Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn - Chương 34: Em Từng Hô Hấp Nhân Tạo Cho Anh

Cập nhật lúc: 24/12/2025 17:52

Hôm nay Hứa Chi quả thực đã trút được cơn giận. Cô đi theo Lương Cẩm Mặc, mặc kệ Lương Mục Chi, chắc chắn Lương Mục Chi sẽ tức điên lên.

Nhưng... xét về lâu dài, cô vẫn chưa hạ quyết tâm đoạn tuyệt hoàn toàn với Lương Mục Chi.

Dù sao hai nhà cũng có giao tình bao nhiêu năm nay, cô có rất nhiều điều phải e ngại, thậm chí nghĩ đến cả Phó Uyển Văn. Nếu bà ta biết cô làm việc cho Lương Cẩm Mặc thì chắc chắn cũng sẽ tức giận.

Thấy cô im lặng, Lương Cẩm Mặc nói: “Tôi hiểu rồi.”

Hứa Chi cuống lên, buông tay xuống: “Anh hiểu cái gì?”

“Em vẫn chọn Lương Mục Chi.” Giọng anh nhàn nhạt, không chút cảm xúc: 

“Cũng nằm trong dự đoán.”

“Không phải đâu!” Hứa Chi vội vàng giải thích: “Em... không chỉ là vấn đề của anh ấy. Em vẫn chưa lên kế hoạch rõ ràng cho tương lai của mình, em cần thời gian.”

Lương Cẩm Mặc: “Khoảng tháng ba năm sau tôi sẽ chốt danh sách thành viên nòng cốt của đội. Tôi sẽ không đợi mãi đâu, em không đến thì tôi phải tìm người khác.”

Nghe vậy, ngón tay Hứa Chi đặt trên đầu gối từ từ co lại, giọng nhỏ đi: “Vậy, vậy anh tìm người khác trước đi... Cũng không thể làm lỡ việc của anh được.”

Trong lòng cô trống rỗng cũng không biết là tại sao.

Ngay sau đó lại thấy hơi buồn bực, người nói cho cô thời gian suy nghĩ cũng là anh, giờ người nói sẽ không đợi mãi cũng là anh. Cô muốn lý luận với anh vài câu nhưng mình lại chẳng có lý lẽ gì.

Anh không có lý do gì để giữ chỗ cho cô, anh tìm phiên dịch là vì công việc, không có cô thì cũng sẽ có người khác.

Nhưng trong lòng cô vẫn thấy không thoải mái.

Lương Cẩm Mặc liếc nhìn cô một cái, cầm điện thoại lên gọi một cuộc.

Hứa Chi nghe thấy anh đang dặn dò người khác để ý giúp, nếu có phiên dịch đáng tin cậy thì gửi hồ sơ cho anh.

Cuộc gọi này kéo dài rất lâu, về sau lại nói sang công việc khác.

Hứa Chi ăn hết một miếng bánh kem nhỏ, rón rén đứng dậy đi dạo một vòng quanh thư phòng.

Sau đó cô phát hiện sau kệ sách thế mà lại có một tủ rượu.

Hóa ra Lương Cẩm Mặc cũng có sở thích sưu tầm rượu, nhìn ngôn ngữ trên nhãn mác thì những chai rượu này đến từ khắp nơi trên thế giới.

Cô cầm một chai lên, trên đó toàn tiếng Pháp.

“Muốn uống rượu à?” Lương Cẩm Mặc không biết đã cúp điện thoại từ lúc nào, đi đến sau lưng cô.

Hứa Chi giật mình, quay đầu nhìn anh nói: “Tửu lượng của em kém lắm, thôi bỏ đi ạ.”

“Tửu lượng của em... quả thực không dám khen tặng.”

Cả hai người đều nhớ lại chuyện cô say rượu lần trước nhưng mỗi người lại có suy nghĩ riêng.

Lương Cẩm Mặc nghĩ đến cái ôm chủ động và bất ngờ của cô.

Còn Hứa Chi thì nghĩ rằng cô nhất định phải giả vờ đến cùng, cô đã biết mình làm chuyện ngu ngốc gì lúc say rồi nhưng chuyện này tuyệt đối không thể để anh biết.

Lương Cẩm Mặc liếc nhìn chai rượu trên tay cô: “Không sao đâu, loại này là rượu trái cây, độ cồn rất thấp, muốn thử không?”

“Sẽ không say chứ ạ?”

“Uống ít thì không say đâu, em có thể nếm thử.”

Anh lấy chai rượu từ tay cô, mở nắp, sau đó lấy ly từ trên tủ rượu xuống, chỉ rót cho cô một ít khoảng nửa ly.

Rượu có màu hồng nhạt, trông rất đẹp mắt, cô nhấp thử một ngụm, mắt sáng lên: 

“Cái này ngon hơn rượu Tequila nhiều.”

Lương Cẩm Mặc lấy một chai khác mở ra rót cho mình.

“Anh uống loại gì thế?” Hứa Chi hỏi.

Lương Cẩm Mặc: “Rượu người lớn uống, trẻ con đừng tò mò.”

Hứa Chi ngẩn ra, mở to mắt nói: “Em không phải trẻ con, em hai mươi hai tuổi rồi đấy!”

Lương Cẩm Mặc rũ mắt xuống, che giấu ý cười nơi đáy mắt.

Hai người đối ẩm, rất tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ cạnh tủ rượu.

Uống hết nửa ly rượu trái cây, Hứa Chi lại rót thêm nửa ly nữa.

Điện thoại trong túi áo cô rung lên không ngừng nghỉ, cô lấy ra xem.

