Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 306
Cập nhật lúc: 07/01/2026 09:44
Kiều Kiều gật đầu: “Đúng, tớ còn chưa thể sống tốt, những chuyện khác đều không quan trọng.”
Tiểu Hoa đưa cô ấy về chợ, lại dẫn cô ấy đi mua hai cái bánh bao. Lúc trả tiền, Kiều Kiều tranh trả: “Tiểu Hoa, tiền mua bánh bao tớ còn.”
Tiểu Hoa khuyên: “Cơm vẫn phải ăn cho t.ử tế, không thể ngay cả cái này cũng tiết kiệm, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”
Kiều Kiều gật đầu: “Tớ biết, chỉ là trong ký túc xá có một chị, chồng chị ấy c.ờ b.ạ.c, điều kiện gia đình thực sự quá kém. Mỗi lần tớ ăn chút bánh bao, bánh nướng, chị ấy cứ lượn lờ trước mặt tớ, tớ ngại không chia cho chị ấy một ít, lâu dần bản thân tớ cũng thấy xót.” Cô ấy một bữa cũng chỉ dám mua một cái bánh bao ăn, lại chia cho chị Phác nửa cái, một hai lần còn được, lâu dần cô ấy cảm thấy không ổn.
Cứ như cô ấy đang nuôi chị Phác vậy.
Vấn đề là, bản thân cô ấy tự nuôi mình còn đang là vấn đề.
Kiều Kiều nói: “Tớ nghe mấy chị khác trong ký túc xá bảo, chồng chị ấy đẹp trai, mồm mép lại ngọt, chị Phác mỗi lần về nhà bị gã dỗ vài câu là cam tâm tình nguyện móc tiền ra.”
“Vậy chị ấy tự nguyện sống cuộc sống như thế, cậu thực sự không cần thiết phải giúp chị ấy. Hay là tớ gom chút tiền cho cậu trước, cậu chuyển ra khỏi ký túc xá đi?”
Kiều Kiều vội lắc đầu: “Không cần đâu, Tiểu Hoa, tớ không thể cứ dựa vào cậu mãi được. Bây giờ tớ đã có công việc, tuy lương không cao nhưng từ từ dành dụm, cuộc sống cũng qua được.” Rồi lại có chút chán nản nói: “Giá mà có một nghề sở trường thì tốt.”
Công việc hiện tại của cô ấy nói trắng ra vẫn là bán sức lao động kiếm cơm, nhận mức lương thấp nhất.
Cô ấy nghĩ, nếu biết kế toán hay kỹ thuật gì đó, lương chắc chắn sẽ cao hơn.
Tiểu Hoa nghe cô ấy nói vậy, trong lòng bỗng nảy ra ý tưởng: “Sao cậu lại không có sở trường, tay nghề muối dưa của cậu rất tốt mà, ngon hơn cả mấy bà trong hồ đồng chúng tớ làm.”
Kiều Kiều cười khổ: “Cái này tính là sở trường gì? Nhà nào mà chẳng làm dưa muối.”
Tiểu Hoa lắc đầu: “Không, Kiều Kiều, cậu rất có năng khiếu ở mảng này. Hay là hôm nào cậu mang ít dưa chuột muối, củ cải khô, chao từ nhà đến chợ rau, mời lãnh đạo nếm thử, xem có thể bán mấy thứ này ở chợ rau không?”
Kiều Kiều có chút chần chừ: “Tiểu Hoa, thế này có phải là đầu cơ trục lợi không?”
Tiểu Hoa nói: “Không phải, cậu bây giờ là nhân viên chợ rau cửa Đông, nếu lãnh đạo của cậu nói có thể bán, thì thương lượng với lãnh đạo xin một vị trí chế biến dưa muối, do cậu chuyên trách, nhưng phải nói trước là công thức này không truyền ra ngoài.”
Kiều Kiều quên cả nhai miếng bánh bao trong miệng, hồi lâu mới hỏi: “Tiểu Hoa, thật sự được không?”
“Kiều Kiều, tớ cũng không dám chắc rốt cuộc có được hay không, cậu cứ thử xem sao. Nếu không được thì chúng ta cũng chẳng mất gì, nếu lãnh đạo đồng ý, cậu có hy vọng chuyển thành công nhân chính thức, lương kiểu gì cũng phải trên hai mươi lăm đồng. Như vậy ăn uống, thuê nhà đều không thành vấn đề.”
“Được, Tiểu Hoa, vậy tớ thử xem.”
Nói là làm, hai người lập tức đứng dậy về nhà họ Hứa lấy dưa chuột muối, củ cải khô và chao đã muối từ trước.
Thẩm Phụng Nghi nghe hai đứa nói ý tưởng, cười bảo: “Kiều Kiều, nếu lãnh đạo các con không đồng ý, con cứ làm buổi ăn thử ở chợ rau, dưa chuột cắt nhỏ ra, để mọi người nếm thử hương vị. Nếu mọi người đều khen ngon, đòi mua, lãnh đạo các con không đồng ý cũng phải đồng ý.”
