Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 189

Cập nhật lúc: 02/04/2026 09:00

Cổng thành mở toang, Cao Lăng Tiêu dẫn đội kỵ binh vừa tới lập tức xông lên, đ.á.n.h cho quân địch lùi lại liên tục.

Ứng Thiên Thịnh lấy một con ngựa, xông thẳng vào trận địa quân địch.

Hiện giờ công lực của hắn đã tăng thêm rất nhiều, một đường c.h.é.m g.i.ế.c, không ai cản nổi.

Quân địch thấy tình thế bất lợi, lập tức đ.á.n.h chiêng thu binh.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Ứng Thiên Thịnh đã c.h.é.m c.h.ế.t ba tiểu tướng của địch.

"Mạt tướng tham kiến Vương gia." 

Một phó tướng tên Thôi Viễn Nghị xuống ngựa, quỳ một gối hành lễ.

Hắn ta chính là người được Ứng Thiên Thịnh giao quyền tiếp quản quân vụ trước khi rời đi.

Ứng Thiên Thịnh bình thản ra lệnh: "Đứng lên. Chỉnh đốn quân ngũ, giữ vững cổng thành, rồi đến đại trướng bàn việc quân."

Máu địch còn vương trên mặt hắn như hoa mai đỏ nở rộ.

Tô Hội đứng trên tường thành, nhìn Ứng Thiên Thịnh xông vào vòng vây, thu hoạch đầu người mà há hốc miệng.

Quá đẹp trai!

Nàng chưa từng thấy hắn dũng mãnh đến vậy.

Đây mới là nam nhi chân chính.

Không sợ hãi, không lùi bước!

Ứng Thiên Thịnh bước lên tường thành, thấy Tô Hội ngây ngốc nhìn mình, có chút khó hiểu: "Sợ không?"

Tô Hội thẳng thắn khen ngợi: "Không sợ, lúc chàng g.i.ế.c địch trông rất oai phong."

Nghe vậy, trong lòng Ứng Thiên Thịnh ngọt như mật.

"Chim ưng đâu?" 

Tô Hội giải thích: "Ta bảo chúng bay vào núi tự kiếm ăn rồi."

Nàng sợ để chúng ở đây sẽ bị quân địch săn g.i.ế.c.

Dù là vẽ ra, nhưng ở bên nhau nhiều ngày, nàng đã có tình cảm với chúng, coi như con của mình.

Ứng Thiên Thịnh nắm tay Tô Hội, dẫn nàng vào chỗ ở tạm trong thành.

Nơi này là nha môn của tri phủ, hiện đã bị quân đội trưng dụng.

Khi chiến sự xảy ra, dân có thể chạy thì đã chạy, nhưng trong thành vẫn còn không ít bá tánh.

Thấy Ứng Thiên Thịnh đến, ai nấy đều bừng lên hy vọng.

"Bắc Bình Vương đến rồi, chúng ta được cứu rồi!"

"Đúng vậy, Bắc Bình Vương nhất định sẽ chặn được quân địch!"

"Bắc Bình Vương chắc chắn sẽ bảo vệ được quê hương của chúng ta!"

Dân chúng kích động, liên tục truyền tai nhau tin này.

Đủ thấy trong bốn năm trấn thủ biên quan, Bắc Bình Vương được lòng dân đến mức nào.

Thôi Viễn Nghị bẩm báo: "Vương gia, mọi người đã đến đủ."

Ứng Thiên Thịnh dẫn Tô Hội bước vào đại sảnh, thấy các tướng lĩnh đều có phần uể oải.

"Thôi phó tướng, ngươi nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" 

Bắc Bình Vương không tin, dù hắn không ở đây, cũng không đến mức mất một thành  trong thời gian ngắn như vậy.

Thôi Viễn Nghị nói rõ sự tình: "Khởi bẩm Vương gia, Lưu Cầu quá đê tiện. Trong quân họ xuất hiện cao nhân, vừa biết điều khiển rắn, vừa có thể sai khiến dã thú.

