Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 402
Cập nhật lúc: 09/03/2026 01:04
Lâm Thư Nguyệt và Lý Minh Phương cũng là lần đầu tiên đặt chân đến một căn biệt thự lớn thế này, hai mắt nhìn mãi cũng không xuể.
Lý Vĩ Sinh giải thích với bọn Lâm Thư Nguyệt: "Bữa tiệc sinh nhật này là do em họ anh nảy ra ý tưởng tổ chức đấy, con bé mới mười lăm tuổi, nó là đứa được ông nội anh cưng chiều nhất nhà. Nó làm gì ông anh cũng khen."
Lúc Lý Vĩ Sinh nói câu này trên môi luôn nở nụ cười, rõ ràng anh chàng cũng rất cưng cô em gái này.
Trong lúc nói chuyện, hai cô gái đã được dẫn vào bên trong nhà, giữa phòng khách kê ra bốn năm chiếc bàn mạt chược, mọi người kẻ đứng người ngồi theo dõi tình hình ở xung quanh.
Lớp người trẻ tuổi hơn thì ở khu vực sô pha kẻ chơi game, người xem tivi, vô cùng náo nhiệt, cũng rất đỗi bình dị. Ít ra cũng làm cho trái tim đang căng thẳng của Lý Minh Phương nhẹ nhõm đi không ít.
Mẹ của Lý Vĩ Sinh biết hôm nay con trai sẽ dẫn bạn gái về, nên đã ngóng trông từ sớm, thái độ đối với Lý Minh Phương vô cùng niềm nở, rõ ràng là rất ưng cô nàng, hai người đứng nói chuyện cùng Lý Vĩ Sinh, Lâm Thư Nguyệt nhìn đông ngó tây, cuối cùng đi về phía bàn của nhóm Vương Minh Chính, ông đang bận nghe điện thoại bên cạnh Hoàng Cường, Lý tổng cùng một người đàn ông trung niên lạ mặt.
Hoàng Cường đã thua khá nhiều, vừa thấy Lâm Thư Nguyệt hai mắt lập tức sáng bừng lên: "Tiểu phúc tinh mau đến giúp tôi đ.á.n.h hai ván nào, cả buổi chiều nay, tôi chẳng thắng nổi ván nào cả."
Vì Lâm Thư Nguyệt bốc thăm trúng căn chung cư Tây Giang kia, thế nên bất luận là công ty chi nhánh hay tổng công ty, mọi người đều gọi Lâm Thư Nguyệt là ngôi sao may mắn, thậm chí sáng sớm hôm nay lúc Lâm Thư Nguyệt vừa bước vào văn phòng, còn có không ít đồng nghiệp nữ xếp hàng đòi bắt tay cô. Các đồng nghiệp nam đứng xem mà vô cùng thèm thuồng, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng ai dám tiến lên sờ thử.
Hoàng Cường nói xong liền đứng bật dậy, Lâm Thư Nguyệt muốn từ chối cũng hết cách từ chối, đành phải chịu trận ngồi vào, vừa liếc mắt nhìn, Lâm Thư Nguyệt liền cạn lời.
Mười ba quân bài, cứng ngắc không xếp nổi một bộ sảnh nào, không thiếu chờ biên thì cũng thiếu chờ giữa, bằng không thì cũng toàn là quân lẻ tẻ chẳng ăn nhập gì với nhau.
Nước mắt Hoàng Cường sắp rớt xuống đến nơi: "A Nguyệt à, bài của tôi cả buổi chiều hôm nay toàn kiểu như thế, chưa từng ngóc đầu lên nổi. Cứ thua tiếp thế này, tiền lương bay sạch mất thôi, cô nhất định phải dốc sức vào nhé, giúp tôi thắng lại toàn bộ số tiền đã thua ba người bọn họ."
Ba người Vương Minh Chính đều bật cười: "Nhường ông bao nhiêu lần rồi mà ông vẫn không ù nổi, sao có thể trách ba chúng tôi được."
Đám đông đứng ngoài xem bọn họ đ.á.n.h mạt chược cũng phụ họa: "Lão Hoàng mãi mới ù được một ván, chúng tôi đứng ngoài xem mà cũng mừng như được mùa ấy chứ, hôm nay vận may của ông ấy đúng là tệ thật."
"Thế sao có thể trách tôi được, tôi cũng muốn ù chứ bộ, nhưng chỗ ngồi cũng đổi rồi, xúc xắc cũng tung ra số lớn rồi, mà vẫn không ù được, tôi biết làm sao được?"
Lâm Thư Nguyệt vừa nghe bọn họ nói chuyện, vừa bốc một quân bài, là quân Nhị Vạn, vừa khéo ghép thành bộ chờ giữa, cô đ.á.n.h ra một quân bài lẻ loi nằm rìa không ăn nhập gì, đến vòng thứ hai, vừa tới lượt, cô bốc được quân Thất Sách, ghép ngay vào Bát Cửu Sách, đến lúc này, ánh mắt của những người xung quanh nhìn Lâm Thư Nguyệt đều thay đổi.
Cả buổi chiều nay bài của Hoàng Cường nát bét thế nào bọn họ đều thấy rõ mồn một, chiều nay chưa bao giờ suôn sẻ đến thế này cả, Lâm Thư Nguyệt mặc kệ người khác nghĩ gì, cô lại bốc thêm một quân bài, trong tay đã có sẵn hai đôi, người cửa dưới là Vương Minh Chính vừa đ.á.n.h ra một quân bài cô vừa khéo có thể Phỗng được, bốn quân bài vào tay, ngay lập tức báo chờ ù, chờ đến lượt cô bốc bài, để ù được quân Lục Đồng ở giữa, cô chỉ bốc một cái là trúng ngay.
