Dụ Hôn - Chương 380
Cập nhật lúc: 12/02/2026 00:01
Khoảng cách mười tuổi là một hố sâu ngăn cách, mỗi lần Dung Ngộ gặp Khương Hữu Dung đều phải kìm nén tình cảm, cẩn thận thăm dò bên bờ vực giới hạn.
Sau khi khai giảng, Khương Hữu Dung tập trung vào việc học, phim mới của Dung Ngộ quay ở Paris, hai người thỉnh thoảng liên lạc qua WeChat.
Cho đến một ngày, Khương Hữu Dung gửi tin nhắn WeChat hỏi anh ta: [Phim khi nào đóng máy vậy?]
Dung Ngộ: [Khoảng đầu tháng tư.]
Khương Hữu Dung: [Cụ thể hơn đi.]
Dung Ngộ: [Ngày mùng hai, đóng máy xong sẽ trở về nước, vừa hay kịp Thanh minh tảo mộ.]
Khương Hữu Dung không trả lời, Dung Ngộ liền hỏi tiếp: [Sao thế? Muốn đến thăm à?]
Khương Hữu Dung đáp ngay: [Đoán đúng rồi, dù sao cháu cũng có tham gia nhỏ nhỏ vào việc chọn diễn viên hồi trước, đến tặng hoa cho nam chính và chúc mừng anh ấy đóng máy cũng là chuyện hợp lý mà.]
Cô muốn đến, Dung Ngộ rất vui.
Nhưng cô muốn đến tặng hoa cho nam chính, Dung Ngộ lại không vui chút nào.
Do dự một lúc, Dung Ngộ bất lực cười.
Thôi, đến là được rồi.
Dung Ngộ: [Lúc đó gửi số hiệu chuyến bay cho tôi.]
Ngày kết thúc quay phim, chuyến bay của Khương Hữu Dung bị trễ, không kịp dự lễ đóng máy của đoàn. Khi xe do Dung Ngộ cử đến đón Khương Hữu Dung, các diễn viên trong đoàn đã gần như đi hết, chỉ còn lại một số nhân viên của đoàn làm phim.
Biên kịch thấy một cô gái trẻ trung, xinh đẹp tay cầm hoa từ trong xe bước ra liền trêu chọc một tiếng: “Ối, bạn gái nhà ai đến vậy.”
Dung Ngộ ngẩng đầu nhìn, từ xa xa nhìn cô ấ.
“Dung Dung.” Dung Ngộ đứng dậy đón, cơn bốc đồng trong đầu suýt nữa đã thôi thúc anh ta ôm người trước mặt vào lòng.
Khương Hữu Dung buồn bã, khô khan cười một tiếng: “Vốn đã tính toán thời gian rồi, không ngờ máy bay lại bị trễ mấy tiếng.”
“Không sao.” Dung Ngộ cúi đầu, cười xoa xoa mái tóc dính nước mưa của cô ấy.
Hôm nay Paris có mưa nhỏ, gió mang theo hương vị của mùa xuân.
“Tặng chú, chúc mừng đóng máy.” Khương Hữu Dung vẫn còn đeo ba lô, trong lòng ôm một bó hoa juliet lớn, Dung Ngộ cao hơn cô ấy rất nhiều, khi cô ấy ngẩng đầu đưa bó hoa này cho anh ta, ánh mắt chân thành, khiến tim người khác vô thức lay động.
Bó hoa này là cô ấy mua ở một cửa hàng hoa nhỏ ven đường khi đến đây.
Dung Ngộ nhận hoa, trêu chọc một tiếng: “Đổi thành tặng tôi à? Hay là đặc biệt tặng tôi?”
Khương Hữu Dung mím môi cười, không trêu anh ta nữa: “Nói thừa, cháu đặc biệt xin nghỉ một ngày để đến chúc mừng chú đóng máy, không tặng chú thì tặng ai? Chú Dung sao mà dễ lừa thế, cháu lại không phải fan của nam chính phim chú, sao có thể đặc biệt đến thăm anh ta được.”