Kiều Kiều nghe bà nội cũng nói vậy, trong lòng càng thêm mong đợi: “Bà nội, bà cũng thấy được ạ?”
“Được chứ, thử xem, cùng lắm không thành thì chúng ta cũng chỉ mất ít dưa chuột và chao, chẳng đáng là bao. Hai ngày tới bà cũng đ.á.n.h tiếng với người trong hồ đồng, đến ủng hộ con.”
“Vâng, cháu cảm ơn bà nội!”
Mãi đến khi tiễn Kiều Kiều đi, Thẩm Phụng Nghi còn nói với con dâu: “Tuổi trẻ thật tốt, con xem hai đứa nó, đầu óc nhanh nhạy không nói, lại còn có chí tiến thủ.”
Tần Vũ cười: “Vâng, Kiều Kiều cũng giỏi giang.” Trong lòng bà nghĩ, hai đứa trẻ này có một điểm rất giống nhau, dường như đều sợ dựa dẫm vào người khác, đều liều mạng muốn tự lực cánh sinh.
Đối với người bình thường, có một vị trí công nhân tạm thời ở Kinh Thị đã là rất may mắn rồi, nhưng Tiểu Hoa và Kiều Kiều vẫn không dám ngơi nghỉ chút nào, không ngừng thúc giục bản thân tiến về phía trước.
Tần Vũ nghĩ, có lẽ trải nghiệm sống ở nông thôn đã khiến hai đứa trẻ nếm đủ cái khổ của việc đói bụng, nên bây giờ dù hoàn cảnh và điều kiện tốt hơn, cũng không dám buông lỏng và lơ là chút nào.
Trưa ngày mùng 4, Từ Khánh Nguyên đứng ở cửa ga tàu hỏa Kinh Thị, suy nghĩ một chút rồi quyết định đến nhà họ Hứa trước rồi mới về đơn vị.
Lúc anh đến, trong nhà chỉ có một mình Thẩm Phụng Nghi. Thấy Khánh Nguyên tới, bà còn hơi ngạc nhiên: “Khánh Nguyên, sao về nhanh thế? Gặp được mẹ con chưa? Ở nhà đều ổn cả chứ?”
Từ Khánh Nguyên gật đầu: “Gặp rồi ạ, đều ổn cả.” Miệng nói vậy nhưng thần sắc của anh lại không tốt lắm.
Bà cụ lập tức nhận ra đứa trẻ này chuyến về quê e là gặp chuyện, vội chuyển chủ đề: “Chưa ăn cơm phải không? Ăn chút gì trước đã rồi nói!”
Thẩm Phụng Nghi liền kéo anh vào bếp, rán cho quả trứng ốp la, rồi nấu bát mì.
Từ Khánh Nguyên cũng không khách sáo, anh quả thực rất đói. Từ tối qua lên tàu đến giờ anh chưa ăn chút gì, trong đầu không biết đang nghĩ gì, có những đoạn ký ức cả nhà sống bên nhau hồi nhỏ, có đoạn ký ức trước khi ông nội mất, cũng có đoạn ký ức hôm qua khi đang nói chuyện với mẹ thì cửa bất ngờ bị đẩy ra.
Đợi ăn được vài miếng mì, dạ dày dường như không còn khó chịu nữa, Từ Khánh Nguyên mới khẽ nói: “Bà nội, mẹ con sắp ly hôn với bố con rồi.”
Thẩm Phụng Nghi giật mình kinh hãi: “Sao lại thế được? Bà trước kia đi An Thành còn nghe rất nhiều người nhắc, tình cảm bố mẹ con tốt lắm mà!” Lư Nguyên để lại ấn tượng cho bà là một người tính tình ôn hòa, không có nhiều chủ kiến. Hiểu Lam cũng từng nói với bà, chị dâu cái gì cũng nghe anh trai, kết hôn hơn hai mươi năm vẫn như cô gái nhỏ.
Từ Khánh Nguyên nhàn nhạt nói: “Đó là khi mặt biển sóng yên biển lặng.”
“Tuy bố con bị hạ phóng, nhưng con dù sao cũng đã đi làm thuận lợi, chuyện trong nhà cũng san sẻ được không ít, sao mẹ con còn nảy sinh ý nghĩ này?” Thẩm Phụng Nghi thực sự có chút không hiểu nổi. Đây đâu phải cảnh nheo nhóc con cái, cuộc sống khó khăn không chịu nổi sự liên lụy của chồng; hơn nữa, nếu tình cảm vợ chồng vốn bất hòa, gặp chuyện này đường ai nấy đi cũng là bình thường, đằng này con cái đã đi làm, tình cảm vợ chồng cũng rất tốt…
