Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 145: Hiểu Lầm Dở Khóc Dở Cười

Cập nhật lúc: 01/02/2026 15:01

Bạch Kỳ chỉ mong có thế.

Về lý trí, anh hy vọng Sở Sở của mình luôn khỏe mạnh, bình an vô sự.

Nhưng về tình cảm, anh lại muốn làm "kho m.á.u" cho cô cả đời.

Để được cô cần đến.

Để dù sau này bên cạnh cô có bao nhiêu người đi chăng nữa, cô cũng không bao giờ có thể rời xa anh.

Bạch Kỳ nắm lấy đầu ngón tay cô, đặt lên hàng cúc trên quân phục của mình, giọng nói hơi khàn:

"Sở Sở, tự em cởi đi."

Trong giọng nói của anh mang theo d.ụ.c vọng nồng đậm hệt như lúc hai người nồng cháy trên giường.

Động tác cởi cúc áo của Sở Hòa khẽ run lên, ngón tay vô tình lướt qua làn da trên cổ anh.

Yết hầu của Bạch Kỳ chuyển động mạnh.

Sở Hòa ngước mắt, thấy trong đôi mắt ôn nhu của anh là sự nóng bỏng đang cuộn trào.

Vị trí cô đang ngồi cũng bắt đầu cảm nhận được sự bất ổn ngấm ngầm.

Sở Hòa lườm anh một cái, khẽ quỳ thẳng dậy, cố gắng không chạm sát vào cơ thể anh.

Bạch Kỳ bật cười thấp.

Anh đưa tay đỡ lấy cô.

Phản ứng này của anh làm lòng Sở Hòa ngứa ngáy, động tác trên tay trở nên lúng túng, phải mất mấy phút mới cởi hết được cúc áo quân phục và áo sơ mi của anh.

Cô cuống đến mức ch.óp mũi rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Bạch Kỳ trầm mặc quan sát với ánh mắt thâm trầm.

Sau khi cởi xong, Sở Hòa đợi anh rạch một vết thương cho mình uống.

Nhưng Bạch Kỳ lại ấn đầu cô vào hõm cổ mình:

"Muốn chỗ nào, tự em c.ắ.n đi."

Cái người này!

Sở Hòa liền c.ắ.n một cái thật mạnh.

Bạch Kỳ không kìm được mà ngửa đầu, cố nén tiếng thở dốc.

Cô không có răng nanh sắc nhọn, nhất thời không c.ắ.n rách được da, đôi môi ấm nóng cứ thế lướt dọc theo cổ anh như đang tìm chỗ nào dễ c.ắ.n nhất.

Mỗi nơi cô đi qua đều để lại những đợt rùng mình run rẩy.

Bạch Kỳ nghĩ đến việc lát nữa khi cô uống m.á.u xong, trên cổ anh sẽ đầy dấu răng của cô, anh lại không nhịn được mà cười khẽ.

Sở Hòa thẹn quá hóa giận.

Cô ngẩng đầu lên, hung dữ bảo:

"Em không c.ắ.n rách được, anh rạch cho em một đường đi."

Trong mắt và trên mặt Bạch Kỳ đều tràn ngập ý cười.

"Được!"

Anh nâng mặt Sở Hòa lên hôn một cái để dỗ dành cho cô bớt giận, rồi siết c.h.ặ.t eo cô, ấn cô ngồi lại vững vàng trên người mình.

Anh tự rạch một đường trên cổ, đỡ lấy gáy cô và ép đôi môi cô áp sát vào đó.

Cảm giác cô mút lấy khiến anh tê dại.

Bên tai vang lên tiếng cô nuốt lấy dòng m.á.u của mình.

Cô ôm lấy vai anh, đường cong cơ thể mềm mại dán c.h.ặ.t vào người anh.

Bạch Kỳ liếc mắt nhìn Tắc Nhâm đang nhắm mắt nằm im lìm không phản ứng trên giường.

Gương mặt đó, lần nào cũng khiến Sở Sở của anh nhìn đến mức không rời mắt được.

Sở Hòa đang uống m.á.u.

Nhận ra động tác vuốt ve nhẹ nhàng của Bạch Kỳ đã thay đổi ý vị, bàn tay ấm nóng của anh luồn vào trong làn da cô.

Sự mơn trớn đó khiến cô không kìm được mà bủn rủn cả người.

Cô đỏ mặt vội vàng ngăn lại: "Đừng mà!"

Bạch Kỳ xoay người hôn lên môi cô, một lúc lâu sau, cả hai đều có chút mất kiểm soát.

