Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 384

Cập nhật lúc: 07/01/2026 09:56

Diệp Hằng cười cười, cậu bây giờ đối với việc bố có yêu thương mình hay không đã không còn để tâm lắm nữa. Trước khi lên đại học, thế giới của cậu là trường học và căn nhà nhỏ trong ngõ Bạch Vân này.

Sau khi lên đại học, cùng bạn bè thảo luận phương châm chính sách, làm báo, tổ chức các loại hoạt động, lúc rảnh rỗi thì hẹn nhau leo núi, chơi bóng, cuộc sống bận rộn và phong phú khiến cậu rất ít khi nhớ về ngõ Bạch Vân.

Trong con ngõ này, người cậu còn để tâm là bà nội và Tiểu Hoa. Lần này trước khi về nhà, cậu nhớ ra sinh nhật Tiểu Hoa sắp đến, nhờ một bạn nữ trong trường đi cùng đến cửa hàng bách hóa, chọn một chiếc ghim cài áo.

Cậu nói là tặng cho em gái ở nhà.

Sau khi về nhà, mỗi lần ra ngoài cậu đều mang theo chiếc ghim cài áo này, hy vọng tìm được thời điểm thích hợp để tặng, nhưng Tiểu Hoa dạo này có vẻ rất bận, đi sớm về khuya, thỉnh thoảng gặp nhau cô cũng chỉ chào hỏi qua loa rồi vội vàng đi mất.

Diệp Hằng sờ chiếc ghim cài áo trong túi, chớp mắt đã đến sinh nhật Tiểu Hoa, chiếc ghim cài áo của cậu vẫn chưa tặng được.

Hứa Cửu Tư và Diệp Hữu Khiêm nói thêm vài câu rồi định về nhà trước. Trong l.ồ.ng n.g.ự.c Diệp Hằng bỗng dâng lên một sự thôi thúc, nếu hôm nay không tặng, có lẽ chiếc ghim cài áo này vĩnh viễn không còn cơ hội tặng nữa.

Diệp Hằng nhìn theo bóng lưng cô, khẽ gọi: "Tiểu Hoa!"

Hứa Tiểu Hoa quay đầu nhìn cậu, trong mũi phát ra tiếng "Hửm?".

Diệp Hằng lấy chiếc ghim cài áo từ trong túi ra, đặt trong lòng bàn tay: "Hôm nay nhìn thấy ở cửa hàng bách hóa, nhớ ra sinh nhật cậu sắp đến."

Hai người cha một trước một sau đồng thời im lặng, đều nhìn vào chiếc ghim cài áo nằm trong lòng bàn tay thiếu niên. Đó là một chiếc ghim hình con bướm, hai bên cánh bướm đính hai viên ngọc trai nhỏ xíu, trong con ngõ đang dần tối sầm lại, dưới ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Đó là một chiếc ghim cài áo, cũng là tình ý khó nói thành lời mà thiếu niên cẩn thận đặt trong lòng bàn tay, chờ đợi đối phương đón nhận.

Trong ngõ hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng xe cộ, tiếng chuông và tiếng nói chuyện ồn ào bên ngoài ngõ.

Hứa Tiểu Hoa cũng nhìn chiếc ghim cài áo đó, hơi sững sờ một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, ôn tồn cười nói: "Cảm ơn cậu, nhưng cái này trông có vẻ hơi đắt tiền, tớ không tiện nhận đâu, bình thường tớ cũng không thích đeo trang sức, Diệp Hằng cậu tặng cho dì Từ đi!"

Diệp Hằng nhìn khuôn mặt cô, khẽ mím môi, rốt cuộc không làm khó cô, cười đáp một tiếng "Được!".

Hứa Tiểu Hoa trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Vậy bọn tớ về trước đây, bà nội đang đợi về ăn cơm."

Diệp Hữu Khiêm trong lòng thổn thức thay cho con trai, ngoài mặt xua tay cười nói: "Mau về đi!"

Đợi bố con Hứa Cửu Tư đi rồi, Diệp Hữu Khiêm cũng thở phào, quay người vỗ vai con trai, khẽ nói: "Chiếc ghim cài áo này, cất kỹ đi! Đẹp lắm!"

Diệp Hằng nhìn chiếc ghim cài áo trong lòng bàn tay, "Vâng" một tiếng. Cậu nghĩ, đời người dài như vậy, rồi sẽ có lúc tặng được thôi.

Diệp Hữu Khiêm liếc mắt liền nhìn thấu suy nghĩ của con trai, thở dài một tiếng.

Bên phía Hứa Tiểu Hoa cũng khẽ thở phào, may mà Diệp Hằng không nói ra lời nào không thích hợp, nếu không trước mặt người lớn, cô cũng không biết nói gì cho phải.

