Đứa Con Bị Ruồng Bỏ - 6
Cập nhật lúc: 25/08/2026 07:01
Nói đến đây, hắn đá mạnh Tiêu Thừa một cước.
“Tuổi còn nhỏ mà đã dám làm chuyện thương thiên hại lý như vậy, không sợ trời đ.á.n.h sét bổ sao!”
Có náo nhiệt lớn đến thế, Tiêu Ninh Trạch đương nhiên không thể xem một mình.
Những người có thể mời trong cả Tiêu thị gần như đều bị hắn gọi tới.
Ánh mắt chán ghét của mọi người đồng loạt rơi lên Tiêu Thừa.
Còn vì sao chẳng ai hỏi thân phận thật của nó?
Đương nhiên là vì vừa rồi đứng ngoài cửa, họ đã nghe mọi chuyện rõ ràng từng câu từng chữ.
Tiêu Thừa mềm nhũn ngã xuống đất.
Trên mặt chẳng còn chút đắc ý ngông cuồng ban nãy, chỉ còn tuyệt vọng như tro tàn.
Vừa rồi nó dám ngông cuồng trước mặt Tiêu Ninh Tuân là vì hiểu rất rõ mình đã là đứa con trai duy nhất cả đời này của chàng.
Dù nó hại Tiêu Ninh Tuân thành bộ dạng gì, Tiêu Ninh Tuân cũng sẽ không g.i.ế.c nó, thậm chí còn tiếp tục bất chấp tất cả trải đường cho tiền đồ của nó.
Nhưng những tộc nhân Tiêu thị trước mắt thì hoàn toàn khác.
Ai nấy đều hận không thể đẩy Tiêu Ninh Tuân vào chỗ c.h.ế.t, càng sẽ không ngần ngại đẩy nó vào chỗ c.h.ế.t.
“Súc sinh!”
“Mưu hại cha ruột, quả thực súc sinh không bằng!”
“Tiêu thị ta không có loại con cháu lang tâm cẩu phế như vậy!”
Tiếng chỉ trích liên tiếp của mọi người hoàn toàn đóng đinh Tiêu Thừa lên cột nhục nhã.
Đại Chu lấy hiếu trị thiên hạ.
Mưu hại cha ruột là trọng tội thuộc hàng thập ác bất xá.
Nhẹ thì c.h.é.m đầu thị chúng, nặng thì lăng trì xử t.ử.
Một đứa con dám cho cha ruột uống t.h.u.ố.c tuyệt tự, cho dù miễn cưỡng giữ được mạng, cả đời này cũng định sẵn không thể nhập sĩ.
Tiền đồ của Tiêu Thừa đã hoàn toàn bị c.h.ặ.t đứt.
Mọi người bảy miệng tám lời mắng đến náo nhiệt, nhưng vừa thấy ta xuất hiện liền không hẹn mà cùng im bặt.
Ánh mắt nhìn ta có thương hại, có cợt nhả, cũng có khinh thường.
Như thể ta là kẻ ngu lớn nhất thiên hạ, con riêng của chồng đã mười tuổi mà vẫn bị giấu trong bóng tối.
“Tiêu Thừa vậy mà... nó vậy mà là con của phu quân?”
Ta khó tin nhìn Tiêu Ninh Tuân, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Thì ra là vậy... khó trách hôm ấy chàng nhất quyết chọn Tiêu Thừa làm con thừa tự...”
Tiêu Ninh Tuân không ngờ ta lại xuất hiện đúng lúc này, nhưng nhìn Tiêu Ninh Trạch đang đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác, chàng rất nhanh đã hiểu mọi chuyện.
Chàng cố nhịn cơn đau khoan thấu tim, đôi môi trắng bệch run lên từng hồi.
“Quân Nhi, nàng nghe ta giải thích... chuyện không phải như nàng nghĩ...”
Bây giờ chàng đã mất khả năng sinh con, lại bị phanh phui vụ tai tiếng có một đứa con riêng lớn như Tiêu Thừa, địa vị gia chủ đã bị đe dọa nghiêm trọng.