Anh l.i.ế.m đi vệt m.á.u nơi khóe môi cô, rồi lại ấn cô trở về hõm cổ mình.

Giọng anh khàn đặc pha lẫn tiếng thở dốc: "Uống thêm chút nữa đi."

Lần này, anh không trêu chọc cô quá mức nữa.

Bạch Kỳ vô tình rũ mắt, liền bắt gặp đôi mắt đã mở từ lúc nào của Tắc Nhâm.

Đột nhiên, vành tai anh khẽ cử động.

Đến khi nhìn lại, Tắc Nhâm đã nhắm mắt.

Bạch Kỳ: "..."

Tá Uyên xuất hiện ở cửa phòng ngủ, chỉ tay về phía cửa chính.

Bạch Kỳ không biết đã nghĩ đến điều gì, anh đưa tay che kín tai Sở Hòa đang mải mê uống m.á.u, rồi gật đầu với Tá Uyên.

Một lát sau.

Cửu Anh bước vào tầm mắt của Bạch Kỳ.

Khi thấy Sở Hòa đang được Bạch Kỳ ôm trong lòng, quần áo hơi xộc xệch để lộ một mảng eo trắng nõn, anh sững sờ mất một lúc.

Gương mặt Cửu Anh đỏ bừng vì xấu hổ, anh theo bản năng định quay người bỏ đi.

Nhưng ngay lập tức anh nhận ra, lúc nãy Tá Uyên mở cửa phòng khách cho anh rất nhẹ nhàng.

Sở Hòa có thể không nghe thấy, nhưng Bạch Kỳ với tư cách là một lính gác có ngũ quan nhạy bén thì không đời nào không nhận ra.

Anh cố tình!

Muốn cho anh thấy Sở Hòa yêu anh nhường nào để anh biết khó mà lui sao?

Cửu Anh tức giận quay đầu lại, trừng mắt nhìn Bạch Kỳ.

Anh cứ nhất quyết đòi cô cho bằng được đấy!

Đúng lúc này, Sở Hòa rời khỏi hõm cổ của Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ không thèm để ý đến Cửu Anh nữa, nhìn Sở Hòa bảo:

"Uống thêm chút nữa không?"

"Chắc là đủ rồi ạ."

Sở Hòa quỳ ngồi xuống, đặt một sợi dây leo lên cổ anh để khép miệng vết thương.

Đầu ngón tay cô xoa nhẹ lên thái dương anh, hỏi:

"Lần này em uống hơi nhiều, anh có thấy ch.óng mặt không?"

Có tiếng bước chân ở cửa phòng.

Sở Hòa quay đầu nhìn lại.

"... Là Tá Uyên."

Bạch Kỳ đứng dậy đi đóng cửa.

Cửu Anh nhìn chằm chằm vào cái cổ đang để hở cổ áo của Bạch Kỳ không rời mắt.

Trên đó có không ít dấu răng nông sâu khác nhau, trên áo sơ mi còn vương vài giọt m.á.u.

Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh vết m.á.u trên môi Sở Hòa lúc nãy.

Tất cả những điều này đều chứng minh một sự thật:

Sở Hòa uống m.á.u người.

Cửu Anh chấn động nhìn chằm chằm Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ liếc nhìn Tá Uyên rồi đóng cửa phòng lại.

"Ra ngoài đừng có nói lung tung."

Tá Uyên ra hiệu cho Cửu Anh đi xa cửa phòng ngủ một chút.

"Nghiện m.á.u sao?"

Cửu Anh vò đầu bứt tai, hoàn hồn nhìn Tá Uyên.

"Cô ấy cũng uống m.á.u của anh à?"

Tá Uyên không trả lời mà hỏi ngược lại: "Cậu có việc gì không? Nếu tiện tôi sẽ chuyển lời."

Đầu óc Cửu Anh lúc này chỉ toàn là chuyện Sở Hòa uống m.á.u người.

Việc Tá Uyên lảng tránh câu hỏi, trong mắt anh chính là sự ngầm thừa nhận.

"Tôi từng nghe nói về huyết tộc, nhưng chưa bao giờ thấy tận mắt."

Ánh mắt Cửu Anh thẫn thờ, tự lẩm bẩm một mình,

"Cô ấy cũng không giống huyết tộc trong sách viết."

Tá Uyên: "... Không phải đâu."

"Yên tâm, tôi sẽ không hại cô ấy."

Cửu Anh ngồi thẫn thờ trên ghế sofa một lát, đột nhiên đôi mắt tím rực lửa nhìn Tá Uyên trân trân.

