Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 60

Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:01

Khi Tô Hội giao d.ư.ợ.c liệu cho Đỗ đại phu, ông ấy kinh ngạc đến mức há hốc miệng.

“Tô đại tiểu thư, người lấy những món hảo vật này ở đâu vậy? Chúng ta bình thường muốn nhập hàng cũng chẳng biết tìm ở đâu. Những thứ tốt thế này đều bị mấy hiệu t.h.u.ố.c của các quý nhân trong kinh thành độc chiếm cả rồi.” 

Tô Hội mỉm cười đáp: “Về sau cửa tiệm của chúng ta sẽ không thiếu những thứ này, ông cứ yên tâm mà bán, chỉ cần có người trả đủ tiền. Ông giúp ta định giá, đến lúc đó trừ chi phí vào sổ là được.”

Nàng vốn chẳng tốn chi phí gì, nhưng cũng không thể cứ thế mang ra dùng không, sổ sách vẫn phải ghi chép rõ ràng.

“Được, được, được!”

Đỗ đại phu vui sướng gật đầu.

Trong kinh thành có biết bao phú hộ quyền quý, muốn mua những thứ d.ư.ợ.c liệu tốt như vậy cũng chẳng có nơi mà mua.

Những cửa tiệm có được đồ tốt thế này, phần lớn đều đã bị các gia tộc đặt trước từ sớm, hàng vừa về là bán hết sạch.

“Còn cái này, ông xem thử xem?” 

Tô Hội đưa một xấp giấy cho Đỗ đại phu.

Đỗ đại phu nhận lấy, mở ra xem, trên đó viết mấy chữ lớn “Huyền Hồ Trai”, cùng đôi câu đối mà trước đó Tô Hội đã nhắc tới.

“Bàng sơn trưởng của thư viện Hạc Minh, Bàng Văn Uyên? Tô tiểu thư có thể mời được ông ấy đề chữ cho chúng ta, đúng là quá tốt rồi.

Người đừng coi thường việc Bàng sơn trưởng chỉ là một sơn trưởng của thư viện. Ông ấy dạy học mấy chục năm, đã dạy ra không biết bao nhiêu tiến sĩ, không ít người giữ chức vị cao trong triều. Hơn nữa bản thân ông ấy cũng xuất thân danh môn.

Có chữ đề của ông ấy, y quán của chúng ta sẽ không bị mấy kẻ mắt mù dòm ngó nữa.”

Đỗ đại phu cầm trong tay, xem đi xem lại mãi.

Đây chính là b.út tích thật của Bàng sơn trưởng. Sau khi mang đi nhờ thợ làm thành biển hiệu và câu đối, tờ giấy này còn có thể đóng khung, treo trong nội đường của y quán.

Đó chính là một tấm chiêu bài sống.

Tô Hội cũng cười rất vui.

Chắc chẳng ai tra ra được nàng có quan hệ gì với Bàng sơn trưởng.

Từ sau lần nàng công khai vẽ bốn bức tranh ở Mặc Phương Trai, nàng chưa từng vẽ thêm trước mặt người ngoài nữa.

Mấy người trong tiệm hôm đó chắc cũng đã sớm quên nàng rồi.

Từ Mạc trạch trở về Tô phủ, Tô Hội lại thấy Tô Viện chỉ từng đến viện của nàng một lần đang chờ sẵn.

Tô Hội lạnh nhạt hỏi: “Có việc gì?”

“Ta nói này đại tỷ, tỷ suốt ngày bận rộn cái gì vậy? Tỷ mới về nhà chưa đầy một tháng mà đã ra khỏi phủ không biết bao nhiêu lần rồi. Tỷ tưởng Tô phủ vẫn là cái thôn quê trước kia tỷ ở sao?” 

Tô Viện tức giận nói một tràng rồi đột nhiên tròn mắt.

Mới bao lâu không gặp mà nha đầu thôn quê này lại thay đổi nhiều đến vậy?

Trang sức trên đầu vừa mới mẻ vừa tinh xảo, y phục trên người cũng không phải hai bộ mà nàng ta đưa cho trước đó.

Trong phủ, y phục mùa đông còn chưa phát xuống các phòng.

Mẫu thân nàng ta cố ý phát trễ một chút để đến Tết mặc vẫn còn mới.

Tô phủ có ba phòng, tiền chi tiêu sinh hoạt cũng không phải con số nhỏ.

Nhìn lại gương mặt của Tô Hội, vậy mà lại trắng hơn lúc mới vào phủ rất nhiều. Chỉ hơn hai mươi ngày đã tự chăm sóc cho bản thân xinh đẹp như vậy.

Trong mắt Tô Viện thoáng hiện một tia ghen tị.

Tô Hội không muốn nói nhảm với nàng ta: “Ta bận gì cũng không liên quan đến muội. Vô sự bất đăng tam bảo điện. Nói đi.”

Có thể không gặp thì tốt nhất là đừng gặp.

Những ngày tháng không có ai quản thúc thật sự rất dễ chịu.

Tô Viện đưa một tấm thiệp mạ vàng cho Tô Hội.

Nàng nhận lấy, mở ra nhìn qua một cái.

“Tiệc thưởng mai? Lại còn do Tam tiểu thư của phủ Thừa tướng gửi cho muội và ta? Ngay ngày mai sao?” 

Tô Hội nhớ lại lời Cố Tích Ngọc từng nói, cùng lần tình cờ gặp Diêu Tam tiểu thư trong tiệm trang sức kia, ánh mắt nàng ta khi đuổi theo Ứng Thiên Thịnh.

Trong lòng nàng lập tức hiểu ra.

[E rằng nữ t.ử đó đã dò hỏi được thân phận của mình rồi.]

Một phủ đệ như Tô gia muốn hoàn toàn giữ bí mật cũng không phải chuyện dễ.

“Đúng vậy. Diêu Tam tiểu thư là Tam tiểu thư của phủ Thừa tướng, rất được lòng trong giới quý nữ ở kinh thành.

Hiện đang là mùa ngắm mai, nàng ấy mời các quý nữ trong kinh đến rừng mai hoàng gia ở ngoại thành thưởng thức.

Hơn nữa nàng ấy còn nhắn tỷ nhất định phải đi. Nếu không nàng ấy sẽ đích thân tới đón chúng ta.”

Vẻ mặt hả hê xem kịch của Tô Viện rõ ràng đến mức ai cũng nhìn ra.

“Muội rất muốn ta đi sao?” 

Tô Hội không hiểu nổi suy nghĩ của Tô Viện.

Hiện tại các nàng đều là nữ nhi của Tô gia, khi ra ngoài chẳng phải nên đoàn kết với nhau sao?

Hơn nữa nàng còn thay nàng ta gả cho Bắc Bình Vương, vậy mà nàng ta chẳng thấy cảm kích chút nào, trái lại còn bày ra vẻ mặt xem trò vui.

“Diêu Tam tiểu thư mời, tỷ dám không đi sao?” 

Khóe môi Tô Viện nở một nụ cười mỉa mai, ngón tay đùa nghịch chiếc khăn.

Tô Hội nhìn biểu cảm đó mà chỉ muốn lắc đầu. Có lẽ từ trước tới nay, trong Tô phủ chẳng có ai đối đầu với nàng ta, nên nàng ta mới tự cho mình là trung tâm, cảm xúc xấu xí lộ ra ngoài cũng chẳng biết che giấu.

Thật đúng là đầu t.h.a.i vào chỗ tốt nên mới tự cao tự đại như vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.