Dụ Hôn - Chương 252

Cập nhật lúc: 23/01/2026 16:00

Nam Tê Nguyệt vừa công bố đã kết hôn liền đăng Weibo thông báo vào đoàn phim, chuyện đã kết hôn tuy độ hot vẫn còn, nhưng không gây ảnh hưởng xấu gì đến Nam Tê Nguyệt. Cô hành động quang minh chính đại, sau khi vào đoàn phim chăm chỉ đóng phim, chỉ mong sớm ngày kết thúc công việc về nhà ăn Tết.

Thời gian trôi qua trong nháy mắt, chớp mắt một cái đã đến cuối năm.

Đêm ba mươi Tết, nhà nhà treo đèn l.ồ.ng, từ cũ đón mới, không khí vui tươi, đêm giao thừa năm nay không có tuyết, ngẩng đầu còn có thể mơ hồ nhìn thấy ánh nắng mặt trời phản chiếu, gió thổi lạnh nhưng ánh nắng chan hòa lại rất ấm áp.

Đây là cái Tết đoàn viên trọn vẹn đầu tiên của nhà họ Lục.

Hôm trước Lâm Dao đã phát bao lì xì cho người giúp việc và bảo mẫu trong nhà, bảo họ không cần ở lại nhà họ Lục làm việc. Nên đến ngày giao thừa, mọi việc đều do người nhà tự tay làm.

Lục Hoài Minh dẫn Lục Du Châu và Giản Cam chiếm giữ nhà bếp, Lâm Dao thì dẫn Lục Bắc Đình và Nam Tê Nguyệt treo đèn l.ồ.ng, dán câu đối.

Đậu Đậu mặc như một b.úp bê đỏ rực chạy qua chạy lại hai đầu, kẹo trong túi thỉnh thoảng rơi ra vài viên. Miệng nói là muốn giúp đỡ nhưng thực ra cũng chẳng giúp được gì, ngược lại một tiếng ông nội, một tiếng bà nội gọi làm Lục Hoài Minh và Lâm Dao vui mừng khôn xiết.

Buổi trưa ăn cơm ở nhà họ Lục, đến tối cả nhà họ Lục lại được ông cụ Khương gọi qua, hai gia đình quây quần trong đêm giao thừa ăn một bữa cơm đoàn viên đêm giao thừa náo nhiệt nhất.

Rượu qua ba vòng, cuộc trò chuyện giữa các trưởng bối vẫn tiếp tục. Lục Du Châu và Khương Bách Xuyên nói về chuyện công ty, rượu trên bàn rót hết ly này đến ly khác. Tửu lượng của Giản Cam kém nên không dám uống nhiều, ngược lại Nam Tê Nguyệt và Khương Hữu Dung lại quẩy tưng bừng, mặt đỏ bừng một mảng, đã uống hơi ngà ngà say rồi.

Lục Bắc Đình biết Nam Tê Nguyệt vui nên cũng không cản cô uống.

Thực ra là không dám cản, nếu làm cô mất hứng cô sẽ giận dỗi.

“Nam Tê Nguyệt say rượu còn có người chăm, em say rượu tìm ai?” Khương Bách Xuyên dùng một tay giật lấy ly rượu trong tay Khương Hữu Dung, ra lệnh cho cô ấy ngồi thẳng người.

Tính cách khi say của Khương Hữu Dung so với Nam Tê Nguyệt thì kém xa, uống say là dễ nổi điên.

“Hừ! Ông nội xem kìa! Khương Bách Xuyên chê cháu không ai thèm!” Khương Hữu Dung cao giọng mách tội, giây tiếp theo lại giật lại chai rượu.

Ông cụ Khương nghe vậy liền đứng ra bênh vực cô ấy: “Nói bậy! Mai ông tìm đối tượng cho cháu, tha hồ mà chọn!”

“Hả?” Khương Hữu Dung uống say nên phản ứng chậm nửa nhịp, sau khi nghe hiểu lời ông cụ nói liền sa sầm mặt, “Không không không, không cần, đối tượng của cháu…”

Cô ấy nấc một tiếng, cao giọng: “Cháu muốn tự tìm!”

Lục Du Châu nghe vậy tiếp lời: “Tự tìm? Muốn tự tìm, chứng tỏ trong lòng đã có định hướng về yêu cầu đối với nửa kia, vậy Dung Dung thích kiểu người như thế nào?”

“Nó thích kiểu như Tần Vũ ấy.” Nam Tê Nguyệt không uống nổi nữa, đưa ly rượu thẳng cho Lục Bắc Đình, đầu gối lên vai anh say khướt, đưa ngón tay chọc chọc Khương Hữu Dung cũng đang say đến híp mắt, cười hai tiếng, “Nó thích kiểu tiểu thịt tươi như Tần Vũ.”

