Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 400
Cập nhật lúc: 09/03/2026 01:04
Bạch Bình Bình cũng đi theo bọn họ, ba người mất cả một buổi sáng, cuối cùng cũng sắp xếp xong xuôi toàn bộ căn nhà, Bạch Bình Bình nhìn lướt qua, cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, cô bèn đi xuống lầu, không lâu sau, đã mang theo một bó hoa tươi lớn, cùng mấy chiếc bình hoa có kiểu dáng vô cùng độc đáo đi lên. Cô hứng nước vào bình, dùng kéo cắt tỉa cành hoa, cắm từng cành từng cành vào trong bình.
Cô từng học cắm hoa, hoa cô cắm trông đặc biệt đẹp mắt, Lâu Phượng Cầm nhìn thấy, liên tục trầm trồ khen ngợi, Bạch Bình Bình rất vui, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết.
Buổi trưa Lâm Thư Nguyệt vừa tan ca là phóng ngay đến chung cư Tây Giang. Trước khi rời khỏi công ty, cô còn bị moi một chầu cà phê, Lâm Thư Nguyệt đồng ý rất sảng khoái, bảo chiều nay sẽ sắp xếp.
Lâu Phượng Cầm đã nấu xong cơm, bữa cơm đầu tiên ở chung cư, mọi người ăn uống rất ngon miệng, ăn xong, Bạch Bình Bình và Lâm Thư Nguyệt nằm ngủ trưa chung một phòng, Lâu Phượng Cầm và Bạch Văn Hoa ở phòng bên cạnh.
Lúc Lâm Thư Nguyệt đi làm, bọn họ cũng ra về.
Còn Lâm Thư Nguyệt thì cùng với nhân viên phục vụ của quán cà phê, xách hai túi cà phê lớn mời toàn bộ mọi người trong tòa soạn uống.
Lý Minh Phương thì buổi chiều chạy qua hỏi thăm Lâm Thư Nguyệt về chi tiết của vụ án vườn lê, sau khi nghe Lâm Thư Nguyệt kể xong, vẻ mặt cô nàng đầy thỏa mãn, sau đó thong thả quay về làm việc.
Tờ báo ngày hôm nay ngoài việc đăng tải bài báo về vụ án vườn lê do Lâm Thư Nguyệt viết, thì sự kiện tập đoàn Đỉnh Sinh bốc thăm trúng thưởng tặng nhà trong tiệc mừng công hôm qua cũng đã được đưa tin, người xem báo thử hỏi có ai lại không ngưỡng mộ nhân viên của tập đoàn Đỉnh Sinh cơ chứ? Các nhân viên nội bộ của tập đoàn Đỉnh Sinh có ai mà không làm việc hăng say như được tiêm m.á.u gà? Dù sao đó cũng là căn nhà nằm ngay trung tâm thành phố Bằng Thành đấy, tự mình không ở, bán đi cũng được tới mấy chục vạn chứ ít ỏi gì.
Hai giờ chiều, Trương Hùng Phong dẫn quay phim Dương của đài thành phố tới, Lâm Thư Nguyệt cùng bọn họ nói chuyện trong văn phòng của Vương Minh Chính một lúc, sau đó cầm lấy số kinh phí được Vương Minh Chính đặc cách phê duyệt, chạy sang trung tâm thương mại bên cạnh mua một bộ âu phục, đồng thời trốn trong phòng trang điểm ngậm một viên kẹo bách biến. Bọn họ chuẩn bị đi đến nhà tù nữ Bằng Thành để thực hiện một buổi phỏng vấn độc quyền nữ tù nhân.
Vụ án cần phỏng vấn độc quyền là do Lâm Thư Nguyệt đề xuất, đài truyền hình thành phố và Hội Liên hiệp Phụ nữ đã cùng nhau đ.á.n.h giá tổng hợp rồi mới lựa chọn. Bởi vì Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh hiện đang thúc đẩy lập pháp về bạo lực gia đình, nên vụ án mà bọn họ chọn lần này cũng liên quan đến việc người đàn ông bạo hành gia đình sau đó bị vợ mình phản kháng g.i.ế.c c.h.ế.t.
Tội phạm tên là Ngưu Xảo Hà, hơn ba mươi tuổi, dáng người rất ốm yếu nhỏ nhắn, cao khoảng một mét rưỡi. Chuyện đài truyền hình muốn phỏng vấn đã được quản giáo thông báo cho cô ta từ trước, đối với sự xuất hiện của bọn Lâm Thư Nguyệt, cô ta tỏ ra rất hợp tác.
Cả nhóm gặp nhau trong phòng làm việc do nhà tù sắp xếp, sau một vài câu giao lưu đơn giản, Lâm Thư Nguyệt bắt đầu cuộc phỏng vấn, quay phim Dương vác máy quay trên vai, chĩa thẳng về phía các cô.
Lâm Thư Nguyệt nhớ lại những nội dung viết trong tập tài liệu đã đọc trên xe, hỏi Ngưu Xảo Hà: "Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, lúc p.h.â.n x.á.c hắn cô có thấy sợ không?"
Ngưu Xảo Hà gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Sợ chứ, sao lại không sợ, hắn đâu phải là con gà con cá. Nhưng tôi cũng không quá sợ hãi đến vậy, bởi vì nếu hôm đó tôi không g.i.ế.c hắn, đợi qua mấy ngày nữa, người c.h.ế.t sẽ là mẹ con tôi."
Chồng của Ngưu Xảo Hà thích c.ờ b.ạ.c, Ngưu Xảo Hà lấy hắn mười năm, ruộng đồng trong nhà đều do một tay cô chăm sóc, những lúc nông nhàn, cô còn phải đi ra ngoài làm thuê làm mướn để kiếm tiền cho con cái đi học.
