Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 298
Cập nhật lúc: 07/01/2026 09:43
Từ lần trước hai mẹ con họ cãi nhau không vui ở Kinh Thị, mẹ anh không gửi cho anh nửa chữ. Tuy biết mình làm không sai, nhưng đó dù sao cũng là mẹ mình, bố hiện tại lại không ở nhà, anh cũng lo lắng tình trạng của mẹ khi ở nhà một mình.
Dự định mùng 1 tháng 10 về quê một chuyến, nhưng lần gặp mặt này nên dùng thái độ gì để giao tiếp với mẹ, anh vẫn chưa nghĩ ra.
Bây giờ nghe Tiểu Hoa nói vậy, Từ Khánh Nguyên bỗng có chút tự giễu nghĩ: Tuy Tiểu Hoa nhỏ tuổi hơn anh, nhưng một số chuyện cô nhìn nhận còn rõ ràng hơn anh.
Hứa Tiểu Hoa tưởng họ đang thảo luận về cuộc đời Yến Tiểu Hồng, nào biết Từ Khánh Nguyên đã đối chiếu sang cách nhìn của cô về mẹ anh.
Từ Khánh Nguyên nghĩ một chút, mở lời: “Tiểu Hoa, anh định mùng 1 tháng 10 về quê một chuyến, thăm mẹ anh.”
Hứa Tiểu Hoa sững người, không biết sao chủ đề lại chuyển sang chuyện này, gật đầu nói: “Vâng, tốt quá, anh về thăm bác gái đi. Có cần mua chút quà mang về không?”
Từ Khánh Nguyên lắc đầu: “Không cần, bà ấy không phải người tiết kiệm, chắc không thiếu gì đâu.” Ngập ngừng một chút, anh lại nhìn cô nói: “Tiểu Hoa, chuyện anh về nhà, em sẽ không phản đối chứ?”
Hứa Tiểu Hoa có chút ngạc nhiên: “Sao có thể chứ, anh Khánh Nguyên, đó là mẹ anh mà,” thấy ánh mắt anh nhìn mình chăm chú, cô không khỏi cong môi cười: “Anh Khánh Nguyên, em hiểu ý anh, em tin anh!”
Đối diện với đôi mắt trong veo, sáng ngời của cô, trong lòng Từ Khánh Nguyên bất giác rung động. Anh không nói thêm gì nữa, chỉ đáp một tiếng “Được!” Đôi khi anh cảm thấy Tiểu Hoa dường như luôn rất tin tưởng anh, từ năm ngoái khi hai người gặp lại, Tiểu Hoa vẫn luôn cho anh cảm giác này.
Anh nghĩ, chính vì không muốn phụ lòng tin chân thành này, anh cũng sẽ không để Tiểu Hoa phải chịu phiền toái vì những yêu cầu vô lý của mẹ mình.
Đây không phải chủ đề vui vẻ gì, Hứa Tiểu Hoa cũng không muốn bàn luận nhiều, cười nói: “Anh Khánh Nguyên, mẹ em còn bảo hai đứa mình mua sữa bột đấy, không được quên chuyện này đâu.”
Hai người đi thẳng đến trung tâm thương mại Tây Tứ. Đi ngang qua quầy bán quần áo, Từ Khánh Nguyên bỗng dừng bước gọi Tiểu Hoa: “Tiểu Hoa, em nhìn chiếc áo sơ mi màu xanh lam kia xem, có đẹp không?”
Hứa Tiểu Hoa quay đầu nhìn, là màu xanh lam nhạt, giống màu trời thu, cổ áo hơi rộng một chút, kiểu dáng hơi khác với chiếc Kiều Kiều chọn lần trước, trông hoạt bát đáng yêu hơn, cười nói: “Đẹp thật, nhưng mẹ em mới đưa em đi mua quần áo rồi, em mặc không hết.”
“Có thể mua thêm một cái,” thấy cô lắc đầu, Từ Khánh Nguyên mỉm cười bổ sung: “Không cần lo anh không đủ tiền.”
Hứa Tiểu Hoa quả thực có nỗi lo này. Anh mới tốt nghiệp đi làm, hàng tháng còn phải gửi sinh hoạt phí cho bác Từ, chuyến này về An Thành, dì Lư bên đó không biết còn đưa ra yêu cầu gì không?
Cô biết tính anh hiếu thắng, cũng chưa từng hỏi anh có cần giúp đỡ không, nhưng tuyệt đối không dám để anh tốn kém thêm, sợ anh thu không đủ chi, quay lại phải nhịn đói.
Từ Khánh Nguyên thấy cô nhíu mày, khẽ nói: “Chỉ mua cái này thôi. Dù sao anh đi làm được ba tháng rồi, cũng nên chính thức tặng em một món quà.”