Trên chiến trường thì dùng sói hỗ trợ, ban đêm lại thả rắn lén vào doanh trướng, khiến binh sĩ chúng ta trở tay không kịp."

"Cái gì?" 

Ứng Thiên Thịnh thật không ngờ quân địch lại độc ác đến vậy. 

Thôi Viễn Nghị vô cùng chán nản: "Binh lính của chúng ta bị rắn c.ắ.n, rất nhiều người đã trúng độc mà c.h.ế.t. Còn kỵ binh thì bị bầy sói tấn công, ngựa vốn sợ sói, vừa gặp sói là làm loạn đội hình, nên chúng ta mới thua trận, buộc phải lui về cố thủ ở thành Liêu Giang."

Hắn ta cũng không còn cách nào, thủ đoạn của đối phương hèn hạ thật, nhưng đó cũng là bản lĩnh của họ.

Nếu bên mình có người như vậy, hắn ta cũng sẽ không do dự mà dùng, có thể giảm đi không biết bao nhiêu thương vong cho binh sĩ.

"Hôm nay bổn Vương không thấy sói."

Ứng Thiên Thịnh nhớ lại lúc ngồi trên lưng điêu, hắn hoàn toàn không thấy.

"Không phải lúc nào bọn họ cũng dùng. Hôm nay là lần đầu bọn họ tấn công thành Liêu Giang, chỉ là để thăm dò, chưa phát động tấn công quy mô lớn.

Nếu Vương gia không đến kịp, mạt tướng đoán cùng lắm là ba ngày nữa, bọn họ sẽ tổng tiến công." 

Thôi Viễn Nghị mong Vương gia sẽ có cách đối phó.

Các tướng lĩnh ủ rũ nhìn Ứng Thiên Thịnh, họ chưa từng thua t.h.ả.m như vậy.

 Ứng Thiên Thịnh ra lệnh: "Trước hết  chúng ta phải giữ vững cổng thành, liên tục tuần tra suốt mười hai canh giờ. Trinh sát phải luôn theo dõi động tĩnh của địch.

Dân trong thành cần được trấn an.

Hôm nay quân địch thất bại, lại biết bổn Vương đã đến, chúng tạm thời sẽ không tấn công.

Chúng ta tranh thủ chỉnh đốn quân vụ, cho binh sĩ nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo." 

"Rõ!"

Mọi người lần lượt lui ra.

Ứng Thiên Thịnh rơi vào trầm tư.

Từ xưa đến nay chưa từng có chuyện dùng dã thú trên chiến trường.

Sao lại có người có thể điều khiển dã thú?

"Hội Hội, nàng từng nghe về việc điều khiển dã thú chưa?" 

"Vương gia, ta có nghe qua, nhưng có thể dùng dã thú trên chiến trường thì rất hiếm.

Chứng tỏ bản lĩnh của người này không tầm thường."

Tô Hội chỉ biết có người có thể thuần thú để biểu diễn, nhưng điều khiển số lượng lớn trên chiến trường thì không hợp lẽ thường.

"Tuy nhiên, chuyện này không khó giải quyết, chàng quên bản lĩnh của ta rồi sao? Ta cũng làm được." 

Tô Hội không ngại dùng chính cách của đối phương để đáp trả.

"Đúng, Hội Hội còn lợi hại hơn bất kỳ kẻ điều khiển thú nào." 

Tâm trạng nặng nề của Ứng Thiên Thịnh lập tức phấn chấn hẳn.

"Nhưng ta cần thời gian, nên chàng hãy cố thủ thành Liêu Giang thêm mấy ngày, đợi ta chuẩn bị xong những thứ cần dùng." 

Trong đầu Tô Hội đã có kế hoạch.

Quân địch không giữ đạo nghĩa, thì cũng đừng trách nàng.

Ai sợ ai chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.