Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 188
Cập nhật lúc: 04/03/2026 15:36
Đời này kiếp này, chắc cô chẳng còn cơ hội nào được quang minh chính đại cầm s.ú.n.g nhả đạn nữa rồi.
Hà Ngọc Linh lại bị ép phải tăng ca quay về đơn vị, mãi đến giờ mới được tan làm. Cô cùng Lâm Thư Nguyệt bước ra khỏi đồn cảnh sát. Vì cả hai đều chưa ăn gì, mà gần đó lại có khu chợ đêm, thế là hai người rủ nhau vào làm một tô mì Trùng Khánh.
Mì Trùng Khánh cay tê nồng đậm, thứ nước xốt thịt băm thơm lừng mà không hề ngấy. Đánh chén no nê xong, Hà Ngọc Linh về nhà, Lâm Thư Nguyệt cũng thả bộ về.
Hôm nay cô không lái xe đến. Giờ này cũng chưa gọi là quá muộn, nên cô túc tắc đi bộ về.
Cái cốp trang điểm đang cầm trên tay đã được cô nhanh ch.óng ném vào không gian tùy thân lúc qua chỗ vắng người.
Đã hơn chín giờ đêm. Vừa bước qua khu vực sầm uất, xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ.
Chuông điện thoại của Lâm Thư Nguyệt reo lên. Là Lâu Phượng Cầm gọi hỏi xem chừng nào cô mới về.
Cúp máy, trong lòng Lâm Thư Nguyệt chợt trào dâng một cảm giác man mác buồn.
Chiếc điện thoại cô đang xài là do Bạch Văn Hoa tặng. Điện thoại nắp gập màu trắng, nhỏ nhắn, xinh xắn lắm. Lúc mới thay máy, cô vẫn cài bản nhạc chuông "Hoa Đinh Hương" quen thuộc.
Đó là bài hát mà ông bô cô thích nhất. Nghe ổng kể: "Hoa Đinh Hương" cũng là bài mẹ cô ghiền nhất. Từ lúc hai người thành đôi, bài hát đó nghiễm nhiên trở thành nhạc chuông điện thoại của cả hai. Mãi cho đến khi Lâm Thư Nguyệt khôn lớn, cái nhạc chuông đó vẫn chẳng hề thay đổi.
Lâm Thư Nguyệt nhớ họ rồi.
Lâu Phượng Cầm rất tốt, cô cũng thật lòng xem Lâu Phượng Cầm như mẹ ruột của mình. Nhưng nỗi nhớ cồn cào về họ thì cô vẫn không sao giấu nổi.
`[Hệ thống này, ngươi nói xem, bố mẹ ta giờ này đã đầu t.h.a.i chuyển kiếp hết chưa?]` Có lẽ do thứ ánh đèn vàng vọt leo lét này quá đỗi dịu dàng, soi rọi nỗi nhớ trong Lâm Thư Nguyệt đến mức tột cùng, nên cô không nhịn được mà thì thầm hỏi hệ thống Phân Biệt Thiện Ác.
Cô vốn chẳng mảy may kỳ vọng hệ thống sẽ hồi đáp. Nhưng lần này, hệ thống Phân Biệt Thiện Ác lại lên tiếng: `[Đúng thế.]`
Lâm Thư Nguyệt sững chân lại: `[Trên đời này thật sự có chuyện đầu t.h.a.i chuyển kiếp sao?]`
`[Đúng vậy. Chẳng phải ký chủ cũng là người đầu t.h.a.i chuyển thế sao? Chỉ là đến lượt ký chủ thì xảy ra chút sai sót mà thôi.]`
Câu trả lời của hệ thống Phân Biệt Thiện Ác khiến Lâm Thư Nguyệt kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên. Cô toan hỏi tiếp, nhưng bên tai bỗng văng vẳng tiếng người kêu cứu.
Tiếng kêu cứu thoi thóp, yếu ớt. Nếu không nhờ viên t.h.u.ố.c cường thân kiện thể của hệ thống cải tạo lại cơ thể, chắc cô cũng chẳng nghe thấy gì. Cô lập tức im bặt, nghiêng tai lắng nghe cẩn thận. Lần này thì cô nghe rõ mồn một rồi, quả thực có người đang kêu cứu.
`[Ting!!! Phát hiện hiện trường phạm tội, yêu cầu ký chủ lập tức đi kiểm tra và bắt giữ tội phạm quy án.]`
`[Ting!!! Phát hiện hiện trường phạm tội, yêu cầu ký chủ lập tức đi kiểm tra và bắt giữ tội phạm quy án.]`
`[Ting!!! Phát hiện hiện trường phạm tội, yêu cầu ký chủ lập tức đi kiểm tra và bắt giữ tội phạm quy án.]`
Hệ thống Phân Biệt Thiện Ác réo lên liên tiếp ba lần. Trường hợp này cô chưa từng gặp bao giờ. Sắc mặt Lâm Thư Nguyệt lập tức trở nên vô cùng căng thẳng.
Cô liếc nhìn màn hình hệ thống tự động bật lên, mở radar thiện ác ra dò tìm, sải bước chạy vội về hướng phát ra tiếng kêu cứu.
Viên gạch đã được cô lăm lăm cầm gọn trong tay.
Mới bước đi mười bước, trên radar thiện ác lập tức hiện lên một chấm đỏ. Vừa xuất hiện, chấm đỏ đã ghim thẳng vào ô 90%. Đây là kẻ đầu tiên đạt mức độ ác cao như vậy kể từ khi Lâm Thư Nguyệt sở hữu hệ thống Phân Biệt Thiện Ác.
Cô chợt nhớ đến gã sát nhân hàng loạt mà Hàng Gia Bạch vừa dặn dò tối nay. Cô khựng lại, rút phắt điện thoại ra, bấm gửi nhanh tọa độ hiện tại của mình cho Hàng Gia Bạch.
