Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn - Chương 40: Tôi Không Thể Mất Anh Ấy, Tôi Bắt Buộc Phải Ở Bên Anh Ấy Mãi Mãi
Cập nhật lúc: 24/12/2025 17:53
Gia đình là nơi in hằn dấu ấn lên mỗi người, nếu Hứa Hà Bình không phải là một người cha trọng nam khinh nữ, có lẽ Hứa Chi sẽ không cam chịu và nhẫn nhịn như vậy.
Nhưng đối với Lương Mục Chi, hắn rất khó tưởng tượng một Hứa Chi không ngoan sẽ như thế nào.
Hắn đã quen với sự phục tùng và ngoan ngoãn của cô cũng vì thế mà cảm thấy cô nhạt nhẽo vô vị nhưng lời nói ra khỏi miệng lại biến chất, Hứa Chi nói không để bụng những lời đó của hắn nhưng cô thực sự không để bụng sao?
Chính bản thân hắn cũng cảm thấy lời đó khá tổn thương người khác.
Đã ba giờ chiều, ba người chọn một bãi trượt gần khách sạn nhất.
Cũng vì gần khách sạn nên ở đây khá đông người.
Theo phép lịch sự, Hứa Chi không liên lạc ngay với Dương Tuyết, cô định chơi với Lương Mục Chi và Trần Tịnh một lúc rồi sẽ tìm cớ rời đi.
Tuy nhiên, Trần Tịnh không biết trượt tuyết.
Vừa thay giày, lắp ván trượt vào sân là cô ta đã ngã sõng soài, may mà có Lương Mục Chi đỡ bên cạnh.
Trần Tịnh chẳng hề thấy xấu hổ chút nào, thuận thế ôm chầm lấy Lương Mục Chi:
“Á, sợ c.h.ế.t đi được, sao trơn thế này, em không đứng vững được.”
Lương Mục Chi cười nhạo cô ta: “Em phải dùng gậy trượt tuyết cho tốt vào, đầu gối đừng duỗi thẳng quá, trượt tuyết nhìn thì đơn giản nhưng cũng có kỹ thuật cả đấy...”
Lương Mục Chi giảng giải kỹ thuật trượt tuyết cho Trần Tịnh.
Trần Tịnh vẫn không buông tay, cứ ôm chặt lấy Lương Mục Chi, hai người dính sát vào nhau.
Hứa Chi thu hồi tầm mắt: “Hai người cứ nói chuyện đi, em đi trượt một vòng trước đây.”
Cô quay người, trượt về phía sườn dốc xa xa.
Trần Tịnh và Lương Mục Chi tình cảm thắm thiết thế kia, cô muốn giả vờ chơi cùng họ một lúc cũng khó.
Cô trượt ra thật xa mới dừng lại, lấy chiếc điện thoại được bọc trong túi chống nước từ túi áo khoác gió ra, tháo găng tay, gọi cho Dương Tuyết.
Thật không may, Dương Tuyết không ở bãi trượt này, hơn nữa lúc này cô ấy còn đang bận việc.
Hứa Chi chán nản cúp máy, cất điện thoại, đứng ngẩn ngơ trong tuyết một lúc.
Lương Mục Chi chắc vẫn đang ôm ấp Trần Tịnh nhỉ... Trần Tịnh rất giỏi làm nũng, cô cũng thấy rõ, Lương Mục Chi khá thích chiêu này.
Cô thì không biết làm nũng, ngay cả với bố mẹ cô cũng chưa từng làm nũng bao giờ.
Xung quanh rất đông người nhưng cô lại cảm thấy vô cùng cô đơn. Mỗi khi cảm thấy cô đơn, cô lại nhớ đến Lương Cẩm Mặc.
Những năm tháng họ học cùng trường, anh luôn độc lai độc vãng một mình, cô chưa từng thấy anh có người bạn nào.
Cho nên khi anh bị nhóm Lương Mục Chi bắt nạt, ngay cả một người đứng ra giúp đỡ anh cũng không có.
