Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 139: Thông Đạo Cộng Cảm
Cập nhật lúc: 01/02/2026 14:26
Khi bình minh vừa hé rạng, cơn gió mưa suốt đêm dài cuối cùng cũng dừng lại.
Vạn vật chìm trong tĩnh lặng.
Bạch Kỳ bế người ra khỏi bồn tắm.
Anh lặng yên ngắm nhìn gương mặt say ngủ của người đang nằm trong lòng mình.
Tinh thần đã được kết nối trở lại.
Dòng tinh thần lực bình ổn và dịu dàng của cô đang cuộn trào trong biển tinh thần của anh.
Cái cảm giác trống rỗng như thể linh hồn bị x.é to.ạc suốt thời gian qua cuối cùng đã biến mất.
Anh đặt một nụ hôn lên trán cô.
Ở tầng trên.
Tắc Nhâm trong hình hài nhân ngư đang nằm trong hồ nước, cảm nhận rõ rệt vị Vương hậu người cá của mình đang nồng nàn tình tự dưới thân một người đàn ông khác.
Nếu Sở Hòa là người tộc cá, cô chắc chắn cũng có thể thông qua thông đạo cộng cảm của Trái tim Người cá mà cảm nhận được cảm xúc của anh.
Nhưng cô không phải.
Thậm chí cô còn chẳng nhận thức được việc phải đóng thông đạo cộng cảm với anh.
Mọi thứ cuối cùng cũng bình lặng trở lại.
Trong đôi mắt thủy triều vốn luôn trống rỗng và xa xăm của Tắc Nhâm, lúc này lại cuộn trào sóng dữ.
Anh chậm rãi nhắm mắt lại.
Gần đến trưa, anh mới mở mắt.
Đuôi cá màu xanh hóa lại thành đôi chân.
Tiếng bước chân từ cầu thang vang lên.
Sở Hòa quay đầu nhìn lại.
Hôm nay Tắc Nhâm đã thay một bộ y phục bằng lụa giao tiêu sang trọng, mái tóc xanh xoăn nhẹ điểm xuyết những hạt cát tinh tú, xõa dài sau lưng như kéo theo cả một dải ngân hà.
"Lần nào nhìn thấy Chỉ huy Tắc Nhâm em cũng không nhịn được mà nghĩ, nếu anh ấy là con gái thì không biết sẽ đẹp đến nhường nào nữa!"
Ngón tay cô bị ai đó bóp nhẹ một cái.
Sở Hòa quay đầu.
Bạch Kỳ đang nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý sâu xa.
Sở Hòa buồn cười hỏi:
"Chẳng lẽ anh không thấy vậy sao?"
Bạch Kỳ không đưa ra ý kiến gì.
Chỉ là đến buổi chiều, khi anh dỗ dành cô vào thư phòng để cùng anh xử lý công vụ.
Thì chính cô lại biến thành cái "công vụ" đó.
Hai người lại quấn quýt lấy nhau thêm một hồi lâu.
Ánh nắng ban chiều mang theo hơi ấm nồng nàn, khi Sở Hòa ôm chú Kỳ Lân nhỏ thức dậy, Bạch Kỳ đang ngồi ngay ngắn sau bàn làm việc, trước mặt là hình ảnh phản chiếu của mấy chiếc quang não.
Dường như nhận ra cô đã tỉnh, anh quay mắt nhìn sang, ánh mắt lập tức trở nên dịu dàng.
Trái tim Sở Hòa đập rộn ràng vài nhịp.
Thấy anh bước về phía mình, cô rời khỏi ghế sofa, bảo:
"Đợi em một chút."
Lúc quay lại, trên tay cô cầm một chiếc hộp.
"Lần kết đôi đó, anh đã tặng em tín vật."
Sở Hòa đưa chiếc hộp cho anh,
"Đây là quà em tặng anh."
Bạch Kỳ nhìn cô rồi mở hộp ra.
Bên trong là một chiếc nhẫn.
"Anh có thích không?" Sở Hòa mong chờ hỏi.
Đây là món đồ cô đã đặt làm từ trước ở hành tinh Già Mã.
"Ừm."
Bạch Kỳ đưa tay ra, giọng nói trầm khàn: "Đeo cho anh đi."
Sở Hòa đeo nhẫn vào ngón áp út của anh, trông nó cực kỳ hợp với khí chất của anh.
Cô vui vẻ reo lên: "Đẹp quá đúng không!"
