Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc Và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn - Chương 74: Nụ Hôn Này Quá Mãnh Liệt

Cập nhật lúc: 29/12/2025 13:48

Hứa Chi nói xong, bản thân liền cảm thấy ngượng ngùng, cô lùi người ra sau, kéo giãn khoảng cách, đồng thời rút tay về che mặt.

Tính cô thực ra rất bị động, bảo cô chủ động nói gì đó, làm gì đó, thực sự quá khó khăn.

Tim cô đập dồn dập, hé mắt nhìn trộm người đàn ông qua kẽ ngón tay.

Lương Cẩm Mặc dường như ngẩn người, một lúc lâu không nói gì cũng không có động tác gì.

Cô nghi ngờ, có phải mình đã quá chủ động rồi không...

Không khí như ngưng đọng lại, cô rất không tự nhiên, đang định lén lút rụt chân về thì bị Lương Cẩm Mặc phát hiện.

Anh nắm lấy bắp chân cô, không nói thêm gì, cúi đầu tiếp tục thay giày cho cô.

Hứa Chi hơi ngơ ngác, chỉ vậy thôi sao?

Cô cảm thấy câu trả lời của mình đã đủ rõ ràng rồi chứ, tiếp theo chẳng phải anh nên nói gì đó sao?

Nhưng Lương Cẩm Mặc vẫn im lặng, anh thay giày cho cô, giúp cô cởi áo khoác, sau đó bế cô vào phòng tắm, hai người cùng rửa tay.

Tiếp theo đó anh lại bế cô về giường ở phòng ngủ phụ.

Thấy anh quay người định đi, Hứa Chi cuống lên: “Anh Cẩm Mặc...”

Vừa chủ động hôn anh lại nói những lời như vậy, cô vốn đã rất xấu hổ nhưng anh cứ im lặng mãi khiến cô thấp thỏm không yên, không hiểu ý anh là gì.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đầu óc cô bắt đầu suy diễn lung tung:

Là câu trả lời chưa đủ rõ ràng, hay cô quá táo bạo làm anh sợ?

Cô thậm chí còn nghĩ, chẳng lẽ giống như Lương Mục Chi nói, anh muốn trả thù cô sao? Cho nên khi cô chủ động bày tỏ, anh lại im lặng không đáp.

Lương Cẩm Mặc không biết trong đầu cô đang diễn ra cả một vở kịch, anh giải thích: 

“Tôi đi lấy dầu t.h.u.ố.c, em phải bôi t.h.u.ố.c.”

Hứa Chi không thể tin nổi, cô đã hôn rồi mà anh lại bàn chuyện dầu t.h.u.ố.c với cô!

Cô có chút giận dỗi, ngồi trên giường, tay từ từ ôm lấy chân không bị thương: 

“Em không muốn bôi t.h.u.ố.c.”

Lương Cẩm Mặc ngồi xuống mép giường, nhìn cô, nhận ra cô đang giận dỗi, anh nói: 

“Tôi phải tìm việc gì đó làm, nếu không tôi...”

Anh dừng lại một chút mới nói tiếp: “Có thể sẽ không nhịn được.”

Cô ngước mắt lên, chạm vào đôi mắt đen thẫm của anh, ngơ ngác hỏi: “Không nhịn được cái gì?”

Đôi khi, cô ngốc nghếch đến mức đáng yêu, Lương Cẩm Mặc nghĩ thầm.

Anh trực tiếp cúi người hôn cô.

Hứa Chi cảm thấy quá đột ngột, cô né tránh, kết quả là bị anh đè thẳng xuống giường.

Bóng đen bao trùm lấy cô, anh tránh chỗ chân cô bị thương, nắm lấy cổ tay cô ấn sang hai bên, sau đó cúi đầu hôn cô.

Cơ thể dán c.h.ặ.t vào nhau, đầu óc Hứa Chi choáng váng và trống rỗng, cô không nói được lời nào, môi lưỡi đều bị anh chiếm đoạt, hơi thở rối loạn.

