Dụ Hôn - Chương 176

Cập nhật lúc: 25/12/2025 09:15

“Phải uống t.h.u.ố.c à?” Nam Tê Nguyệt nằm sấp không thoải mái, lật người nằm trên đùi Lục Bắc Đình.

Lục Bắc Đình điểm vào chóp mũi cô: “Uống t.h.u.ố.c mới nhanh khỏi.”

Nam Tê Nguyệt nhắm mắt giả c.h.ế.t, ngày hôm sau dù không muốn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đi bệnh viện.

Nhưng vì sự cố nổi mẩn này, Lục Bắc Đình đã ở lại Giang Thành 4 ngày. Nam Tê Nguyệt vừa tan làm là có thể nhìn thấy anh, như thể khoảnh khắc này đã trở lại thời gian ở Bắc Thành.

Bốn ngày sau Lục Bắc Đình đi, Nam Tê Nguyệt liền biểu hiện ra cái gọi là “hội chứng Lục Bắc Đình”, cả ngày tâm trạng bất an, dễ bị phân tâm, lại còn chán ăn, dọa Tiểu Linh Đang tưởng cô bệnh cũ chưa khỏi bệnh mới lại đến. May mà ngày hôm sau Nam Tê Nguyệt đã tự động hồi phục, tiếp tục lao vào công việc.

Đầu tháng 9 là mùa tựu trường, Đậu Đậu lên tiểu học, với thành tích phỏng vấn xuất sắc đã vào được trường tiểu học Bắc Thành, chính thức trở thành một học sinh tiểu học.

Nam Tê Nguyệt bận đóng phim, lại ở Giang Thành xa xôi, lúc cân nhắc cho Đậu Đậu học trường nào chỉ có thể nửa đêm bàn bạc với Giản Cam. Sau khi cân nhắc, cuối cùng quyết định cho Đậu Đậu học trường công lập.

Lục Du Châu cũng biết chuyện này, thậm chí còn đề nghị rằng trường tiểu học quý tộc tư nhân phù hợp hơn với sự phát triển của Đậu Đậu. Nam Tê Nguyệt thuật lại lời nói cho Giản Cam nhưng Giản Cam lại không chút do dự mà từ chối.

Trong trường tiểu học quý tộc phần lớn là các cậu ấm cô chiêu nhà giàu, không phải Giản Cam không có khả năng cho con vào mà là không muốn Đậu Đậu nhiễm phải thói quen của con nhà giàu.

Ngày Đậu Đậu tựu trường, Nam Tê Nguyệt cũng bị Giản Cam kéo vào nhóm phụ huynh. Khi đặt biệt danh là “Mẹ nuôi của Giản Nguyên Tiêu”, trong lòng dâng trào đủ thứ cảm xúc: tự hào, căng thẳng, lo lắng xen lẫn phấn khích.

Bỗng nhiên cảm thấy, cảm giác nhìn con lớn lên thật kỳ diệu.

Đây đúng là được trải nghiệm trước cảm giác làm mẹ.

Trong công ty Công Nghệ Thịnh Lăng, Giản Cam lúc nào cũng dán mắt vào thông tin nhóm phụ huynh, nhìn thấy video đọc sách của cô giáo chủ nhiệm lớp một mà rơi vào lo lắng và m.ô.n.g lung.

Trong video, Đậu Đậu vì chiều cao mà được xếp ngồi ở hàng giữa đầu tiên.

Cô ấy nghĩ thầm, Lục Du Châu cao một mét tám tám, Đậu Đậu không đến nỗi là một củ khoai tây nhỏ chứ.

Game mới đã ra mắt và phần lớn người chơi phản hồi tốt. Thời gian này Giản Cam đã không còn bận rộn như tháng trước, thỉnh thoảng lười biếng cũng không ai nói gì cô.

Nam Tê Nguyệt dường như cũng phát hiện ra vấn đề này, lúc nghỉ ngơi gửi qua một tin nhắn: [Cậu có cảm thấy… Đậu Đậu trông hơi nhỏ con không?]

Giản Cam: [Tớ nghi có thể là do đột biến gen.]

Nam Tê Nguyệt: [Lục Du Châu cao bao nhiêu?]

Giản Cam: [Trước đây một mét tám tám, bây giờ không biết có bị lùn đi không.]

Nam Tê Nguyệt: […]

Giản Cam: [Lục Bắc Đình cao bao nhiêu?]

