Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 122

Cập nhật lúc: 18/03/2026 17:00

Sáng hôm sau, Tô Hội dậy rất sớm.

Đêm qua nàng đã giải được bùa cho Ứng Thiên Thịnh, nhưng những vết lở loét trên mặt mà không được xử lý tốt, rất có thể hắn sẽ bị hủy dung.

Nàng phải chuẩn bị t.h.u.ố.c thích hợp cho hắn, vừa giúp hắn chữa khỏi khuôn mặt, vừa phải giữ lại vẻ tuấn mỹ vốn có.

Nàng cũng không muốn sau này ngày nào cũng phải đối diện với một gương mặt không hoàn mỹ.

Ai mà chẳng có lòng yêu cái đẹp, nàng cũng không ngoại lệ.

Sau khi hấp thụ linh khí của ánh dương, nàng bắt đầu vẽ tranh.

Ra đến sân, nàng huýt một tiếng sáo, Lữ Hoán lập tức xuất hiện trong viện.

Trước đây Tô Hội thường gọi to tên hắn ta, nhưng nàng thấy như vậy không an toàn, lỡ bị người đi ngang ngoài viện nghe thấy thì không hay, nên nàng đã đổi sang huýt sáo.

“Tô Đại tiểu thư!”

Lữ Hoán cúi người hành lễ.

Ánh mắt hắn ta nhìn Tô Hội giờ tràn đầy kính phục.

Đêm qua chính mắt hắn ta thấy hai vị thần tiên bước ra khỏi trang giấy.

Trên đời vậy mà lại có người có thể mời được thần tiên, mà người đó chính là Tô Đại tiểu thư, là Vương phi tương lai, là một trong những chủ t.ử của hắn ta.

“Mang những thứ t.h.u.ố.c này về cho chủ t.ử của ngươi. Bảo hắn dùng và bôi theo đúng yêu cầu ta viết.”

“Vâng, Tô Đại tiểu thư.”

Lữ Hoán vừa biến mất, ngoài cổng viện liền vang lên tiếng nói chuyện.

“Bái kiến Viên ma ma. Sao ma ma không ở bên hầu hạ lão phu nhân, cơn gió nào lại thổi bà đến Liên Hương viện của chúng ta vậy?”

Là giọng của Xảo Nhi.

Viên ma ma mỉm cười hỏi: “Xảo Nhi cô nương, Đại tiểu thư có ở đây không?”

“Có ạ. Viên ma ma đến tìm Đại tiểu thư nhà chúng ta sao?” 

Xảo Nhi nói chuyện nhưng người lại đứng chắn ngay trước cửa, không có ý nhường đường, hơn nữa còn cố ý nói to, rõ ràng là đang báo tin cho Tô Hội.

“Lão phu nhân mời Đại tiểu thư đến viện T.ử Hoàn một chuyến.”

“Thì ra là vậy, mời vào.”

Viên ma ma nghi ngờ liếc nhìn Xảo Nhi một cái.

Đại nha hoàn bên cạnh Đại tiểu thư mà lại đứng canh cửa.

Chẳng lẽ trong viện này có thứ gì không thể để người khác thấy sao?

Xảo Nhi dẫn Viên ma ma vào trong.

Tô Hội đã gặp bà ta hai lần, lần nào bà ta cũng theo hầu bên cạnh Tô lão phu nhân, hẳn là người thân cận được trọng dụng, trông khoảng hơn năm mươi tuổi.

“Lão nô bái kiến Đại tiểu thư. Lão phu nhân nói, tiểu thư trở về đã lâu mà cũng không chủ động đến viện T.ử Hoàn thăm hỏi, khiến tình cảm tổ tôn còn xa cách. Cho nên hôm nay lão phu nhân đặc biệt sai lão nô đến mời Đại tiểu thư qua đó trò chuyện.”

Viên ma ma nói chuyện rất khéo.

Bà ta cũng biết Tô Hội bất hòa với các chủ t.ử trong Tô gia, ngay cả mặt mũi của Tam gia cũng không nể.

Nghe vậy, trong lòng Tô Hội đã hiểu rõ, lần này Tô lão phu nhân gọi nàng đến chắc chắn không đơn giản chỉ là ôn chuyện cũ.

Đêm qua bệnh của Bắc Bình Vương đã được chữa khỏi, lúc đó Tô Mậu cũng đứng chờ ở bên ngoài.

Chuyện lớn như vậy, sao có thể không khiến Tô phủ chấn động.

Nàng cũng muốn xem thử bà lão này định nói gì, có dám vứt luôn thể diện hay không.

“Viên ma ma khách khí rồi, ta đi cùng bà ngay.”

Tô Hội đứng dậy, Xảo Nhi lập tức theo sau.

Viên ma ma đi trước dẫn đường, đưa Tô Hội đi xuyên qua hành lang và hoa viên của Tô phủ, rồi bước qua một cánh cửa phụ nối hai dãy viện ba gian.

Dọc đường, Tô Hội để ý thấy Viên ma ma thỉnh thoảng lại quay đầu quan sát biểu cảm của mình, dường như muốn dò xét tâm tư.

Nhưng nàng vẫn giữ vẻ bình thản, không để lộ chút thái độ gì.

Đến viện T.ử Hoàn, Tô Hội thấy Tô lão phu nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa trong chính sảnh, chỉ có một nha hoàn đứng hầu bên cạnh chứ không còn ai khác.

[Đây là định nói chuyện riêng?]

Nàng còn tưởng các chủ t.ử của Tô gia sẽ tụ họp đông đủ ở đây.

Trên mặt Tô lão phu nhân nở nụ cười hiền hòa, nhưng Tô Hội vẫn cảm nhận được sự nghiêm nghị ẩn trong ánh mắt bà ta.

“Tôn nữ thỉnh an tổ mẫu.”

Tô Hội bước tới trước mặt Tô lão phu nhân, hành lễ vãn bối.

Tô lão phu nhân sững người một chút, đứa cháu này mới về phủ hơn hai tháng mà đã học được quy củ rồi sao?

Bà ta vội đưa tay ra đỡ: “Ôi chao, cháu ngoan của tổ mẫu, mau đứng lên, mau đứng lên.”

“Con về đã lâu, tổ mẫu vẫn luôn muốn trò chuyện với con. Hôm nay hiếm khi bà cháu ta có dịp nói chuyện, con phải ở lại trò chuyện với tổ mẫu cho t.ử tế nhé.”

Tô Hội đứng dậy, khẽ mỉm cười: “Tổ mẫu muốn nói gì, tôn nữ xin rửa tai lắng nghe.”

“Lại đây, ngồi xuống rồi nói.”

Tô lão phu nhân phất tay cho lui hết hạ nhân trong sảnh, kể cả Xảo Nhi.

Bà ta trầm mặc một lúc, dường như đang cân nhắc lời lẽ, rồi mới chậm rãi mở miệng.

“Hội Nhi, con có biết không chuyện của Bắc Bình Vương?”

Tô lão phu nhân đi thẳng vào vấn đề, dù sao giữa bà ta và đứa cháu này vốn dĩ chẳng có tình cảm gì.

Tô Hội cố ý giả vờ không biết: “Chuyện gì ạ? Tôn nữ vừa mới dậy, còn chưa ra khỏi cửa.”

“Bắc Bình Vương đã được một vị thần y tên Tô Doanh chữa khỏi rồi, cha con còn tận mắt chứng kiến.”

Tô Hội vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Ồ? Vậy là con không cần phải làm quả phụ nữa?”

Tô lão phu nhân nhìn nàng ra vẻ như vậy, thoáng sững sờ, không biết nên tiếp lời thế nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.