Thấy anh kiên quyết, Hứa Tiểu Hoa cũng không từ chối nữa, đi theo anh qua đó, nhờ nhân viên bán hàng lấy áo cho xem, thấy không vấn đề gì, Từ Khánh Nguyên liền đi ra quầy thu ngân trả tiền.
Từ Khánh Nguyên vừa đi, cô nhân viên bán hàng cười hỏi: “Đồng chí, nam đồng chí vừa rồi là đối tượng hay anh trai cô thế? Nói chuyện với cô nhẹ nhàng tình cảm, trông tính cách rất tốt.”
“Là đối tượng, tính anh ấy rất tốt.” Trong ấn tượng của Hứa Tiểu Hoa, chưa từng thấy anh Khánh Nguyên tức giận, có đôi khi thái độ có thể nghiêm túc một chút chứ chưa từng nổi giận.
Thỉnh thoảng mấy người anh Lưu nói năng lung tung, anh Khánh Nguyên cũng chỉ nhìn họ đầy bất lực, chưa bao giờ lên tiếng chỉ trích.
Hứa Tiểu Hoa nói cảm ơn.
Đang nói chuyện thì Từ Khánh Nguyên cầm biên lai quay lại, nhận lấy áo từ tay nhân viên bán hàng.
Hai người đang định đi mua sữa bột, bỗng nghe có người gọi: “Từ Khánh Nguyên!”
Hứa Tiểu Hoa quay đầu lại, thấy một nữ đồng chí mặc áo sơ mi vàng quần đen, tóc cắt ngắn ngang tai, dáng người cao ráo, trông rất nhanh nhẹn đang đi về phía họ.
“Anh Khánh Nguyên, là bạn học của anh à?”
Từ Khánh Nguyên khẽ mím môi: “Là đồng nghiệp.”
Nữ đồng chí kia nhanh ch.óng đi tới, nhìn Từ Khánh Nguyên nói: “Tôi vừa nhìn bóng lưng thấy quen quen, không ngờ là anh thật,” rồi lại nhìn sang Hứa Tiểu Hoa: “Đồng chí Từ, đây là em gái anh à? Trông đáng yêu quá…”
Từ Khánh Nguyên ngắt lời cô ta: “Không phải, đồng chí Ôn, đây là đối tượng của tôi.”
“Đối tượng?” Giọng Ôn Ngọc bỗng cao v.út lên, rõ ràng vô cùng ngạc nhiên với hai chữ “đối tượng”, nhìn Hứa Tiểu Hoa hồi lâu mới nói: “Chuyện từ bao giờ thế? Sao chưa từng nghe nói!”
Từ Khánh Nguyên nhàn nhạt nói: “Đây là việc riêng nên không báo cáo với lãnh đạo.”
Thời buổi này kết hôn phải viết báo cáo, chứ yêu đương tìm hiểu thì không cần.
Ôn Ngọc nhất thời cứng họng: “Tôi không có ý đó, chỉ là hơi bất ngờ, không ngờ đồng chí Từ vừa tốt nghiệp đã có đối tượng rồi.” Cô ta quả thực không ngờ, Từ Khánh Nguyên gây ấn tượng là người lạnh lùng, làm việc tỉ mỉ, trông không giống người dễ mở lòng trong chuyện tình cảm.
Vì thế, cô ta mới nghĩ đến việc thông qua công việc để kéo gần khoảng cách, luôn đặt tiêu chuẩn cao, yêu cầu nghiêm khắc với anh.
Hóa ra là đã có đối tượng rồi sao?
Từ Khánh Nguyên hơi nhướng mày, không hiểu tại sao cô ta lại thấy bất ngờ? “Kỹ sư Ôn, nếu không có việc gì thì chúng tôi đi trước đây, chúng tôi còn phải đi mua chút đồ.”
“À, được!” Ôn Ngọc vội nghiêng người, nhường đường cho họ.
Đợi họ đi rồi, Văn Khánh Huyên đi cùng Ôn Ngọc dạo phố không nhịn được hỏi: “Đó là Từ Khánh Nguyên à? Tiểu Ngọc, người ta có đối tượng rồi, cậu hết hy vọng rồi nhé!”
Ôn Ngọc cười khổ: “Tớ khó khăn lắm mới chấm được một người t.ử tế, sao lại là hoa đã có chủ chứ?”
Văn Khánh Huyên nhìn bóng lưng Từ Khánh Nguyên, cười nói: “Cậu nên thấy may mắn vì người ta có đối tượng rồi, nếu không có khi còn khổ sở hơn. Tớ thấy vừa nãy thái độ của anh ta với cậu cứng nhắc lắm, chắc bình thường ở đơn vị ấn tượng về cậu cũng không tốt lắm đâu?”
