Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 67

Cập nhật lúc: 12/03/2026 04:08

Sắc mặt Diêu Uyển Dung trở nên khó coi, phất tay cho nha hoàn lui xuống, trong mắt nàng ta thoáng hiện một tia độc ác.

Hai lần đều để Tô Hội tránh được.

Điều này chứng tỏ nha đầu từ quê lên này không hề ngu ngốc.

Vậy thì bước kế tiếp của nàng ta cũng không cần phải giấu lại nữa.

Ánh mắt Diêu Uyển Dung nhìn Tô Hội lúc này đã hoàn toàn thay đổi.

Buổi thưởng mai vẫn tiếp tục, còn Tô Hội thì luôn giữ sự cảnh giác.

Khi mọi người đi tới một rừng hồng mai, Diêu Uyển Dung đề nghị chơi trò tìm thẻ mai.

Tức là họ sẽ giấu những thẻ tre viết câu thơ trong rừng mai, ai tìm được câu thơ tiếp theo tương ứng với câu trong thẻ của mình trước tiên thì sẽ thắng và nhận được phần thưởng.

“Tô Đại tiểu thư mới tới, hay cô bắt đầu trước nhé?” 

Diêu Uyển Dung mỉm cười dịu dàng đưa cho Tô Hội một thẻ tre, nhưng nụ cười ấy lại như giấu lưỡi đao bên trong.

Tô Hội nhận lấy, thấy trên thẻ viết: [Cô Sơn dạ bán tuyết áp chi.]

Sau đó mỗi người đều nhận một thẻ rồi tản vào rừng mai để tìm kiếm.

Tô Hội dẫn theo hai nha hoàn đi khắp nơi trong rừng, thỉnh thoảng cũng gặp vài tiểu thư khác nhưng họ chỉ khẽ gật đầu chào nhau, rồi lại tiếp tục tìm thẻ của mình.

Diêu Uyển Dung đứng ngoài rừng mai, lạnh lùng nhìn những quý nữ trong rừng đang quanh co tìm kiếm như ruồi mất đầu.

Lúc này cây mai chưa có lá, nên nếu họ không đi quá xa thì vẫn có thể nhìn thấy nhau.

“Tiểu thư, người đó đã bị lừa vào kho phía đông rồi.” 

Một nha hoàn của Diêu Uyển Dung lặng lẽ đến bẩm báo.

“Tốt, tiến hành bước tiếp theo đi. Một ả tiện dân lớn lên ở thôn quê mà cũng dám mơ tưởng tới Bắc Bình Vương, cũng không tự xem lại thân phận của mình.

Mang nàng ta ra bàn luận cùng với Bắc Bình Vương đã là sự khinh nhờn ngài ấy rồi.”

Diêu Uyển Dung lạnh lùng cười khẩy.

“Vâng, tiểu thư.”

“Nhớ kỹ, bảo người dẫn đường vừa tới nơi là lập tức rời khỏi vườn mai. Tuyệt đối không được để ai bắt được.”

“Vâng, tiểu thư.”

Nha hoàn lặng lẽ rời đi.

Để chuẩn bị cho buổi thưởng mai hôm nay, Diêu Uyển Dung đã vắt óc suy tính bày ra mấy kế hoạch, nhưng không ngờ những nước đi trước đều bị Tô Hội phá giải.

Càng không ngờ bản lĩnh nha đầu từ quê lên này lại vượt xa dự liệu của nàng ta. Nàng ta không thể để hạng người như vậy bước vào phủ Bắc Bình Vương.

Nếu là Tô Viện thì nàng ta lại chẳng lo lắng.

Đó chỉ là một ả ngu ngốc không có não được Tô gia nuông chiều quá mức. Cho dù Tô Viện vào được phủ Bắc Bình Vương cũng chỉ có thể cúi đầu khép nép. Diêu Uyển Dung muốn để nàng ta sống thì nàng ta mới được sống, còn muốn nàng ta c.h.ế.t thì chỉ cần khẽ động đầu ngón tay là xong.

Trong rừng mai, Tô Hội chậm rãi bước đi, tìm những thẻ tre treo trên cây.

Tìm được thẻ rồi còn phải phán đoán xem có phải câu tiếp theo của bài thơ hay không, nếu là của người khác thì tìm được cũng vô ích.

Hiểu biết của nàng về thi từ chỉ giới hạn ở những bài đã từng học thuộc.

Nhưng nàng chưa từng đọc qua câu thơ trong tay, hoàn toàn không biết vế sau là gì.

Nàng đã tìm được mấy thẻ tre, nhưng đều cảm thấy không khớp.

Ba chủ tớ càng đi càng xa.

Đúng lúc ấy, một nha hoàn vội vội vàng vàng bước tới chỗ họ.

“Tô Đại tiểu thư, vừa rồi ngoài vườn mai có một nam nhân đến tìm người. Hắn nói hắn tới từ quê của tiểu thư. Hắn bảo mẫu thân của tiểu thư ở quê đã xảy ra chuyện, nên đặc biệt tới tìm.

Nhưng hôm nay vườn mai đã được Diêu Tam tiểu thư bao trọn, nam nhân không được phép vào. Vì vậy nô tỳ đã bẩm báo với Diêu Tam tiểu thư.

Tam tiểu thư bảo nô tỳ lén dẫn người đó vào bằng cửa phụ, để tiểu thư ra gặp xem có phải thật sự có việc gấp hay không.”

Vừa thấy Tô Hội, nha hoàn liền gấp gáp nói một tràng.

Nghe xong, Tô Hội không hề tỏ ra sốt ruột.

Sao có thế?

Nếu mẫu thân nàng xảy ra chuyện, chắc chắn sẽ viết thư báo cho nàng, chứ không thể sai người tới tìm.

Huống hồ mẫu thân nàng cũng chẳng có ai để sai đi.

“Tô Đại tiểu thư, là thật đấy. Người đó nói hắn tên là Từ Nhị Ngưu.” 

Nha hoàn thấy Tô Hội không phản ứng gì, liền vội bổ sung.

“Cái gì?”

Nghe cái tên này, trong lòng Tô Hội khẽ chấn động.

Chẳng lẽ để đối phó với nàng, Diêu Uyển Dung sẵn sàng đưa một người ở xa xôi như vậy tới kinh thành?

Nàng và Diêu Uyển Dung chỉ gặp nhau một lần ở Mặc Phương Trai, thậm chí còn chưa nói được mấy câu, vậy mà nàng ta đã coi nàng như kẻ địch lớn?

Đúng là điên mà.

“Xin Tô Đại tiểu thư đi theo nô tỳ.” 

Nha hoàn nói rồi đi trước dẫn đường.

Tô Hội lo rằng Diêu Uyển Dung kia thật sự lừa Nhị Ngưu ca đến, hoặc dùng cách khác đưa hắn ta tới kinh thành.

Nàng nhất định phải đi xem xem.

Sờ vào chiếc túi đeo bên mình, Tô Hội đã chuẩn bị không ít thứ, hẳn có thể ứng phó với đủ loại nguy hiểm.

Nàng hít sâu một hơi, rồi bước theo sau.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.