Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 50
Cập nhật lúc: 04/03/2026 14:10
Tiêu Trường Hâm ghét nhất phụ nữ khóc, nếu bọn họ khóc ra tiếng, sự ngược đãi tiếp theo sẽ càng đau đớn hơn.
Nhìn thấy bộ dạng này của bọn họ, Tiêu Trường Hâm nhe hàm răng vàng khè do hút t.h.u.ố.c lá quá độ, trên mặt lại treo lên nụ cười thoải mái, gã chỉ thích nhìn bộ dạng đám thiếu niên thiếu nữ này sợ hãi gã, quá mê người.
Tiêu Trường Hâm đắm chìm trong thế giới riêng, gã cảm thấy mình chính là một vị vua, nắm trong tay quyền sinh sát đối với học sinh trong ngôi trường này.
Cảm giác nắm giữ vận mệnh của người khác thực sự quá tuyệt vời, còn mê hoặc gã hơn cả việc ngủ với người phụ nữ đẹp nhất. Dù sao gã ngủ với phụ nữ còn phải trả tiền, mà hành hạ đám học sinh này chẳng những không tốn tiền, lại còn có người chuyên bỏ tiền ra để gã hành hạ.
Mỗi khi trong lòng không thuận, cứ đến phòng trị liệu bằng điện đi một vòng thế này, mọi phiền muộn đều tan biến hết, Tiêu Trường Hâm vui sướng quá đi mất!
Lâm Thư Nguyệt liếc nhìn cái biểu cảm như động d.ụ.c của gã, suýt chút nữa thì nôn, cô vừa đi vào trong vừa cởi giày, trên trán ngưng tụ cơn giận lạnh lẽo.
"Cô là ai?" Tiêu Trường Hâm nghe thấy tiếng động, quay đầu lại, líu lưỡi hỏi.
Việc đầu tiên Lâm Thư Nguyệt làm khi vào phòng là ném đống quần áo ở cuối giường lên người mấy cô bé, che kín toàn thân bọn họ lại.
Sau đó, cô tâng tâng chiếc giày trong tay, cười: "Đến bà cô tổ mày mà mày cũng không nhận ra à? Thằng ranh con, bà cô tổ mày thất vọng về mày lắm đấy. Mày nói xem loại người như mày đến tổ tông cũng không nhận, có phải cũng nên bị giáo d.ụ.c một chút không?"
"Mày, mày nói cái gì? Mày bảo ai là ranh con? Mày bảo mày là tổ tông của ai?" Tiêu Trường Hâm không dám tin, tưởng mình nghe nhầm, mắt trợn trừng như chuông đồng, còn lồi cả ra ngoài, trông rất dọa người.
"Nói mày đấy, mày điếc à? Trừng cái gì mà trừng? Còn trừng nữa tao móc sống mắt mày ra bây giờ!" Lâm Thư Nguyệt vừa nói vừa giơ chiếc giày lên, đế giày chuẩn xác vả vào cái mặt lợn kia, ngay tại chỗ giáng cho một cú tát trời giáng.
"Cho mày cái tội bất hiếu bất mục, cho chừa cái thói đến tổ tông là ai cũng không nhớ."
Tiêu Trường Hâm theo bản năng đưa tay che mặt, Lâm Thư Nguyệt trở tay bồi thêm một đế giày nữa.
Hai nữ sinh trên giường phẫu thuật cũng ngẩn người, một nam sinh khác nghe thấy tiếng động lớn, cũng cố sức mở mắt nhìn sang, kinh ngạc há hốc mồm.
Trong phòng y tế, yên tĩnh lạ thường.
Ngoại trừ tiếng gió thổi cửa sổ kêu cọt kẹt, còn có một giọng nói, một giọng nói vô cùng lạc lõng vang lên: "Cô, cô này khỏe thế, cái mặt lợn kia sưng vù rồi..."
Tiêu Trường Hâm nghe thấy câu này, cuối cùng cũng hoàn hồn, cơn đau rát trên mặt không bằng cơn giận dữ như sóng thần trong lòng gã, gã quay phắt sang nhìn Lâm Thư Nguyệt: "Con điếm thối, mụ già, mẹ kiếp phát điên cái gì, ông đây sẽ đuổi việc mày! Không cho mày biết tay, mày không biết ai là trời ở cái trường này đâu!"
Gã vừa nói, vừa giơ nắm đ.ấ.m vung về phía "mụ già" yếu ớt trong mắt gã, thậm chí trong lòng gã đã tưởng tượng ra cảnh mụ già này bị gã đ.á.n.h ngã lăn ra đất, đau đớn lăn lộn khắp sàn. Giống như mụ già ở nhà gã vậy.
Trông thì béo tốt lại khỏe mạnh, kết quả dưới tay gã lại chẳng chịu nổi một đòn. Người phụ nữ này gầy thế kia, gã còn không xử lý được chắc?
Lâm Thư Nguyệt nhẹ nhàng nghiêng người né tránh cú đ.ấ.m này, thấy Tiêu Trường Hâm suýt thì chúi nhủi xuống đất, cô giơ một ngón tay lên lắc lắc, bĩu môi với vẻ vô cùng khinh thường và thất vọng: "Chân tay mềm nhũn thế à? Hay là hôm nay chưa uống Viagra? Có thế này thôi á? Đánh c.h.ế.t được con kiến không đấy? Mày đến đây để tấu hài à?"
Mấy thiếu niên nam nữ trong phòng y tế nín thở, mắt không chớp, căng thẳng nhìn cục diện phát triển. Nhìn thấy Tiêu Trường Hâm bị đ.á.n.h, trong lòng bọn họ sướng rên, nhưng lại vô cùng lo lắng cho Lâm Thư Nguyệt. Không ai biết rõ sự tàn bạo của Tiêu Trường Hâm hơn bọn họ.