Câu hỏi này đúng là làm khó Nam Tê Nguyệt, cô thoát ra khỏi giao diện, chọc vào avatar của Lục Bắc Đình hỏi rồi mới quay lại nói với Giản Cam: [Một mét tám bảy phẩy năm.]

Giản Cam chìm vào suy tư: [Vậy vấn đề là ở chỗ tớ à? Gen của tớ mạnh đến vậy sao?]

Nam Tê Nguyệt cũng nghi ngờ, nửa đùa nửa thật: [Có thể là do thiếu tình thương của bố không?]

Giản Cam cạn lời: […]

Trong trường tiểu học Bắc Thành, Đậu Đậu ngồi trên ghế đung đưa đôi chân nhỏ, cũng chống cằm mang vẻ mặt buồn bã.

Buổi sáng có một tiết thể dục, xếp hàng từ cao đến thấp, Đậu Đậu không ngoài dự đoán đứng cuối cùng. Mặc dù vì dễ thương nên được mọi người yêu mến, nhưng mỗi khi thấy có bạn nữ cao hơn mình nửa cái đầu, cậu bé lại không nhịn được mà dụi mắt.

Chiều tan học, Giản Cam đến đón Đậu Đậu về nhà, Đậu Đậu cúi đầu, bước những bước chân ngắn ngủn buồn bã nhìn cái bóng của mình trên mặt đất.

Cái bóng rất dài, cao hơn cậu.

“Đậu Đậu.” Giản Cam cũng nhận ra cảm xúc của cậu bé, cô ấy ngồi xuống ôm cậu vào lòng, hôn lên đầu cậu, “Có phải không quen với cuộc sống tiểu học không?”

Đậu Đậu mím môi, mấy lần định mở miệng nhưng cuối cùng lại chỉ lắc đầu: “Không có không quen.”

“Có ai bắt nạt Đậu Đậu không?” Giản Cam dịu giọng.

“Không có.”

“Vậy tại sao không vui?” Giản Cam nhíu mày, có chút lo lắng.

“Không có không vui.” Đậu Đậu quay đầu ôm cổ Giản Cam, ấm ức c.ắ.n môi.

Mẹ con đồng lòng, trong lòng Giản Cam dâng lên nỗi chua xót, ôm một cục nhỏ trong lòng, cô cảm nhận rất rõ sự buồn bã của Đậu Đậu.

Về nhà, Giản Cam đợi đến khi Nam Tê Nguyệt về khách sạn liền gọi video qua, sau khi Nam Tê Nguyệt bắt máy không nhịn được mà đỏ mắt: “Nguyệt Nguyệt, Đậu Đậu nó…”

“Sao vậy?” Nam Tê Nguyệt thấy cô ấy như vậy cũng lập tức hoảng hốt, “Không sao, không sao, từ từ nói, tớ nghe đây.”

Giản Cam sụt sịt mũi: “Chiều nay Đậu Đậu tan học rất buồn, tớ nghi Đậu Đậu ở trường bị người ta bắt nạt, nhưng tớ hỏi cô giáo, cô giáo nói trong lớp không ai bắt nạt nó, đều rất thích làm bạn với nó.”

“Đậu Đậu đâu?” Nam Tê Nguyệt cũng căng thẳng, “Có phải ngày đầu đi học chưa quen không?”

Giản Cam vò đầu: “Đậu Đậu không chịu nói với tớ, tớ hỏi gì nó cũng nói không có.”

Cô ấy có chút bất lực, trong lòng mơ hồ có một đáp án nhưng lại không muốn nghĩ theo hướng đó.

Nam Tê Nguyệt cũng nghĩ đến, thăm dò hỏi: “Có phải liên quan đến bố nó không?”

Giản Cam mím môi, chìm vào im lặng kéo dài.

Trong giáo d.ụ.c gia đình, cả bố và mẹ đều là một phần không thể thiếu. Từ nhỏ Đậu Đậu đã rất ngoan, cô ấy cứ nghĩ chỉ cần một mình mình là đủ, nhưng thực tế là Đậu Đậu có một gia đình không trọn vẹn.

Một gia đình không trọn vẹn gây ra tổn thương tâm lý cho trẻ lớn đến mức nào, Giản Cam biết rõ.

“Gửi Wechat của Lục Du Châu cho tớ đi.” Giản Cam nghe thấy giọng nói khó khăn của chính mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.