Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 126
Cập nhật lúc: 04/03/2026 15:27
Các giáo viên nhân viên khác trong trường cai nghiện cũng đều phải ngồi tù với số năm khác nhau.
Trước khi tuyên án, Tiêu Trường Hâm nói lời sau cùng trước tòa, hắn không hề cảm thấy mình có lỗi.
Hắn cảm thấy mục đích mở trường cai nghiện này của hắn tuy là để kiếm tiền, cũng không đối xử tốt lắm với đám học sinh kia, thủ đoạn cũng quá khích, nhưng hắn cũng giúp được rất nhiều thiếu niên nghiện internet quay về chính đạo. Hắn cảm thấy mình cũng có công lao.
Hắn thậm chí còn tin sái cổ vào cái thuyết nghiện internet là một loại bệnh tâm thần, còn thốt ra một câu nói vô cùng thiểu năng: "Đã có bệnh, tại sao lại từ bỏ điều trị?"
Câu nói này không chỉ châm ngòi sự phẫn nộ của những người ra tòa làm chứng, mà còn châm ngòi cơn giận dữ của những người đến dự thính.
Khi chúng bị cảnh sát tư pháp giải đi, có một người mở túi xách, lấy hoa quả thối từ trong ra, ném thẳng vào người Tiêu Trường Hâm và đồng bọn.
Tiêu Trường Hâm bị hoa quả thối ném trúng mặt, kính cũng bị lệch đi.
Những người làm truyền thông có mặt đã ghi lại cảnh tượng này.
Nhóm A Hào, Chu Bỉnh Vinh, Tăng Tiểu Nghệ đều đợi ở bên ngoài, Lâm Thư Nguyệt bước ra, họ đồng loạt cúi gập người chào Lâm Thư Nguyệt.
Lâm Thư Nguyệt mỉm cười với họ, sau đó mời họ ăn kem, trò chuyện với họ rất lâu, trao đổi phương thức liên lạc, hứa sau này sẽ qua lại nhiều hơn.
Về đến tòa soạn, Lý Vĩ Sinh đã về.
Thời gian qua Lâm Thư Nguyệt không gặp anh ta, mãi đến giờ Lâm Thư Nguyệt mới biết anh ta cũng đi điều tra bí mật. Anh ta điều tra về công xưởng đen.
Và bằng chứng mang về vô cùng đầy đủ.
Lâm Thư Nguyệt biết chuyện, lập tức nảy sinh lòng kính nể đối với anh ta.
Bản thân cô đi điều tra bí mật là dựa vào sự giúp đỡ của hệ thống, còn Lý Vĩ Sinh thì sao, anh ta chỉ cầm mấy cái máy quay lén rồi đi, chịu bao nhiêu khổ cực, bị đ.á.n.h bao nhiêu trận. Thế mà vẫn mang được bằng chứng ra.
Lâm Thư Nguyệt thực sự mong những người như Lý Vĩ Sinh nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Vì khổ nạn trên thế giới này nhiều quá, một người không thể nào vạch trần hết được.
Cô cần thêm nhiều người đồng hành.
Lý Vĩ Sinh đen đi nhiều, gầy đi nhiều, trên người còn mang thương tích, khi nhìn thấy ánh mắt khâm phục của Lâm Thư Nguyệt, anh ta thực sự không nhịn được, cười một cái.
Từ sau khi Lâm Thư Nguyệt điều tra bí mật trường cai nghiện về, trong lòng anh ta cứ nín nhịn một hơi. Một hôm đi dạo phố, anh ta nhớ đến loại công xưởng đen mà bạn anh ta từng nhắc tới.
Một ngày làm việc mười tám mười chín tiếng, lương tháng chỉ vỏn vẹn một hai trăm tệ, không những không được ăn no mà còn bị đ.á.n.h. Nhưng trên thị trường báo chí đưa tin về loại công xưởng đen này thực sự quá ít.
Thế là Lý Vĩ Sinh nảy ra ý định đi điều tra bí mật. Sau khi xác nhận với Vương Minh Chính, anh ta cầm chiếc máy quay lén đời mới nhất vừa mua rồi đi.
Anh ta đi nửa tháng, trong nửa tháng này, cái khổ anh ta chịu bằng tổng cộng hai mươi năm qua cộng lại. Lần đầu tiên chàng trai gia cảnh ưu việt nếm trải thế nào là đói ăn còn bị đòn. Mà điều khiến Lý Vĩ Sinh đau khổ nhất là đối mặt với những người chịu bức hại đó, anh ta ngoài làm một người ghi chép, lại chẳng giúp được gì cho họ.
Cảm giác bất lực đó khiến Lý Vĩ Sinh đau khổ. Mỗi khi sắp không kiên trì nổi, anh ta lại nhớ đến Lâm Thư Nguyệt.
Ác hành của đám người ở trường cai nghiện còn tàn khốc hơn trong công xưởng đen, Lâm Thư Nguyệt làm sao nhịn được? Nghĩ vậy, Lý Vĩ Sinh liền cảm thấy toàn thân tràn trề sức mạnh!
Chẳng có lý do gì việc Lâm Thư Nguyệt làm được mà anh ta lại không làm được!
Đợi anh ta báo cảnh sát, kẻ cầm đầu công xưởng đen bị cảnh sát giải đi, Lý Vĩ Sinh như trút được gánh nặng.
Anh ta không chọn về nhà mà về tòa soạn, gặp Lâm Thư Nguyệt.