Nụ hôn này quá mãnh liệt, anh cuốn lấy cô, quấn quýt lấy cô, đầu lưỡi nóng bỏng, cô có cảm giác như bị thiếu oxy.

Thực sự không chịu nổi nữa, cô yếu ớt rên rỉ một tiếng, giống như phản đối nhưng lại chẳng có chút sức lực nào, ngược lại vì âm điệu mềm mại mà toát lên vài phần gợi tình.

Thế này đâu giống bảo anh dừng lại.

Anh mút nhẹ môi cô từng chút một, buông cổ tay cô ra, di chuyển lên trên, đan mười ngón tay vào tay cô.

Hứa Chi có chút mê loạn, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy tay anh.

Không khí xung quanh dường như cũng nóng lên, tim đập dữ dội, cô nhận ra nụ hôn của anh đang di chuyển xuống dưới.

Anh hôn lên cằm, lên cổ cô khiến cô run rẩy từng cơn, sắc hồng lan tràn đến tận mang tai, cổ.

Tiếng ma sát của quần áo và tiếng thở dốc hòa vào nhau. Cô mơ hồ nghĩ, hóa ra “không nhịn được” mà anh nói là thế này...

Cô cũng có chút không nhịn được nhưng mà, thế này có phải nhanh quá không...

Đầu óc hỗn loạn, những nơi anh chạm qua dường như có dòng điện chạy qua. Khi bàn tay đó phủ lên nơi đầy đặn, cô không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện nhanh hay chậm nữa.

Eo lạnh đi một chút, vạt áo lót bị vén lên, sau đó, chiếc áo khác cũng bị đẩy lên...

Nhịp tim đập thình thịch dưới lòng bàn tay người đàn ông.

Không biết là ai đổ mồ hôi, có chút dính dấp, anh lại hôn cô triền miên, cô mơ màng đáp lại. Bị anh dẫn dắt, cơ thể cô không kìm được muốn sát lại gần anh hơn, vòng eo mềm mại cũng vô thức uốn éo.

Cảm giác thời gian rất mơ hồ, không biết qua bao lâu, nụ hôn dài dần trở nên dịu dàng.

Anh như có thêm hứng thú, nhẹ nhàng hôn lên má, ch.óp mũi, trán cô.

Chỉ là nơi trái tim cô, vẫn bị anh nắm giữ, hình dạng hoàn toàn do anh nhào nặn.

Vê nhẹ một cái, cô không kìm được hít nhẹ một hơi lại c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi sưng đỏ, khẽ run rẩy.

“Đừng nhịn.” Anh gặm nhẹ vành tai non mềm của cô: “Như lúc nãy ấy, kêu lên, anh rất thích...”

Hứa Chi rưng rưng nước mắt, cảm thấy anh cố tình trêu chọc, cô muốn trốn nhưng vừa cử động người đã chạm phải một vật cứng.

Hơi thở Lương Cẩm Mặc trầm xuống, trầm trọng nói: “Đừng lộn xộn.”

Không cần anh nói, cô cũng thực sự không dám động đậy nữa...

Cô cũng không ngốc, đương nhiên biết đó là cái gì nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên trải qua nên rất luống cuống.

Bụng dưới bị chọc vào, cô c.ắ.n môi, đôi mắt ướt át chớp chớp, trông rất vô tội.

Anh không nhịn được lại c.ắ.n nhẹ môi cô.

Đầu óc Hứa Chi cuối cùng cũng miễn cưỡng hoạt động trở lại cũng không biết sao lại phát triển đến bước này...

Có lẽ vì đã bày tỏ tình cảm lại ở trên giường - nơi đầy ám muội thế này, cả hai đều có chút mất kiểm soát.

Một lúc lâu sau, nụ hôn dài mới kết thúc, Lương Cẩm Mặc điều chỉnh lại hơi thở. Trước khi rút tay ra, anh giúp cô chỉnh lại áo lót đã bị xô lệch.

Vừa chỉnh xong quần áo, Hứa Chi vội vàng tranh thủ lật người, vùi mặt vào chăn gối.