“Tần Vũ là ai? Lại là nhóm nào nữa?” Ông cụ hừ một tiếng, rõ ràng là biết lịch sử theo đuổi thần tượng của Khương Hữu Dung, “Trong giới có đầy tiểu thịt tươi, mai ông tìm cho cháu!”

Khương Hữu Dung được nuông chiều từ nhỏ, cô ấy thích gì có nấy, ông cụ tuy quản nghiêm nhưng về cơ bản đều sẽ đáp ứng cô ấy, ngay cả chuyện cô ấy theo đuổi thần tượng cũng có thể chấp nhận.

Nhưng mọi người đều biết, nếu Khương Hữu Dung muốn gả cho một người trong giới giải trí, ải của ông cụ và Khương Hình tuyệt đối không qua được.

Sau chín giờ tối, nhà họ Khương lại trở về sự yên tĩnh vốn có, Khương Bách Xuyên bế Khương Hữu Dung say khướt về phòng, đắp chăn cho cô ấy rồi ngồi bên giường không đi, đưa tay vỗ vỗ má cô ấy: “Rốt cuộc em đang nghĩ gì vậy?”

Họ là song sinh, hiểu rõ nhau, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, Khương Hữu Dung có suy nghĩ gì sao cậu ta có thể không biết.

Nhà họ Khương tốt như vậy nhưng Dương Ngọc Mai ở đây lại sống không giống một nữ chủ nhân, tính cách Khương Hữu Dung từ nhỏ đã trái ngược với Khương Bách Xuyên, tâm tư cô ấy đơn thuần, chỉ biết mẹ mình sống không thoải mái trong hào môn.

Cô ấy ghét sự gò bó ấy, nên thường xuyên chìm đắm trong fandom, ngày ngày đổi kiểu theo đuổi thần tượng để tự tìm niềm vui, thậm chí còn tuyên bố cả đời sẽ làm một fangirl, mãi mãi không kết hôn để bị ràng buộc.

Nhưng bây giờ cái tên Tần Vũ xuất hiện quá nhiều lần.

Bị vỗ mặt, Khương Hữu Dung khó chịu, hất tay anh ra, cau mày lầu bầu: “Ưm… tay anh bỏ ra!”

Mặt Khương Bách Xuyên khẽ trầm xuống: “Em thích Tần Vũ?”

Khương Hữu Dung say rồi, chìm đắm trong thế giới của mình, trong đầu là một đống khuôn mặt của các tiểu thịt tươi, cô ấy vui vẻ như đang chọn hoa hậu mà cười một tiếng, nghe thấy Khương Bách Xuyên nói hai chữ Tần Vũ liền thuận thế hét lên: “Ha ha, Tần Vũ… đẹp trai! Đẹp trai c.h.ế.t đi được!”

Khương Bách Xuyên: “…”

Chuyện lớn rồi, vấn đề rất nghiêm trọng.

Cậu ta xuống lầu đúng lúc gặp Khương Hình lên lầu, hai người gặp nhau ở góc cầu thang, Khương Hình nhường bên nào cậu cũng nhường bên đó, qua lại một hồi không nhường ra được đường, Khương Hình chậc một tiếng: “Làm gì thế, thằng nhóc này cũng say rồi à?”

Ánh mắt Khương Bách Xuyên sâu thẳm, trịnh trọng nói: “Khương Hữu Dung nói mê, gọi tên Tần Vũ.”

Khương Hình sững sờ: “Thật à?”

Khương Bách Xuyên liếc ông một cái, vẻ mặt đã nói lên tất cả.

Sắc mặt Khương Hình ảm đạm: “Mẹ con ly hôn với bố có hai yêu cầu, một là cổ phần của Khương thị không được cho Tê Nguyệt, hai là, phải chọn cho Dung Dung một người thừa kế gia đình môn đăng hộ đối.”

Không ai hiểu con bằng mẹ, Dương Ngọc Mai biết Khương Hữu Dung thích theo đuổi thần tượng, có lẽ là đã lường trước được cô ấy sẽ thích người trong giới giải trí nên mới đưa ra yêu cầu như vậy.

Khương Bách Xuyên cụp mắt: “Chuyện này tạm thời không để ông nội biết, về phía Tần Vũ con sẽ đi thăm dò thêm.”

“Ta đã biết rồi.” Giọng trầm đanh thép của cụ ông vang lên, khuôn mặt nghiêm nghị ngẩng nhìn lên cầu thang.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Dụ Hôn - Chương 242: Chương 252 | MonkeyD