Đứa Trẻ Xuất Hiện Trong Tiệc Cưới - Chương 3

Cập nhật lúc: 22/07/2026 19:01

Cảm xúc dâng lên quá mạnh khiến bụng tôi đau quặn.

Tôi kéo tay Kiki.

Nơi này, tôi thật sự không thể ở lại thêm nữa.

Tôi không muốn tỏ ra đáng thương hay t.h.ả.m hại, càng không muốn cúi đầu cầu xin chút thương xót từ đàn ông.

Kiki đỡ tôi rời khỏi khách sạn.

Mẹ tôi từ giữa vòng vây khách mời chạy tới, lo lắng hỏi:

“Man Man, chuyện gì vậy con?”

Tôi vừa mở miệng, giọng đã nghẹn lại.

Không thể kìm được nữa, nước mắt tuôn xuống như đứt dây:

“Mẹ… Vệ Lẫm… anh ta ngoại tình… còn có con với người khác rồi…”

“Đồ khốn! Đồ rùa rắn! Mẹ phải đi tìm nó tính sổ!”

Tôi vội nắm lấy tay mẹ:

“Mẹ… bụng con đau quá… Mình về trước đi mẹ…”

Bà luống cuống lau nước mắt cho tôi, giọng nghẹn ngào:

“Được, được, mẹ đưa con về, mẹ đưa con về ngay…”

Chúng tôi vừa bước ra khỏi sảnh, một cô gái mặc váy trắng đã chạy theo từ phía sau.

Mẹ tôi đang đi lấy nước cho tôi, cô ta liền chắn trước mặt tôi, khóc lóc nức nở:

“Chị… em xin lỗi… em thật sự không biết… em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này… em chưa từng muốn làm tổn thương chị… em sẽ không quấy rầy hai người nữa… em có thể đưa con đi…”

Bụng tôi đau như bị xoắn lại.

Mồ hôi thấm ướt váy cưới.

Tôi đã không còn sức lực để đối phó với cô ta.

Nếu tôi mới mười tám tuổi, có lẽ tôi còn tin những lời đó.

Nhưng tôi đã hai mươi tám.

Nếu cô ta thật sự không muốn, vậy tại sao lại lên giường với bạn trai của người khác?

Nếu thật sự không muốn, vì sao không dùng biện pháp tránh thai?

Nếu thật sự không muốn, vì sao không uống t.h.u.ố.c khẩn cấp?

Nếu thật sự không muốn, vì sao lại sinh ra đứa trẻ từ một đêm tình?

Cô ta thật sự không biết tôi đang mang thai, không chịu nổi cú sốc này sao?

Tôi chẳng còn sức mắng cô ta, chỉ lạnh lùng thốt ra một chữ:

“Cút.”

Cô ta vẫn đưa tay định kéo tôi lại.

Tôi lảo đảo, vừa giận vừa hoảng.

Cô ta vẫn khóc, vẫn tiếp tục diễn vai đáng thương:

“Chị mắng em cũng đúng… nhưng em thật sự không còn cách nào khác… đứa bé còn nhỏ quá… nó đáng thương lắm…”

Tôi sắp không đứng vững nổi nữa, sắc mặt trắng bệch, đầu óc choáng váng.

May mà mẹ tôi kịp quay lại.

Bà xông lên, tóm lấy cô ta, tát một cái khiến cô ta ngã ngồi xuống đất, tức giận mắng:

“Mày là thứ cầm thú chui từ kẽ đá nào ra hả? Con gái tao đang m.a.n.g t.h.a.i đấy! Ba mẹ mày dạy mày đi làm tiểu tam à?!”

Bà còn muốn đá thêm vài cái, nhưng vì tôi, bà chỉ có thể ôm lấy tôi, không rảnh tay.

Chỉ đành tức giận mắng lớn:

“Cút! Cút khuất mắt tao! Đừng làm bẩn mắt con gái tao! Nếu con gái tao có chuyện gì, tao sẽ lột da mày!”

