Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 336
Cập nhật lúc: 08/03/2026 23:06
Lâm Thư Nguyệt vô tình bị kéo vào chuyện này, hồ sơ của cô đã sớm bị điều tra tường tận rành rẽ, tài liệu vụ án Giả Vĩnh Thường họ cũng đã xem qua. Nhưng họ vẫn bán tín bán nghi với những lời Lâm Thư Nguyệt nói, dẫu sao thì việc này cũng có phần huyền ảo.
Căn cứ theo lời khai của bốn người Lâm Thư Nguyệt, đội viên của họ đã tiến hành mô phỏng tại hiện trường.
Con hẻm nhỏ cạnh xưởng giấy cách hiện trường Hồ Tâm Nhụy bị truy sát, tuy khoảng cách đường chim bay là một trăm mét, nhưng đoạn giữa này, cũng phải vòng vèo không ít, nguyên tường đã bị ngăn lại mấy bức, toàn bộ những thứ này, đều là rào cản cản trở quan trọng trong việc truyền tải âm thanh.
Biết không thể tra khảo thêm gì mới mẻ, sắc mặt Đội trưởng Lãnh vẫn đầy nghiêm nghị:"Phóng viên Lâm, chúng tôi cần kiểm chứng lại lời cô nói một chút, hy vọng cô có thể hợp tác."
"Được, không thành vấn đề."Về việc này, Lâm Thư Nguyệt vô cùng hợp tác. Cô theo nhóm Đội trưởng Lãnh ra khỏi Cục công an bằng cửa sau.
Phía sau Cục công an chính là một khu dân cư, có mấy con hẻm cũng giống con hẻm cạnh xưởng giấy đến bảy tám phần.
Lâm Thư Nguyệt và Lý Minh Phương mỗi người mang theo một bộ đàm, nhóm Đội trưởng Lãnh đứng ở vị trí của Hoàng Cường và Lý Vĩ Sinh.
Đội trưởng Lãnh không nói bắt đầu từ lúc nào, Lâm Thư Nguyệt và Lý Minh Phương vừa dìu nhau vừa đi ra ngoài, từ sau khi uống viên cường thân kiện thể, ngũ quan của Lâm Thư Nguyệt cực kỳ nhạy bén, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân lộn xộn truyền tới từ trong hẻm cách đó chừng một trăm mét, nhưng cụ thể có bao nhiêu người, là những ai, cô phải nhờ đến sự giúp đỡ của radar thiện ác.
Đi được khoảng ba mươi bước, Lâm Thư Nguyệt dừng chân, ngay sau đó, cô lấy bộ đàm ra, nói nhỏ:"Từ Tây sang Đông, có tổng cộng bảy người, trong đó hai người chạy phía trước, mấy người còn lại chạy chậm hơn họ một chút."
Lâm Thư Nguyệt vừa dứt lời, người bên cạnh đội trưởng Hàng liền ghé sát lại gật đầu với Đội trưởng Lãnh.
Đội trưởng Lãnh đến lúc này, cuối cùng cũng nở nụ cười trên môi, anh tắt máy, bước tới:"Ngại quá nhé phóng viên Lâm, đây là yêu cầu công việc, mong cô thông cảm."
Lâm Thư Nguyệt đương nhiên hiểu, chỉ là cô ngước nhìn trời, đã hơn năm giờ, trời đã tờ mờ sáng, thức trắng cả một đêm nay, cô thực sự mệt rã rời không trụ nổi nữa.
Cả đám trở lại Cục công an, trên đường, Đội trưởng Lãnh lại hỏi Lâm Thư Nguyệt một câu:"Sao cô lại nghĩ đến việc qua xem thử? Tối lửa tắt đèn, không sợ sao?"
Lâm Thư Nguyệt rất nghiêm túc nói với Đội trưởng Lãnh:"Vì trước đó đã từng gặp những kẻ như Giả Vĩnh Thường, nên tôi nghĩ, phải qua xem thử, nếu là một đám thanh niên đuổi đ.á.n.h nhau, thì còn đỡ, nhưng nhỡ không phải, tôi ít nhất cũng có thể cứu thêm một người nữa, đúng không?"
"Nguy hiểm đương nhiên là sợ, nhưng tôi nghĩ, biết đâu tôi là người duy nhất có thể chìa tay ra giúp đỡ nạn nhân thì sao, nếu tôi lùi bước, cô ấy gặp nguy hiểm, mà tôi lại biết chuyện này, quãng đời còn lại, tôi sẽ phải sống trong ân hận nhường nào?"
Có thể cứu mà không cứu, điều này chắc chắn sẽ khiến Lâm Thư Nguyệt áy náy nửa đời người.
Đội trưởng Lãnh vươn tay, vỗ nhẹ vai Lâm Thư Nguyệt:"Tối nay ngại quá, cô về nhà đi. Nếu có yêu cầu gì, tôi sẽ liên hệ lại với cô."
"Được."
Lâm Thư Nguyệt ra sảnh lớn Cục công an, Diệp Tuyết Ngọc đang đợi cô ở phòng khách, Lâm Thư Nguyệt vừa tới, cô ấy liền dẫn Lâm Thư Nguyệt lên phòng nghỉ trên tầng hai của họ.
"Cô m.á.u me be bét thế này, về không làm bố mẹ sợ c.h.ế.t khiếp mới lạ? Dáng người hai ta cũng na ná, tôi có một bộ đồ mới để ở cơ quan dự phòng, cho cô mượn mặc tạm nhé."Diệp Tuyết Ngọc cũng thức trắng một đêm, nhưng ban ngày cô ấy đã ngủ một giấc, lúc này trông tươi tỉnh hơn Lâm Thư Nguyệt rất nhiều.
Lâm Thư Nguyệt cúi đầu nhìn mình một cái, chiếc váy liền màu trắng của cô quả thực không thể nhìn nổi nữa, nếu cô giữ bộ dạng này về, chưa kịp vào cổng nhà, đã bị mấy ông bà đi dạo sớm đưa lại vào đồn cảnh sát mất.