Chưa đợi được câu trả lời của Bạch Kỳ.
Cô vừa ngước mắt lên.
Đã thấy ánh nhìn nóng bỏng trong mắt anh hệt như lúc anh ôm cô đêm qua.
Cô vội vàng lùi lại mấy bước, nói:
"Vậy nhé, anh cứ bận việc đi, em không làm phiền anh nữa."
Cánh tay Bạch Kỳ vươn ra kéo người lại.
Nụ hôn rơi xuống giữa lông mày, xuống đôi mắt cô, anh khàn giọng:
"Sở Sở, mạng của anh đều thuộc về em rồi."
Điều anh thực sự muốn nói là, dù em có yêu người khác nhiều hơn anh, cũng đừng để anh biết.
Nhưng anh đã kìm lại được.
Sở Hòa nhận ra sự bất an trong cảm xúc của anh.
Cô rất thấu hiểu điều đó.
Dù sao sau này chỉ có cô mới có thể thanh lọc ô nhiễm tinh thần cho anh.
Đối với một lính gác, đây chẳng phải là chuyện liên quan đến sinh t.ử hay sao.
Cô hôn đáp lại anh một cái rồi nói:
"Yên tâm đi, hiện tại cấp bậc của em đã tăng lên rồi, chỉ kém anh hai cấp thôi, đã có thể thanh lọc cho anh được rồi."
"Tối nay chúng ta thử xem sao."
Bạch Kỳ vừa lộ ra chút vẻ bất lực thì đột nhiên ánh mắt trở nên cảnh giác nhìn ra ngoài cửa.
Chỉ thấy Tắc Nhâm vừa vặn đi ngang qua, khi chạm phải ánh mắt của anh, Tắc Nhâm dừng bước.
"Tôi cũng cần thanh lọc."
Sở Hòa bất ngờ nghe thấy giọng nói không linh của Tắc Nhâm.
Quay đầu lại, cô thấy Tắc Nhâm mở quang não, đưa chỉ số ô nhiễm cho cô xem.
Tỷ lệ này không ngờ đã cao tới 80%.
Sở Hòa đáp lời: "Ngày mai em sẽ thanh lọc cho anh."
Tắc Nhâm gật đầu.
Nhưng anh không rời đi ngay.
Nhìn cô vài giây rồi anh nói:
"Giữa những Trái tim Người cá có thông đạo cộng cảm, em biết không?"
Sở Hòa ngẩn người.
Anh bước vào: "Tôi dạy em cách phong tỏa nó."
Sở Hòa: "..."
Chẳng lẽ lại giống kiểu của Duy Nhân và Các Lạc sao?
Cô vẫn ôm tâm lý cầu may:
"Em chưa bao giờ cảm ứng được gì từ anh cả."
"Tôi biết."
Tắc Nhâm vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên.
"Cứ làm theo cách của tôi."
Bạch Kỳ thấy biểu cảm của Sở Hòa thay đổi liên tục.
Hẳn là cô đã nghĩ đến chuyện đêm qua, vành tai và gương mặt cô dần nhuốm màu đỏ rực.
Sau khi làm theo lời Tắc Nhâm.
Sở Hòa nghe thấy Tắc Nhâm nói một cách chẳng chút kiêng dè:
"Khi em ở bên người khác vào buổi tối thì hãy phong tỏa nó lại, những lúc khác thì mở ra, để tôi có thể cảm nhận được em có an toàn hay không."
Mặt cô đỏ bừng lên hoàn toàn.
Ngước mắt lên thấy Bạch Kỳ đang nhìn Tắc Nhâm một cách u sầu, dường như anh đang muốn ôm trán thở dài.
Sở Hòa thẹn quá hóa giận, hung hăng giẫm lên chân Bạch Kỳ một cái.
Chạy đến cửa rồi cô lại đột ngột quay lại.
Vì chưa đủ thân để tùy ý giẫm lên chân Tắc Nhâm nên cô bực bội nói:
"Sao anh không nói sớm!"
Đợi khi bóng dáng cô gái nhỏ biến mất, Bạch Kỳ và Tắc Nhâm im lặng nhìn nhau một hồi.
"Tại sao không nói sớm?"
"Tại sao em ấy không giẫm tôi?"
Câu trước là Bạch Kỳ hỏi.
Câu sau là Tắc Nhâm hỏi.
Cả hai cùng lên tiếng một lúc, rồi lại cùng im lặng.
Bạch Kỳ đi về phía sau bàn làm việc, bắt đầu đuổi khách:
"Tôi phải làm việc."
"Em ấy yêu cậu." Tắc Nhâm nói.
Bạch Kỳ đột ngột ngước mắt lên.
Tắc Nhâm nói tiếp: "Đêm qua, không chỉ một lần em ấy đã nghĩ, giá mà chỉ ở bên mỗi mình cậu..."
Bạch Kỳ lập tức cảm thấy một niềm vui sướng to lớn tràn ngập tâm trí.
Nhưng ngay sau đó anh đã bình tĩnh lại, nét mặt nghiêm nghị:
"Đừng nói cho người khác biết."
Cô định sẵn là không thể chỉ có mình anh.
Chính vì vậy, điều kiêng kỵ nhất trong nhà chính là việc nữ chủ nhân không thể giữ được sự công bằng giữa các thành viên.
Bi kịch của cha Lệ Kiêu chính là tấm gương đó.
"Em ấy không hề nói với tôi." Bạch Kỳ lại mang theo chút cay đắng nói tiếp:
"Chứng tỏ trong lòng em ấy tự có chừng mực."
"Em ấy chưa nói với cậu sao?"
Tắc Nhâm vẫn giữ gương mặt đẹp đẽ lạnh nhạt, giọng nói không linh không chút cảm xúc:
"Vậy cậu biết là được rồi."
"Nghe nói những gì phụ nữ nghĩ khi ở trên giường và sau khi bước xuống giường là hoàn toàn khác nhau."
Bạch Kỳ chằm chằm nhìn anh vài giây rồi đứng dậy đi ra cửa, mở toang cửa phòng, giọng điệu lạnh lẽo:
"Chỉ huy Tắc Nhâm, thử lòng xong rồi thì anh có thể đi được rồi đấy."
Lúc Tắc Nhâm bước ra cửa, đôi mắt khẽ lướt qua chiếc nhẫn trên tay anh.
Bạch Kỳ đột nhiên đóng sầm cửa lại, day nhẹ lông mày rồi hỏi:
"Tại sao trước đây anh không nói với em ấy rằng lời tiên tri của phụ vương anh sẽ không bao giờ sai."
"Anh cố tình đi theo để kiếm chuyện với tôi à?"
Tắc Nhâm: "Chín suất bạn đời của em ấy sắp đầy rồi."
"Mỗi lần nhìn thấy tôi em ấy đều thẫn thờ, nhưng lại chưa từng nghĩ đến việc kết đôi với tôi."
"Tôi chỉ còn cách tự mình chủ động đòi hỏi thôi."
Nếu Bạch Kỳ không quen biết anh từ năm mười lăm mười sáu tuổi, không biết tính cách anh tuy nhìn thì nhạt nhẽo nhưng hễ để tâm đến ai hay chuyện gì là lại âm thầm thù dai nhớ kỹ, thì chắc anh đã tưởng Tắc Nhâm cũng bị "tráo hồn" giống như Sở Hòa rồi.
Sở Hòa ở trong phòng ngủ làm "đà điểu" một hồi.
Cuối cùng vẫn quyết định hỏi cho ra lẽ với Tắc Nhâm.
Cô ló đầu nhìn ra phòng khách một cái.
Phát hiện anh không có mặt ở tầng này.
Trước khi lên lầu tìm người, cô suy nghĩ một chút rồi gõ cửa thư phòng.
Cô cũng không vào làm phiền Bạch Kỳ mà chỉ đứng ở cửa hỏi anh:
"Vì Trái tim Người cá mà Chỉ huy Tắc Nhâm chỉ có thể chấp nhận sự thanh lọc của em, chuyện đó là thật sao?"
Bạch Kỳ day nhẹ lông mày, "Ừm" một tiếng rồi bước ra nhìn cô:
"Định đi tìm anh ta à?"
Sở Hòa: "Em muốn hỏi chút chuyện về thông đạo cộng cảm."
Nếu những gì cô nghĩ trong đầu đều bị anh ta biết hết thì cô còn gì là riêng tư nữa.
Bạch Kỳ không ngăn cản, đưa chú Kỳ Lân nhỏ cho cô ôm.
Sở Hòa lên lầu, thấy Tắc Nhâm lại đang ngâm chiếc đuôi xanh xinh đẹp của mình trong nước.