Mặc dù bị bắt nạt nhưng lưng anh lúc nào cũng thẳng tắp cũng chưa từng trốn tránh việc đi học.
Nếu là cô, chắc chắn cô không làm được, nội tâm cô không mạnh mẽ đến thế.
Hứa Chi lặng lẽ nghĩ về Lương Cẩm Mặc một lúc, cuối cùng lại nhớ đến đêm hôm đó, cô bị anh đè dưới thân, giữ chặt eo...
Mặt cô lại nóng bừng lên, không dám nghĩ tiếp nữa, quay người trượt trở lại lối vào.
Vì phải dìu Trần Tịnh nên Lương Mục Chi hầu như chỉ loanh quanh tại chỗ, Hứa Chi dễ dàng nhìn thấy hai người vẫn đang ôm nhau.
Cô trượt tới, Lương Mục Chi đang dở khóc dở cười: “Trần Tịnh, em cứ ôm chặt anh thế này thì bao giờ mới biết trượt. Anh đã nói bí quyết rồi, em cứ làm theo đi, em phải dựa vào gậy trượt để giữ thăng bằng chứ.”
“Em không chịu đâu.” Trần Tịnh lẩm bẩm: “Em ngã hai lần rồi đấy!”
Hứa Chi đang cân nhắc xem có nên kiếm cớ chuồn đi không thì Lương Mục Chi nhìn thấy cô, mắt sáng lên.
“Tiểu Chi Tử, em mau lại giúp một tay đi. Cô bé này sống c.h.ế.t không chịu dùng gậy trượt, giờ cứ ỳ ra trên người anh không chịu xuống đây này.”
Hứa Chi: “...”
Cô miễn cưỡng đi tới bên cạnh hai người, Lương Mục Chi nói với Trần Tịnh:
“Hay thế này đi, em buông tay phải ra từ từ vịn vào tay Tiểu Chi Tử, tìm cảm giác thăng bằng, ít nhất là đứng dậy được đã.”
Hắn kiên nhẫn dụ dỗ, Trần Tịnh miễn cưỡng đồng ý, run run đưa tay nắm lấy tay Hứa Chi.
Hứa Chi giơ tay lên cho cô ta mượn lực.
“Bây giờ đi về phía trước vài bước, làm quen với cảm giác này trước đã.” Lương Mục Chi lại nói.
Trần Tịnh đi được hai ba bước thì không chịu đi nữa, Lương Mục Chi khuyên mãi cũng vô dụng.
Cô ta từ từ buông tay Lương Mục Chi ra: “Em biết anh thấy em phiền, thôi được rồi, anh đi trượt một vòng cho đã nghiền đi, em học với Tiểu Chi T.ử một lúc vậy.”
Lương Mục Chi không yên tâm lắm: “Em có được không đấy?”
“Được mà.” Trần Tịnh dùng cả hai tay nắm chặt lấy cánh tay Hứa Chi, nhìn cô nói:
“Tiểu Chi Tử, hai người thay phiên nhau dạy chị được không? Đợi lát nữa anh ấy quay lại thì em đi trượt.”
Hứa Chi bị Trần Tịnh nắm chặt tay, cảm giác khó chịu khi bị người không thân thiết xâm phạm khoảng cách an toàn vẫn còn đó nhưng cô cố gắng nhịn.
Cô nghĩ, cứ coi như đây là một phần trong kế hoạch nịnh nọt Lương Mục Chi đi, cô nói với hắn:
“Không sao đâu, em dìu chị ấy để chị ấy làm quen từ từ. Anh muốn chơi thì cứ đi trượt một vòng đi.”
Lương Mục Chi nói: “Vậy hai người cẩn thận nhé, không thì cứ đứng một lúc cũng được, anh quay lại ngay.”
Hắn đeo kính bảo hộ vào rồi xuất phát, Hứa Chi nhìn theo bóng lưng hắn, quay đầu nói với Trần Tịnh:
“Vừa nãy em thấy ở đây có vẻ thuê được huấn luyện viên trượt tuyết đấy để em đi hỏi giúp chị nhé?”