"Chẳng phải chỉ là uống chút m.á.u thôi sao, tên ngụy quân t.ử kia còn muốn dọa cho tôi rút lui chắc."

"Sau này ngày nào tôi cũng cho cô ấy uống."

Nói xong, anh đắc ý ra về.

Đi đến cửa phòng, cuối cùng anh cũng nhớ ra mục đích mình đến đây, quay đầu lại bảo:

"Thiếu Nguyên soái nói, sau khi Sở Hòa thanh lọc xong cho Tắc Nhâm thì bảo anh và Bạch Kỳ đến tìm ngài ấy."

Sở Hòa chỉnh trang lại bản thân, khi từ phòng vệ sinh bước ra, Tắc Nhâm và Bạch Kỳ đang im lặng nhìn nhau trân trân.

Bầu không khí giữa hai người nồng nặc mùi kỳ quặc.

Tắc Nhâm thấy cô liền chống tay ngồi dậy.

Sở Hòa vội bước tới, nói:

"Bây giờ em thanh lọc cho anh nhé."

Tắc Nhâm dời đuôi cá ra mép giường:

"Đến phòng tôi đi, tôi muốn ngâm nước."

Ngâm mình trong nước có lẽ anh sẽ thấy thoải mái hơn.

Sở Hòa thanh lọc ở đâu cũng được, chỉ có điều đuôi cá của anh không hóa thành đôi chân thì không thể đi lại được.

Cô nhìn Bạch Kỳ bảo: "Em bế không nổi."

Bạch Kỳ cam chịu cúi người xuống bế "cá".

Hai người họ mỗi người một vẻ đẹp trai, khung cảnh bỗng chốc đẹp đẽ đến lạ lùng.

Sở Hòa nhanh tay mở quang não, chụp vội mấy tấm ảnh.

Cô toe toét miệng cười, vô cùng hài lòng với tác phẩm của mình.

Nhận thấy hai ánh mắt đang đổ dồn lên đầu mình.

Sở Hòa ngước mắt.

Bạch Kỳ hiện rõ vẻ bất lực.

Tắc Nhâm: "Vác lên vai đi."

Sở Hòa vội vàng giấu đi nụ cười để ra mở cửa phòng.

Tắc Nhâm ngâm mình trong bồn tắm, ngước mắt nhìn Bạch Kỳ: "Anh ra ngoài đi."

"Tôi ở lại quan sát, lỡ như anh làm đau Sở Sở."

Tắc Nhâm: "Tôi có Trái tim Người cá, mức độ này không đến mức mất kiểm soát."

Bạch Kỳ liếc nhìn anh một cái đầy ẩn ý, không hề nhúc nhích, anh rũ mắt mở quang não bắt đầu xử lý công vụ.

Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc!

Sở Hòa lén lút đưa mắt nhìn quanh hai người họ một lượt, rồi tập trung làm việc của mình, kiên quyết không can dự vào.

Sau khi cô thanh lọc xong cho Tắc Nhâm, Bạch Kỳ vươn tay định bế cô ra khỏi bồn tắm.

Nhưng Tắc Nhâm đột ngột ấn cô vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Anh khẽ lướt ngón tay, trên n.g.ự.c liền xuất hiện một vết cắt.

"Anh làm gì vậy?"

Sở Hòa ngơ ngác ngẩng đầu lên.

"Uống đi."

Anh ngắn gọn ra lệnh bằng ngôn linh.

Trong lòng Sở Hòa đầy vẻ hoang mang và kháng cự, nhưng đôi môi lại ngoan ngoãn áp sát vào.

Tắc Nhâm ngước mắt nhìn Bạch Kỳ.

Bạch Kỳ im lặng một lát rồi day nhẹ thái dương.

Hồi lâu sau, Tắc Nhâm mới buông Sở Hòa ra.

Sở Hòa mờ mịt bị ép uống một bụng m.á.u.

Cô nghe thấy Tắc Nhâm hỏi:

"No chưa?"

No chưa là cái ý gì cơ chứ?

Sở Hòa ngước mắt lên nhìn.

Sắc mặt anh vẫn bình thản như mọi khi.

Bạch Kỳ có vẻ hơi khó nói.

Sở Hòa chợt phản ứng lại, hỏi Tắc Nhâm:

"Anh tỉnh từ lúc nào vậy?"

Tắc Nhâm: "Lúc em uống m.á.u của Bạch Kỳ."

Sở Hòa cảm thấy hoàn toàn bất lực, cô nói: "Em mở thông đạo cộng cảm rồi đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 145: Chương 145: Hiểu Lầm Dở Khóc Dở Cười | MonkeyD