Lương Cẩm Mặc: “...”

Cả người cô co rúm lại, không nói một lời.

“Em muốn ngạt c.h.ế.t à?” Anh không nhịn được hỏi, vỗ nhẹ vai cô, giọng nói mang theo ý cười.

“Này, anh đừng...” Giọng Hứa Chi vẫn còn vương chút mềm mại kiều mị sau cơn tình triều: 

“Em, em cần bình tĩnh lại...”

Đàn ông có phản ứng, phụ nữ cũng vậy, cô cảm thấy hơi xấu hổ vì bản thân.

Anh không ép cô, nằm nghiêng phía sau, ôm lấy cô: “Đã bảo là anh không nhịn được rồi mà… em còn cứ hỏi mãi.”

Anh lại hôn lên gáy cô từ phía sau, rũ mắt xuống: “Có phải cố tình trêu chọc anh không?”

Hứa Chi co rúm lại thành một cục: “Em đâu biết anh sẽ...”

Lương Cẩm Mặc không tiếp lời, anh nghĩ cô sẽ không hiểu được.

Lúc mới sang Mỹ du học, ban đầu anh rất không quen, chênh lệch múi giờ, không hợp khí hậu thổ nhưỡng nên bị ốm, thói quen ăn uống, khác biệt văn hóa...

Nếu anh là con cưng của trời được gia đình nở mày nở mặt vui vẻ tiễn đi du học, có lẽ anh còn có thể bình tâm thích nghi với tất cả những điều này. Nhưng anh là bị Phó Uyển Văn ép phải rời khỏi nhà họ Lương.

Các du học sinh Hoa Quốc khác gọi điện về nhà, than thở với bố mẹ nhưng anh thì không, anh thậm chí còn chẳng có ai để gọi điện.

Như vậy cũng tốt, toàn bộ thời gian của anh đều dành cho việc học.

Anh biết nếu học hành không thành tài, quay về Bắc Thành vẫn sẽ bị người ta chà đạp dưới chân. Thế giới này sẽ không có chỗ dung thân cho anh.

Dù sao thì ở đâu cũng chẳng phải là nhà, anh ép buộc bản thân phải thích nghi nhưng thỉnh thoảng, anh vẫn nhớ đến những người ở trong nước.

Hứa Chi thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của anh cũng không phải là điều bất ngờ. Dù sao cuộc đời anh nhạt nhẽo, chẳng có bạn bè, chút thiện ý nhỏ nhoi duy nhất anh cảm nhận được cũng đến từ cô.

Nội dung những giấc mơ đó thực ra rất bình thường, chỉ là trong mơ cô sẽ không vì nghe điện thoại của Lương Mục Chi mà đuổi anh đi, họ có thể cư xử như bạn bè, rất tự nhiên.

Mở mắt ra quay về thực tại, hóa ra anh vẫn chỉ có một mình, không gia đình cũng không bạn bè.

Bạn cùng phòng là người Mỹ cởi mở, dẫn bạn gái về, không hề kiêng dè anh.

Có lần anh ra phòng khách rót nước, nghe thấy tiếng động từ phòng ngủ truyền ra. Cô gái kêu hơi quá lố, anh bình thản uống nước, cảm thấy thật giả tạo, bỗng nhiên nghĩ, Hứa Chi kêu lên chắc chắn không phải như thế này.

Cô bình thường nhìn từ xa giống như con thỏ nhỏ ngoan ngoãn, chắc là trong những lúc thế này cũng sẽ kìm nén.

Anh không biết tại sao mình lại nghĩ đến cô vào lúc này nhưng vì nghĩ đến cô mà anh không thể bình tĩnh được nữa.

Trong giấc mơ đêm đó, Hứa Chi run rẩy trong lòng anh, anh được nghe thấy giọng nói của cô như ý nguyện.

Đó dường như là sự khởi đầu của giấc mộng xuân này. Sáng dậy anh giặt ga trải giường, hút một điếu t.h.u.ố.c, sau đó đưa ra một quyết định.

Anh muốn về nước, đi gặp cô!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.