Đúng lúc đó, xe của Kiki chạy lên từ tầng hầm.

Trước mắt là một cô gái ngồi xổm dưới đất, ôm đầu khóc như thể mình đáng thương đến tận cùng.

Tôi chẳng buồn nhìn nữa, cùng mẹ vội vàng lên xe rời khỏi nơi đầy thị phi này.

Vừa về tới nhà, tôi nhận được tin nhắn WeChat của Vệ Lẫm:

[Giang Man, từ bao giờ em trở nên thô lỗ vô lý như vậy? Anh đã nói rồi, anh và cô ấy đều không muốn chuyện đó xảy ra. Em nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này sao? Cô ấy là mẹ đơn thân, cũng rất đáng thương. Em sắp làm mẹ rồi, em không thể đặt mình vào hoàn cảnh người khác một chút sao?]

Tôi chỉ cảm thấy trái tim mình khựng lại.

Đây chính là người đàn ông tôi yêu suốt tám năm sao?

Sau khi giẫm nát tình cảm giữa chúng tôi, anh ta còn có thể quay lại trách ngược tôi?

Còn có thể nói ra những lời trơ trẽn không biết xấu hổ như vậy?

Tôi thở dốc không ngừng, cố gắng hít sâu.

Tim đau như bị d.a.o cứa, mỗi nhịp thở đều mang theo cảm giác nhói buốt đến không chịu nổi.

Cả người tôi run rẩy.

Kiki và mẹ đều lo lắng nhìn tôi.

“Con không sao… con không sao…”

“Rồi sẽ qua thôi… con chịu được… tất cả rồi sẽ qua…”

Tôi dựa vào ghế sofa, như đang nói với họ, cũng như đang tự trấn an chính mình.

Mấy ngày sau đó, Vệ Lẫm không hề đến tìm tôi.

Anh ta chỉ gửi một tin nhắn WeChat:

[Man Man, mấy hôm nay chúng ta nên bình tĩnh lại một chút. Đợi em nguôi giận, anh sẽ đến đón em về nhà.]

Tôi định xóa tin nhắn ấy, nhưng ngón tay dừng lại trên màn hình.

Tôi phải kiểm soát cảm xúc.

Tin nhắn này cũng là bằng chứng.

Bởi vì tôi biết, anh ta sẽ không dễ dàng đồng ý ly hôn.

Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện ly hôn, anh ta lại tức giận, luôn miệng nói đó chỉ là sai lầm do rượu, khuyên tôi đừng hành động bốc đồng.

Anh ta có cả một hệ thống lý lẽ tự bào chữa cho mình.

Cãi nhau với anh ta chỉ khiến tôi tức đến nghẹt thở, đau đầu, chẳng có lợi ích gì.

Vì vậy, tôi phải chuẩn bị sẵn tinh thần, kể cả việc đưa nhau ra tòa.

Tôi chọn bật chế độ “Không làm phiền” với anh ta.

Nhưng chỉ cần tin nhắn của anh ta vừa lóe lên, tôi vẫn không thể kiềm chế cảm giác buồn nôn.

Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn đến trời đất quay cuồng, như thể muốn nôn cả mật xanh mật vàng ra ngoài.

Mẹ tôi bưng nước ấm tới cho tôi súc miệng, sau đó đỡ tôi nằm lên giường.

Tôi mở mắt, cảm giác như toàn thân bị rút sạch sức lực.

Mẹ vào bếp hâm nóng canh gà, nhưng tôi không ăn nổi bất cứ thứ gì.

Mấy ngày này dài như nửa đời người cộng lại.

Tôi gần như chỉ nằm bẹp trên giường, hoặc ngồi ngoài ban công nhìn đến khi trời sẩm tối.

Tôi không biết phải giải tỏa cảm xúc thế nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đứa Trẻ Xuất Hiện Trong Tiệc Cưới - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD