Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 135: Là Anh Quá Mất Kiểm Soát
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:26
Nhà ở cấp cho lãnh đạo cao tầng của Bạch Tháp Trung Tâm đều là những căn hộ thông tầng rộng lớn.
Bạch Kỳ ở tầng 36 và 37, nhưng anh thường xuyên sinh hoạt tại tầng 36.
Sở Hòa bước vào hiên nhà để thay giày.
Bạch Kỳ lấy từ trong tủ ra một đôi dép lê lông xù trông vô cùng đáng yêu.
Sở Hòa chằm chằm nhìn đôi dép một lúc, đột nhiên lên tiếng:
"Của người đàn bà nào đấy? Em không thèm đi đâu."
Bạch Kỳ thấy cô dừng hẳn động tác thay giày, dáng vẻ như thể chỉ cần một câu không vừa ý là sẽ quay lưng rời khỏi nhà anh ngay lập tức.
Anh nhất thời chưa lên tiếng, chỉ ngước mắt liếc nhìn Tắc Nhâm và Tá Uyên – hai người cũng đang đứng xem kịch vui mà chưa chịu thay giày.
Gương mặt anh hiện lên vẻ dở khóc dở cười, anh mở quang não, tìm lịch sử giao dịch rồi đưa đến trước mặt Sở Hòa, bảo:
"Mua sẵn cho em từ trước đấy."
Sở Hòa rướn đầu nhìn qua tờ hóa đơn dài dằng dặc, rồi ngước đôi mắt hạnh trong veo lên nhìn anh:
"Ý anh bảo em là người đàn bà lạ hoắc lạ huơ đó hả?"
Bạch Kỳ thấp giọng cười, một tay cầm đôi dép, tay kia bế bổng cô gái đang cố tình trêu chọc mình lên:
"Đi rửa tay rồi ăn cơm nào."
Vào đến phòng vệ sinh, Sở Hòa làm ướt tay, đang định hỏi nước rửa tay ở đâu thì không biết từ lúc nào Bạch Kỳ đã cầm sẵn một chiếc lọ, ấn bọt xà phòng vào lòng bàn tay cô.
Đợi cô rửa sạch, một chiếc khăn khô ráo đã được đưa tới tận tay.
Sau đó, anh vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, vừa nhìn cô lau tay vừa tự rửa tay mình.
Sở Hòa liếc nhìn bồn rửa tay trống không bên cạnh.
Bạch Kỳ nhìn cô qua gương bằng ánh mắt chan chứa ý cười, anh đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu cô và nói:
"Sở Sở, ấn ký kết nối của anh biến mất rồi."
Sở Hòa vừa đến đã nhận ra điều đó, cô nói: "Thứ này đối với các anh cũng chẳng dễ chịu gì."
Dù nói rằng sau khi để lại ấn ký kết nối linh thể trong biển tinh thần của cô, tinh thần lực của cô có thể nuôi dưỡng linh thể của họ, làm chậm quá trình tăng chỉ số ô nhiễm.
Nhưng "nhiệt kết nối" lại là một rắc rối lớn.
Cứ ba năm ngày là họ lại phát tác một lần.
Mấy ngày cô từ Quân khu 9 trở về, không chỉ Lệ Mặc Bạch và Lệ Kiêu đòi cô "gia hạn" kết nối.
Mà bây giờ ngay cả một Bạch Kỳ vốn luôn lý trí cũng...
"Không có gì là không dễ chịu cả."
Bạch Kỳ hôn lên đôi lông mày đang hiện rõ vẻ thắc mắc của cô.
Ấn ký biến mất giống như có thứ gì đó bị cưỡng ép rút khỏi cơ thể.
Trống rỗng.
Anh cảm thấy một nỗi nôn nóng gần như mất kiểm soát chưa từng có.
Tiếc rằng, cô sẽ mãi mãi không bao giờ có cùng cảm nhận đó với họ.
Đôi chân hẫng hụt, Sở Hòa đột ngột bị bế lên đặt ngồi trên bồn rửa tay.
Bạch Kỳ đỡ lấy sau gáy cô rồi đặt xuống một nụ hôn sâu.
Nụ hôn của anh không còn chút vẻ ung dung hay dịu dàng thường ngày nào cả.
Chỉ huy Tắc Nhâm và Tá Uyên vẫn còn ở bên ngoài.
Lúc mới vào cô đã thấy trên bàn ăn bày sẵn thức ăn, có lẽ họ đang đợi cả hai ra ăn cơm.
Sở Hòa cố gắng vùng vẫy, hai tay đẩy mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c Bạch Kỳ.
Nhưng kỹ thuật khống chế các khớp xương của Bạch Kỳ là dùng kỹ năng đặc huấn của lính gác.
Hai cánh tay anh như đôi kìm sắt, mang theo d.ụ.c vọng kiểm soát lạnh lùng khiến cô không cách nào phát lực.
Cô lại bị hôn đến mức có chút lả người.
Đẩy loạn xạ vài cái nhưng chẳng hề lay chuyển được gì.
Cô dần yên tĩnh lại, lúc này mới cảm nhận được cảm xúc của Bạch Kỳ.
Anh đang bất an.
Bất an điều gì chứ?
Đầu óc Sở Hòa vốn đã mụ mị vì nụ hôn nên không cho phép cô suy nghĩ quá sâu.
Cô dứt khoát thử đáp lại anh bằng cách ôm lấy cổ anh.
Bạch Kỳ khựng lại.
Một lát sau.
Anh ngậm lấy đầu lưỡi mềm mại của cô, day nhẹ như muốn c.ắ.n lại thôi, sau đó im lặng đứng yên suốt mấy giây đồng hồ rồi mới rũ mắt, chậm rãi rời môi.
Tuy nhiên anh vẫn không buông cô ra mà cứ ôm lấy cô, duy trì một khoảng cách thân mật cực hạn.
Trong vòng tay ấy, Sở Hòa ngơ ngác nhìn khuôn mặt của Bạch Kỳ.
Môi anh vương chút vệt nước, càng khiến đôi môi đỏ mọng như nhuốm m.á.u, lộ ra vài phần cảm xúc mãnh liệt.
Vẻ ôn hòa thánh khiết đặc trưng trên người anh nứt vỡ, toàn thân tỏa ra sắc thái của d.ụ.c vọng.
Sở Hòa có chút ngẩn ngơ nhìn Bạch Kỳ lúc này, dường như cô đã bị anh cuốn hút hoàn toàn.
Nhưng chính cô cũng không biết dáng vẻ hiện tại của mình còn khiến người ta khó lòng rời mắt hơn.
Làn da trắng nõn ửng hồng, như thể bị hun nóng từ bên trong.
Tỏa ra một tín hiệu tuy còn chút xanh non nhưng đã đủ chín để hái xuống.
Yết hầu Bạch Kỳ lăn động, anh nhìn thêm vài lần, rồi để ngăn bản thân mất kiểm soát lần nữa, anh cưỡng ép quay mặt đi chỗ khác.
Sở Hòa bừng tỉnh trong nhịp tim đập loạn xạ, cô ngập ngừng:
"Anh..."
Cô vừa thốt ra một chữ, Bạch Kỳ đã thu liễm lại những dị thường, giọng anh khàn đặc:
"Xin lỗi, là anh quá mất kiểm soát."
Anh bế cô xuống khỏi bồn rửa tay, mở vòi nước rồi bảo:
"Rửa mặt đi em."
Sở Hòa nhìn mình trong gương, vội vàng cúi đầu, vốc nước tạt lên mặt.
Những thứ khác thì còn ổn, nhưng đôi môi quá đỏ, đặc biệt là phần mọng môi đã sưng lên cả rồi. Đi ra ngoài thế này thì ai nhìn vào cũng biết cô vừa làm gì bên trong.
Quay đầu lại thấy "thủ phạm" cũng đã rửa mặt xong.
Cô bắt đầu giở tính trẻ con: "Anh đứng yên đó cho em."
Bạch Kỳ rũ mắt nhìn cô cười.
Sở Hòa vịn lấy cánh tay anh, nhấc chân lên giẫm mạnh xuống mu bàn chân anh một cái.
Cảm giác này có khác gì mèo con dùng đệm thịt cào người đâu cơ chứ!
Bạch Kỳ khẽ cười, giúp cô vuốt lại mái tóc rồi mở tủ bên cạnh ra.
Sở Hòa nhìn vào, bên trong toàn là những loại mỹ phẩm dưỡng da cô thường dùng.
Cô đẩy anh ra khỏi phòng vệ sinh:
"Anh ra ngoài trước đi."
Vừa đẩy xong cô mới thấy có gì đó sai sai, định kéo anh lại.
Nhưng Bạch Kỳ đã mang theo đôi môi cũng đỏ chẳng kém gì cô, ung dung đối mặt với ánh nhìn của Tắc Nhâm và Tá Uyên mà bước tới.
Sở Hòa cảm thấy mình sắp phát điên vì cái sự ngốc nghếch của chính mình.
Cô có dặm thêm phấn lên môi mình để che đậy thì có ích gì đâu chứ?
Thế này chẳng phải càng làm rõ rệt cái vẻ như cô là kẻ không thể chờ đợi nổi, đè nghiến Bạch Kỳ ra mà hôn đến mức môi người ta thành ra nông nỗi đó sao?
Bạch Kỳ múc canh nóng từ trong nồi ra, nhạy cảm nhận ra tiếng khóa phòng vệ sinh đã được vặn mở.
Anh đưa đũa cho Tắc Nhâm và Tá Uyên, đặc biệt nhấn mạnh khi nhìn Tắc Nhâm:
"Chút nữa Sở Sở ra, anh đừng nhìn em ấy chằm chằm kẻo em ấy cáu, buổi tối lại dỗi tôi đấy."
Sở Hòa: "..."
Em nghe thấy hết rồi nhé!
Người này từ khi nào cũng trở nên như vậy rồi?
Thà rằng anh đừng có "hiểu chuyện" đến thế còn hơn.
Đợi đến khi ngồi xuống bàn ăn, nếm thử một ngụm canh, Sở Hòa ngạc nhiên nhìn Bạch Kỳ:
"Anh nấu à?"
Khi còn ở khu Đông, anh từng nấu món canh này cho cô, mùi vị gần như y hệt.
"Ừm."
Bạch Kỳ gắp thức ăn cho cô.
"Mấy thứ này hái từ vườn ươm của Hướng dẫn viên Thần Quan, mùi vị có kém hơn chút so với đồ trong không gian của em."
"Ăn tạm một ít đi, tối nay anh sẽ dùng nguyên liệu của em để nấu."
Điều Sở Hòa muốn nói không phải là chuyện này.
Lúc cô xuất phát Bạch Kỳ vẫn còn đang họp.
Vậy mà anh đã tranh thủ trước khi đi đón cô để tự mình xuống bếp chuẩn bị cả một bàn thức ăn thế này.
Tắc Nhâm bất chợt lên tiếng:
"Tôi nhớ không lầm thì Hướng dẫn viên Thần Quan coi vườn ươm là bảo bối nhất, sao lại cho phép cậu hái chứ?"
Bạch Kỳ liếc nhìn Sở Hòa nhưng không nói gì, anh lịch sự xới thêm một bát cơm cho Tá Uyên vốn dĩ rất ít lời.
Sở Hòa cũng gắp một miếng thức ăn đặt vào bát Bạch Kỳ, đôi mắt hạnh cong cong:
"Chấp chính quan Bạch, anh không chỉ đi vặt trộm vườn rau nhà người ta, mà còn trốn việc trong giờ làm nữa nhé."
"Ừm."
Bạch Kỳ vén lọn tóc bên má cô ra sau tai, mỉm cười.
"Ăn nhiều vào em."
...
Sau bữa ăn, Bạch Kỳ vẫn phải đi xử lý công vụ.
Tắc Nhâm rủ Sở Hòa ra ngoài:
"Tôi đưa em đi dạo quanh khu Trung Tâm."
Trước đây khi ở khu Trung Tâm, anh và Bạch Kỳ đều thuộc đội kỵ sĩ của Thiếu Nguyên soái.
Bạch Kỳ vừa định rời đi liền quay đầu nhìn Tắc Nhâm, ánh mắt khẽ đanh lại.
Nhưng anh lại nghe thấy Sở Hòa nói:
"Vừa hay, lúc đến em gần như không mang theo đồ dùng gì, muốn đi mua một ít."