Mày mắt Dung Ngộ giãn ra, mặt mày rạng rỡ.
Serum chống nắng Vaseline
Không chỉ vì bó hoa mà còn vì chính cô ấy.
Juliet là hoa hồng, nam nữ không dễ dàng tặng hoa hồng cho nhau. Hơn nữa, juliet thích hợp để tặng cho nhau giữa những người yêu nhau, ý nghĩa của hoa là tình yêu đến c.h.ế.t không đổi.
Cô gái này, e rằng không biết ý nghĩa trong đó.
“Chỉ xin nghỉ một ngày à?” Dung Ngộ khẽ nhíu mày.
Khương Hữu Dung nắm quai ba lô, giải thích: “Hai ngày sau cháu không có tiết, lại vừa hay trùng với kỳ nghỉ Thanh minh, có ngay một kỳ nghỉ ngắn.”
Dung Ngộ đưa tay tự nhiên tháo ba lô của Khương Hữu Dung xuống, xách trong tay, dẫn cô ấy đi vào trong: “Ngồi đây đợi tôi mười phút, lát nữa tôi dẫn đi ăn cơm.”
Khương Hữu Dung ngoan ngoãn gật đầu.
Biên kịch quan sát một lúc rồi nhỏ giọng trao đổi với Dung Ngộ: “Hóa ra là bạn gái của cậu à!”
Dung Ngộ nở nụ cười, khẽ nói: “Chưa phải.”
Biên kịch: “Chậc, đã ôm hoa đến tìm cậu rồi, còn không nỡ phá vỡ lớp giấy cửa sổ này à?”
Dung Ngộ sững sờ.
Đúng vậy, nếu trong mắt cô ấy mình không đặc biệt, không quan trọng, thì sao cô ấy lại đặc biệt xin nghỉ để đến đây.
Đây không phải là khoảng cách giữa thành phố và thành phố, đây là khoảng cách vượt qua một quốc gia.
Hơn tám nghìn km, bay gần mười tiếng đồng hồ.
Dung Ngộ khẽ thất thần, trong lòng đang toan tính điều gì đó.
Khương Hữu Dung ăn cơm xong với Dung Ngộ liền buồn ngủ, trên đường về khách sạn đã ngủ gà ngủ gật, bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, Khương Hữu Dung nghe tiếng mưa dần dần mất đi ý thức, cứ thế ngủ thiếp đi.
Trong mơ dường như cảm nhận được có người đang bế mình, cô ấy nói mê một tiếng: “Chú Dung.”
Bước chân Dung Ngộ đột nhiên dừng lại, không thể tin được nhìn vào cô gái nhỏ đang cọ vào n.g.ự.c mình.
Cô ấy đang gọi… tên của mình?
Đưa cô ấy về phòng suite, Dung Ngộ bế cô ấy vào phòng ngủ chính, cẩn thận đặt lên giường, đang định đứng dậy thì bị cô gái có sức mạnh như trâu này khóa cổ, kéo mạnh xuống.
Cả khuôn mặt anh ta đè lên người cô ấy.
“Dung Dung, buông tay.” Hơi thở Dung Ngộ trở nên gấp gáp, yết hầu không tự chủ mà chuyển động.
Anh ta vốn đã có tâm tư, nay lại bị động tác này khiến lòng rối loạn.
Khương Hữu Dung không buông, ngược lại còn ôm càng c.h.ặ.t hơn, như thể coi anh ta là một con b.úp bê ngủ cùng. Không biết đã qua bao lâu Dung Ngộ mới nắm bắt được cơ hội thoát ra, thở hổn hển nhìn chằm chằm vào Khương Hữu Dung đang ngủ như một con heo.
“Khương Hữu Dung, cách trêu chọc người của em lợi hại thật đấy.” Dung Ngộ đắp chăn cho cô ấy, ngồi bên giường nhìn cô ấy một lúc lâu.
Sự trêu chọc vô tình là chí mạng nhất.