Trần Tịnh lắc đầu: “Huấn luyện viên sẽ tạo áp lực cho chị.”
Hứa Chi hết lời để nói.
Trần Tịnh: “Không sao đâu, chúng ta cứ đi chậm vài bước đi, chị nghĩ chị làm được.”
Nói xong, cô ta buông một tay khỏi cánh tay Hứa Chi, cầm gậy trượt, cọ cọ xuống mặt tuyết:
“Chị học cách dùng gậy trượt để đi bộ trước đã.”
Cứ thế, Hứa Chi dìu Trần Tịnh nhích từng bước với tốc độ rùa bò về phía trước.
Đi được một lúc, Trần Tịnh dừng lại, thở hổn hển: “Căng thẳng đến toát cả mồ hôi rồi này.”
Hứa Chi không nói gì.
Trần Tịnh tháo kính bảo hộ ra, nhìn cô hỏi: “Tiểu Chi Tử, em không vui à?”
Hứa Chi: “Không có.”
“Chị thấy em không vui.” Ánh mắt Trần Tịnh mang theo vẻ dò xét: “Có phải vì những lời Mục Chi nói trong nhà hàng lúc nãy không?”
Hứa Chi im lặng.
Cô nhạy cảm nhận ra thái độ của Trần Tịnh hoàn toàn khác hẳn khi có mặt Lương Mục Chi. Cô không muốn nói chuyện với Trần Tịnh nữa nhưng vị trí hai người đang đứng lúc này, ngay sau lưng Trần Tịnh là một con dốc, cô cũng không thể hất Trần Tịnh ra được.
Trần Tịnh cười cười:
“Thực ra em không cần để ý quá những lời đó đâu. Mục Chi đối với em thế nào, trong lòng em tự rõ, anh ấy đối với bạn bè quá tốt, tốt đến mức khiến chị ghen tị. Lần trước em chạy đến quán bar không nghe điện thoại của anh ấy, anh ấy đã tìm em suốt cả đêm...”
Hứa Chi cảm thấy lời này đầy ẩn ý, cô không kìm được nhíu mày.
Trần Tịnh bỗng hỏi cô: “Em có biết Mục Chi quan trọng với chị thế nào không?”
Cô khó hiểu nhìn Trần Tịnh.
“Chị vốn sống dật dờ như cái xác không hồn nhưng anh ấy đã khiến chị sống lại.” Ánh mắt Trần Tịnh rực lửa, gần như điên cuồng:
“Cho nên chị không thể mất anh ấy, chị bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi.”
Hứa Chi vừa định mở miệng thì nghe thấy Trần Tịnh nói thêm một câu: “Em đừng trách chị.”
Cô còn chưa kịp phản ứng thì Trần Tịnh bỗng buông tay.
Hứa Chi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.
Cô vốn không hề nắm lấy Trần Tịnh từ đầu đến cuối là Trần Tịnh bám chặt lấy tay cô, cô chỉ phối hợp. Bây giờ Trần Tịnh buông tay, trọng lực trên cánh tay cô biến mất ngay lập tức.
Mọi thứ trước mắt diễn ra như một thước phim quay chậm nhưng lại vô cùng hỗn loạn. Cơ thể Trần Tịnh trượt nhanh về phía sau, sau lưng cô ta là con dốc thoải, cô ta buông gậy trượt, ván trượt trơn trượt trên tuyết, rất nhanh cô ta hoàn toàn mất thăng bằng, ngã nhào xuống tuyết.
Lại do quán tính, cơ thể lăn vài vòng rồi đập mạnh vào một gốc cây sam bên cạnh.
Xung quanh có tiếng la hét, người phản ứng nhanh đã chạy tới xem xét tình hình của Trần Tịnh.
Còn Hứa Chi đứng ngây ra nhìn Trần Tịnh nằm sóng soài đằng xa, dường như chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