Nếu không thể giữ ổn người vợ kết tóc có gia thế hiển hách là ta, cầu được thế lực nhà nhạc phụ ủng hộ, vị trí gia chủ của chàng cũng coi như chấm hết.
Ta đương nhiên hiểu tính toán trong lòng Tiêu Ninh Tuân, ngoài mặt lại cố ý bày ra vẻ đau đớn cùng cực.
“Phu quân, chàng giấu thiếp khổ quá!”
Có lẽ như không chịu nổi đả kích nặng nề này, cả người ta loạng choạng ngã xuống đất, trước mắt tối sầm rồi hôn mê.
“Phu nhân!”
Thiếp thân nha hoàn Linh Nhi vừa gọi người mau đi mời phủ y, vừa sai mấy nha hoàn ma ma hồi môn luống cuống nâng ta về viện mình.
Xung quanh rối loạn thành một đoàn.
Ta chỉ yên tâm nhắm mắt, tách mình khỏi tất cả hoảng loạn bên ngoài.
Khi tỉnh lại lần nữa, ta thấy trong phòng chật kín người.
Tiêu Ninh Tuân gắng gượng thân bệnh ngồi bên giường, thấy ta mở mắt liền vui mừng không giấu nổi.
Chàng kích động siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Quân Nhi, nàng có t.h.a.i rồi! Nàng có con của chúng ta rồi!”
Sao chàng có thể không kích động cho được?
Khi Tiêu Ninh Tuân muốn nhận con thừa tự trước kia, đích hệ Tiêu thị vẫn chưa có hậu tự, có thể tùy ý lựa chọn trong các chi thứ.
Nay hơn nửa năm đã trôi qua, thê t.ử của Tiêu Ninh Trạch đã bình an sinh hạ một đôi song sinh nam.
Nếu Tiêu Ninh Tuân còn muốn nhận con thừa tự, bất kể theo nguyên tắc thân sơ có khác hay theo nguyên tắc trẻ nhỏ dễ dạy, chàng đều chỉ có thể nhận con trai của Tiêu Ninh Trạch.
Từ nhỏ chàng luôn tự xưng là đích trưởng t.ử, xưa nay khinh thường người đệ đệ con thứ này nhất.
Nếu sau này thật sự phải chắp tay dâng quyền thế và tài sản của mình cho một mạch Tiêu Ninh Trạch, quả thực còn khó chịu hơn g.i.ế.c chàng.
Đứa trẻ trong bụng ta đối với chàng không khác nào cọng rơm cứu mạng.
“Sao có thể...”
Ta không nhìn Tiêu Ninh Tuân, ngón tay vô thức đặt lên phần bụng dưới vẫn chưa nhô lên, vẻ mặt mờ mịt nhìn phủ y.
“Chẳng phải ta không thể sinh con sao?”
“Chuyện gì cũng không tuyệt đối, phu nhân chỉ là thân thể suy nhược, khó m.a.n.g t.h.a.i chứ không phải hoàn toàn tuyệt đường con cái.”
Lão phủ y vuốt chòm râu dê bạc trắng, tươi cười giải thích.
“Nửa năm nay phu nhân tích cực uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, chứng hàn trong người đã tốt hơn nhiều so với trước, có thể m.a.n.g t.h.a.i cũng nằm trong dự liệu.”
“Thật sao?”
Ánh mắt ta qua lại giữa lão phủ y và Tiêu Ninh Tuân, cuối cùng vui đến rơi lệ.
“Ta có con rồi... ta thật sự có con rồi...”
Thấy ta tuy đầy lòng vui mừng nhưng từ đầu đến cuối không chịu để ý đến mình, Tiêu Ninh Tuân c.ắ.n răng, bất chấp thân bệnh mà quỳ một gối xuống.
“Quân Nhi, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của vi phu, ta không nên giấu thân thế của Tiêu Thừa...”
Chàng cho rằng ta không biết những thủ đoạn chàng đã lén làm sau lưng ta suốt mấy năm, chỉ một mực giải thích nỗi khổ tâm trong chuyện Tiêu Thừa, sau đó còn chỉ trời phát thệ.