Tin nhắn mới nhất của Lương Mục Chi là: [Chi Tử, đừng vì giận dỗi anh mà dây dưa với loại người như Lương Cẩm Mặc, em tưởng loại người đó thật lòng muốn kết bạn với em sao?]

[Nó tiếp cận em cũng chỉ để trả thù anh mà thôi, nó sẽ hại em đấy.]

Mặc dù độ cồn của rượu trái cây thấp nhưng Hứa Chi tửu lượng kém nên vẫn bị ngấm, lúc này hành động nhanh hơn não, cô đưa thẳng màn hình điện thoại cho Lương Cẩm Mặc bên cạnh xem:

“Nhìn này, Lương Mục Chi bảo anh tiếp cận em là để trả thù anh ấy đấy.”

Cô ghé sát quá.

Có lẽ bản thân cô cũng không nhận ra, chiếc ghế sofa nhỏ này vốn chỉ ngồi được hai ba người.

Bọn họ ngồi ở hai đầu, giữa có một khoảng cách nhưng bây giờ cô trực tiếp sáp lại gần. Sắp dán chặt vào người anh rồi.

Anh ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của rượu trái cây trong không khí. Khi ánh mắt quét qua, điều đầu tiên anh chú ý đến là đôi môi đóng mở của cô khi nói chuyện, màu hoa anh đào lại vì thấm rượu mà ánh lên vẻ căng mọng ướt át.

Yết hầu anh khẽ trượt, men rượu dường như cũng bắt đầu rạo rực trong cơ thể.

Ánh mắt chuyển sang màn hình điện thoại của cô, anh cũng nhìn thấy tin nhắn WeChat đó nhưng không có phản ứng gì lớn, chỉ hỏi ngược lại: 

“Vậy em cảm thấy tôi đang tiếp cận em sao?”

Hứa Chi rốt cuộc cũng ngồi trở lại vị trí, nghiêng đầu suy nghĩ một chút: 

“Không phải, hình như lần nào gặp cũng là tình cờ, ngoại trừ... hôm nay là em nhắn tin cho anh.”

Cô lại bĩu môi: “Thực ra con người anh khá lạnh lùng đấy.”

Lương Cẩm Mặc uống một ngụm rượu, thầm nghĩ với cái tửu lượng này của cô thì sau này tốt nhất đừng ra ngoài làm mất mặt nữa.

Mặc dù không say đến mức như lần trước nhưng rõ ràng lúc này cô đã khác hẳn bình thường, cái gì cũng dám nói ra.

“Em cứ tưởng anh ghét em lắm cơ.” Cô lải nhải: 

“Vì hồi nhỏ em xé bài thi của anh, em... em không cố ý đâu. Thật ra sau đó em cũng muốn xin lỗi nhưng lần nào anh cũng hung dữ, em chẳng dám nói chuyện với anh...”

Lương Cẩm Mặc hỏi: “Em muốn nói chuyện với tôi à?”

Hứa Chi uống một ngụm rượu trái cây lại nghĩ ngợi: “Em không biết nữa nhưng cứ cảm thấy có lỗi với anh, muốn đối tốt với anh hơn một chút... nhưng anh lại chẳng cảm kích.”

Lương Cẩm Mặc nhìn cô tiếp tục uống rượu, có lẽ nên ngăn cản nhưng anh lại không làm vậy.

“Em nói anh nghe, lần anh nhảy xuống hồ ấy... thực sự dọa em sợ c.h.ế.t khiếp. Sau đó thời gian em bị ốm, gặp ác mộng toàn thấy cảnh anh nhảy xuống...”

Hàng mi dài của cô khẽ run:

“Đến lúc tỉnh dậy thấy mình đang sốt, em lại thấy yên tâm. Bị sốt là bằng chứng em đã cứu anh, ít nhất thì anh cũng không sao.”

“Vốn dĩ em còn định hỏi xem anh có bị cảm không nhưng mà...” Cô mếu máo: “Mấy lần sau gặp anh, Lương Mục Chi đều có mặt... em cũng không tiện nói chuyện với anh.”

“Ừ, em lúc nào chẳng thế.” Cuối cùng Lương Cẩm Mặc cũng lên tiếng. 

Anh đã muốn nói từ lâu rồi, Hứa Chi ở bên cạnh Lương Mục Chi trông cứ như cô vợ nhỏ chỉ biết nghe lời chồng vậy.

Hứa Chi bỗng quay đầu nhìn anh: “Nhưng hôm nay em khác rồi!”

Cô có vẻ hơi kích động: “Sau này em sẽ không vì tránh mặt anh ấy mà không qua lại với anh nữa. Em còn muốn nói cho anh ấy biết em và anh quan hệ rất tốt, cho anh ấy tức c.h.ế.t luôn.”

Lúc này Lương Cẩm Mặc đang ở trạng thái rất thư giãn, dựa lưng vào ghế sofa, một tay chống trán hỏi cô: 

“Tốt đến mức nào?”

“Em từng nôn lên người anh, thế còn chưa đủ tốt sao.”

Lương Cẩm Mặc: “...”

Hứa Chi nói tiếp: “Nếu chưa đủ thì còn nữa, em còn từng ôm anh đấy.”

Hóa ra cô nhớ hết...

Lương Cẩm Mặc hỏi: “Chẳng phải em không nhớ gì sao?”

“Chu Hách cho em xem video rồi.” Hứa Chi hoàn toàn không kiểm soát được cái miệng của mình nữa, lời nói ngày càng phóng túng: “Anh còn xoa đầu em nữa.”

“Đúng rồi còn nữa, chắc chắn anh không nhớ đâu vì lúc đó anh hôn mê mà...” Cô nhìn về phía anh: 

“Lần cứu anh từ hồ nhân tạo lên ấy, em đã từng hô hấp nhân tạo cho anh nha.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.