
Đứa Trẻ Cầu Phúc Ở Từ Đường
Trong từ đường không có ma, nhưng nơi đó từng nuốt chửng con người.
Hồi nhỏ tôi sợ bóng tối, sợ nhất là ngôi từ đường cũ kỹ ở đầu làng. Tường gạch xanh đã sập mất một nửa, lớp sơn đen trên cánh cửa nứt nẻ như màng nhện, cái không khí ẩm mốc xộc ra từ khe cửa nghe như mùi gốc cây mục.
Người già trong làng vẫn thường bảo, buổi tối trẻ con đừng có bén mảng đến đó, từ đường là nơi thờ phụng tổ tiên, quấy rối là sinh bệnh ngay.
Tôi hỏi ông nội: "Trong từ đường có ma không ông?"
Ông ngồi xuống bậc cửa, tay cầm tẩu thuốc lào lâu thật lâu không nhúc nhích.
"Không có ma."
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm.
Ông lại bảo: "Cái nơi đó, nếu thật sự có ma thì đã tốt rồi."












