Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 332
Cập nhật lúc: 08/03/2026 23:05
Nói:"A Tinh, dạo này anh có dành dụm được chút tiền, mua cho em một chiếc vòng tay vàng. Không có giá trị gì mấy, nhưng là tấm lòng của anh."
Một chiếc vòng vàng trơn được La Chính Quân lấy ra, đúng như lời anh nói, không nặng, nhưng tính theo giá vàng hiện tại, kiểu gì cũng phải một hai ngàn tệ, Lâm Thư Tinh từng nói, sổ sách trong quán đều do cô làm, cô kiểm kê, lương của La Chính Quân cũng luôn do cô giữ, mỗi ngày chỉ cho một chút tiền t.h.u.ố.c lá tiền tiêu vặt, một ngàn tệ này, không biết La Chính Quân đã tích cóp bao lâu rồi.
Lâm Thư Nguyệt mặc kệ mùi tỏi trên người, chống cằm, nở nụ cười tủm tỉm của mấy bà cô nhìn hai người họ.
Lâm Thư Tinh rơi cả nước mắt, cô kết hôn với La Chính Quân, Lâu Phượng Cầm không nhắc đến chuyện sính lễ, Lâm Thư Tinh cũng không đòi hỏi tam kim. Lâu Phượng Cầm và Lâm Thư Tinh không đòi, là vì tin tưởng nhân phẩm của La Chính Quân, cho dù không có những thứ này, anh cũng sẽ đối xử tốt với Lâm Thư Tinh.
Lâm Thư Tinh có niềm tin tuyệt đối với La Chính Quân, từ ngày hai người xác định quan hệ yêu đương, thỉnh thoảng La Chính Quân sẽ tặng quà cho cô, ban đầu là những sợi dây chuyền vòng tay tinh xảo, sau này có chút tiền, thì đổi sang vòng tay bạc dây chuyền bạc, bây giờ đã là vàng vòng vàng rồi.
Tình cảm của La Chính Quân không đổi, cuộc sống của họ cũng tốt lên, trong lòng Lâm Thư Tinh tràn ngập sự cảm động, La Chính Quân đeo vòng tay cho cô.
Lâm Thư Tinh quanh năm làm việc, da tay không mấy mịn màng, nhưng trắng trẻo, sau khi đeo chiếc vòng vàng, lại càng tôn thêm vẻ trắng trẻo của đôi bàn tay, La Chính Quân quanh năm lao động, da anh màu lúa mạch, một đen một trắng đan c.h.ặ.t vào nhau. Hai vợ chồng trẻ trao nhau ánh mắt đưa tình.
Khắp không gian ngập tràn mùi vị chua loét của tình yêu, là một cẩu độc thân, Lâm Thư Nguyệt cảm thấy bữa tiệc thịnh soạn hôm nay chưa ăn, cô đã no ngang rồi.
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Lâm Thư Nguyệt không muốn ăn cơm ch.ó nữa, đứng dậy chạy ra mở cửa.
Bên ngoài đỗ một chiếc xe Jeep rất quen mắt, đứng trước xe là một người không ai ngờ tới.
"Đội trưởng Hàng, sao anh lại tới đây?"
Hàng Gia Bạch mở cốp xe, lấy từng món đồ bên trong xuống.
"Hôm nay tôi được nghỉ nửa ngày, đồng nghiệp trong đội nhờ tôi mang quà đáp lễ đến cho cô. Hôm nay là ngày lễ, họ phải tăng cường đi tuần tra, nên không đến được."Hàng Gia Bạch mang đến rất nhiều đồ, có bánh trung thu, có trái cây, thậm chí còn có hai con gà sống.
Hàng Gia Bạch nhìn theo ánh mắt của Lâm Thư Nguyệt, cười nói:"Nhà Triệu Hữu Thành ở Giang Trạm, gà vùng bên họ là nổi tiếng nhất, từ lúc anh ấy vào cơ quan, cứ đến lễ tết, anh ấy lại nhờ mẹ gửi lên hai mươi mấy con gà."
Gà Giang Trạm quả thực ngon, làm món gà luộc là tuyệt phẩm, và vùng đó cũng là nơi thích ăn gà nhất của tỉnh Quảng Việt, dân gian tương truyền, không một con gà nào có thể sống sót rời khỏi Giang Trạm. Là người bản địa Quảng Việt hai kiếp, Lâm Thư Nguyệt cũng rất thích ăn thịt gà.
Lâm Thư Nguyệt bật cười, cô không từ chối quà đáp lễ của người Cục công an tặng, bà nội kiếp trước và mẹ kiếp này của cô đều dạy rằng, các mối quan hệ xã hội, chính là dần dần bồi đắp trong lúc có qua có lại mà thành.
Tuy có hơi thực dụng, nhưng lại là sự thật, cô mang trong mình hệ thống phân biệt thiện ác, những chỗ cần giao thiệp với Cục công an còn rất nhiều, giao tình càng sâu, càng có lợi cho việc triển khai công việc của cô sau này:"Vậy thay tôi gửi lời cảm ơn đến họ nhé."
"Họ dặn tôi nói với cô đừng khách sáo."Hàng Gia Bạch cười lớn.
Lâu Phượng Cầm lúc này cũng từ trong bếp đi ra, thấy người ngoài cửa là Hàng Gia Bạch, bước nhanh hơn:"Là đội trưởng Hàng đây mà, mau vào nhà ngồi chơi đi."
Hàng Gia Bạch cung kính gọi một tiếng dì, rồi từ chối:"Dì ơi cháu không ngồi đâu, chiều nay chúng cháu vẫn còn nhiệm vụ."