Hứa Cửu Tư thấy con gái có vẻ như vừa thoát nạn, buồn cười hỏi: "Có phải giật mình không?"

Tiểu Hoa gật đầu. Vừa nãy tim cô đập thình thịch lên tận cổ họng, nhưng mọi người đều rất bình tĩnh, cô cũng không tiện biểu lộ ra.

Hứa Cửu Tư cười nói: "Ở tuổi các con, chuyện này là bình thường. Vừa nãy con làm rất tốt, nếu không thích thì từ chối dứt khoát, chuyện tình cảm mà dây dưa không rõ ràng là dễ xảy ra chuyện nhất."

Hứa Tiểu Hoa đang định vâng dạ, bỗng nghe phía trước truyền đến giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu lên thì thấy Từ Khánh Nguyên đang đứng ở cổng sân, nhìn cô cười nói: "Tiểu Hoa, hôm nay sao về muộn thế?"

Mặt Tiểu Hoa bỗng đỏ bừng, không biết anh đứng ở cổng từ lúc nào, cảnh tượng vừa rồi anh đã nhìn thấy bao nhiêu?

Cô thành thật nói: "Em thảo luận phương pháp chế biến tinh dầu vỏ cam với Trịnh Nam, bị trễ một chút. Anh Khánh Nguyên, sao hôm nay anh lại qua đây? Gần đây không phải đi Đông Bắc nữa ạ?"

Từ Khánh Nguyên bắt gặp ánh mắt mong chờ của cô, trong lòng có chút không nỡ: "Sáng sớm mai tàu chạy."

Hứa Tiểu Hoa chưa kịp nói gì, Hứa Cửu Tư đã hỏi trước: "Qua giao thừa rồi đi không được sao?"

Bữa tối, Thẩm Phụng Nghi và Tần Vũ chuẩn bị rất thịnh soạn, chính giữa bàn ăn là chiếc bánh bông lan hấp do chính tay Hứa Cửu Tư làm. Tần Vũ lấy ra một chiếc đồng hồ hoa mai, đưa cho con gái: "Mẹ và bố chọn cho con đấy, con xem có thích không?"

Kiều Kiều tặng một đôi găng tay do cô ấy tự đan.

Từ Khánh Nguyên lấy ra một chiếc lược gỗ đào, đưa cho Tiểu Hoa: "Anh tự làm đấy, mài giũa rất lâu, em xem có thích không?"

Mọi người đều xúm lại xem, thấy trên cán lược còn khắc những bông hoa mai nhàn nhạt, biết người này quả thực đã bỏ ra không ít công sức.

Hứa Tiểu Hoa khẽ cụp mắt, nghĩ đến việc sáng sớm mai anh phải đi, niềm vui nhận quà nhanh ch.óng bị cuốn trôi, ngước mắt nhìn anh, sống mũi cay cay, những lời không nỡ rốt cuộc không nói ra, chỉ cười nói một câu: "Cảm ơn anh!"

Từ Khánh Nguyên cũng nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, thấy cô cúi đầu, trong lòng cũng có chút không dễ chịu, cười nói: "Lần này anh đi trước, Tiểu Hoa, đợi bên em quyết định xong xuôi, nhớ viết thư cho anh."

Hứa Tiểu Hoa gật đầu.

Thẩm Phụng Nghi thở dài một tiếng, lập tức gọi: "Thôi nào, thôi nào, mọi người mau nếm thử bánh bố làm đi, tốn bao nhiêu công sức đấy."

Đêm khuya, gió bấc gào thét, Kiều Kiều ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện người bên cạnh vẫn chưa ngủ, lên tiếng hỏi: "Tiểu Hoa, sao cậu còn chưa ngủ?"

Hứa Tiểu Hoa thở dài: "Tớ hơi khó ngủ."

"Là lo lắng cho anh Khánh Nguyên à? Tiểu Hoa, đầu óc anh Khánh Nguyên tốt hơn chúng ta, anh ấy đi đâu chắc chắn cũng sống rất tốt, cậu đừng lo bò trắng răng."

Hứa Tiểu Hoa nói: "Cũng không hẳn, Kiều Kiều, tớ chỉ bỗng nhiên cảm thấy tương lai khó đoán, anh Khánh Nguyên đi chuyến này, không biết còn có thể về Kinh thị nữa không." Chuyện cô đi Đông Bắc cũng chưa chốt, ngộ nhỡ chị Ngải viết thư lại nói lần này lớp học do Bộ Công nghiệp nhẹ tổ chức bị hủy bỏ thì sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 344: Chương 384 | MonkeyD