnh không thiếu con gái nhưng anh ấy thực sự rất lạnh nhạt với phụ nữ. Hồi ở Mỹ còn có bạn học nghi ngờ anh ấy là gay, anh cảm thấy...”
“Anh ấy cứ mãi không yêu đương, anh lại thấy thiếu cảm giác an toàn.”
Hứa Chi: “...”
“Anh... có phải lo xa quá rồi không?”
Bước chân Hứa Chi cũng chậm lại, khóe mắt giật giật. Cô cảm thấy cho dù Lương Cẩm Mặc có thích đàn ông thì cũng không thể nào là kiểu ồn ào như Chu Hách được.
Chu Hách cười ha hả: “Đùa thôi nhưng mà là anh em, anh thực sự hy vọng sếp có thể thoát ế. Anh ấy đối với em thực sự rất khác biệt, em cân nhắc xem sao?”
Hứa Chi thật không biết phải cân nhắc thế nào, Lương Cẩm Mặc cũng đâu có nói gì với cô...
Hơn nữa, sao anh có thể thích cô được? Chu Hách không biết chuyện quá khứ, nếu biết thì đã chẳng nghĩ theo hướng này.
Sẽ chẳng có ai lại đi thích người từng bắt nạt mình. Ngày đó nhiều năm về trước, khi cô bắt gặp ánh mắt của Lương Cẩm Mặc, cảm xúc mà lúc ấy cô không hiểu, bây giờ cô đã hiểu rồi.
Đó là sự khinh miệt và chán ghét.
Mấy người phía trước đã vào nhà hàng, Chu Hách sốt ruột giục cô: “Nói gì đi chứ.”
Hứa Chi im lặng vài giây, cuối cùng không nói lời nào, rảo bước đi nhanh vào nhà hàng.
Chu Hách: “...”
Hứa Chi đuổi kịp Dương Tuyết, dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, cả nhóm cùng vào phòng bao.
Phòng bao rất rộng, vì thế dù là bàn tròn nhưng khoảng cách giữa mấy người bọn họ cũng khá xa.
Dương Tuyết ngồi cạnh Trình Vũ, Hứa Chi ngồi bên kia của Dương Tuyết.
Lương Cẩm Mặc không nói lời nào, chọn chỗ ngồi cạnh Trình Vũ.
Chu Hách đi vào liếc nhìn một vòng, cười nói: “Trình Vũ đúng là bánh bao thơm ngon, ai cũng muốn dính lấy cậu, vậy tôi ngồi cạnh Hứa Chi nhé.”
Hứa Chi cúi đầu xem thực đơn, trong lòng vẫn đang nghĩ, có phải Lương Cẩm Mặc vẫn còn giận không? Anh ngồi cách cô xa quá.
Mọi người gọi món xong, Chu Hách nhớ ra điều gì đó bèn hỏi Hứa Chi: “Có muốn gọi thêm bạn bè khác của em không? Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật em mà.”
Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu Hứa Chi là Lương Mục Chi.
Biểu cảm của cô hơi cứng lại, hai giây sau mới miễn cưỡng nhếch môi: “Không cần đâu ạ.”
Cô có chút giận bản thân mình không có tiền đồ. Tại sao đến nước này rồi mà vẫn còn nhớ thương Lương Mục Chi?
Hắn đã đi Hồng Kông với Trần Tịnh, vui đến quên cả lối về, tùy tiện dùng một món quà để đuổi khéo cô, cô không biết mình còn luyến tiếc điều gì.
Đột nhiên tâm trạng cô trở nên cực kỳ tồi tệ, đó là sự bực bội vì bản thân không biết phấn đấu.
Nhưng tính cách khiến cô không muốn bộc lộ cảm xúc vào lúc này làm bạn bè mất hứng. Vì thế cô giả vờ vui vẻ, gọi nhân viên phục vụ đến hỏi mọi người có cần đồ uống gì không.
“Em còn muốn uống rượu à?” Chu Hách nói đầy ẩn ý.
Mặt Hứa Chi hơi nóng lên: “Em không uống, mọi người muốn uống thì cứ gọi ạ.”
Dương Tuyết gọi rượu trái cây, nói với Hứa Chi: “Không sao đâu, cậu uống cái này với tớ đi, độ cồn thấp lắm.”
Sau một lần say bí tỉ, Hứa Chi đã nhận thức rõ ràng về tửu lượng của mình cũng không dám làm màu nữa:
“Tớ uống nước trái cây thôi.”
Hôm nay đông người thế này, nếu lại mất mặt như hôm trước thì cô sợ mình phải nhảy lầu thật mất.
Cánh đàn ông gọi mấy lon bia, thức ăn được dọn lên, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện.
Hôm nay Lương Cẩm Mặc nói nhiều hơn mọi ngày một chút. Nguyên nhân là vì anh đang bàn chuyện triển vọng của đội ngũ với Trình Vũ.
Ban đầu Hứa Chi còn góp lời, sau đó dần dần cũng im lặng, cô phát hiện Lương Cẩm Mặc thậm chí còn chẳng nhìn cô lấy một lần.
Trên bàn có hai cây hài là Chu Hách và Dương Tuyết khuấy động bầu không khí nên cũng không đến mức tẻ nhạt. Ăn được nửa chừng thì có người gõ cửa phòng bao, một anh chàng shipper đi vào:
“Bánh kem anh Chu đặt cho cô Hứa, phiền cô ký nhận giúp ạ.”
Hôm nay Hứa Chi trải qua quá nhiều chuyện thăng trầm nên cô đã quên béng chuyện bánh sinh nhật.
Không ngờ Chu Hách lại nhớ.
Chu Hách đi ký nhận bánh kem, Dương Tuyết dường như phát hiện ra chuyện gì đó động trời, nháy mắt liên tục ra hiệu với Hứa Chi: Có biến à?
Hứa Chi lén chọc Dương Tuyết dưới gầm bàn một cái, ra hiệu cho cô ấy đừng nghĩ lung tung.
Khi quay đầu lại, cô vô tình chạm phải đôi mắt đen quen thuộc.
Lương Cẩm Mặc đang nhìn chằm chằm vào cô.
Đây cũng là lần đầu tiên trong ngày hôm nay anh nhìn thẳng vào cô.
Hứa Chi cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
